LƯ MỘC LAN - Ngoại truyện (3)

Cập nhật lúc: 2024-10-04 19:35:48
Lượt xem: 7,487

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm xưa Nhược Mai tẩu tẩu cưu mang, dạy dỗ nàng, gieo một hạt giống thiện lành cho cả nhà họ Hoắc.

 

Lư Mộc Lan cũng giống như một hạt giống, dù ném nơi khắc nghiệt cằn cỗi nhất, vẫn thể sinh trưởng mạnh mẽ.

 

Đối với nàng, là thích, chi bằng là tán thưởng.

 

, ban đầu nghĩ sẽ tranh giành nàng, dù sớm nhận nỗi u sầu và thất vọng của nàng vì Hoắc Trì.

 

Người đời chỉ là cận thần hoàng thượng tin cậy nhất, nhưng rằng quyền lực trong tay cũng đồng nghĩa với gánh nặng. Ta cũng thường cảm thấy như gai nhọn đ.â.m lưng.

 

Khi giúp hoàng thượng trừ khử những kẻ phản nghịch, cũng lo lắng cho tương lai của .

 

Do đó, suốt nhiều năm qua bao giờ ý định lập gia đình.

 

Ngày dẹp xong nhà họ Bành và nhà họ Chu trở về, đến đình viện, thấy Lư Mộc Lan, bỗng hiểu cảm giác mà Hoắc Tân về việc một quan tâm chăm sóc là như thế nào.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Giữa và Lư Mộc Lan dường như luôn một loại cảm ứng, nàng tựa đó nhíu mày, mơ màng chợp mắt, nàng đang đợi .

 

Nàng ở gần , khi nàng cúi đầu, đôi mắt và hàng lông mày giống như vầng trăng khuyết.

 

Thì , nhớ mong, quan tâm, chính là cảm giác .

 

Ta cố ý tạo chút tiếng động, nàng chẳng thèm ngẩng lên mà vẫn băng bó cho .

 

Khoảnh khắc , như một con công đang khoe đuôi.

 

Ta bảo Lư Mộc Lan hãy suy nghĩ xem, nàng thực sự sống cuộc đời như thế nào.

 

Thật , cũng , ẩn sâu bên vẻ ngoài trầm tĩnh của nàng là điều gì.

 

Thế nhưng, kịp nàng câu trả lời.

 

Hoàng thượng , ngài tuyên bố thiên hạ, Hoắc Đình c.h.ế.t.

 

Lúc đó, chợt thấy lòng nhẹ nhõm.

 

Ta nghĩ, với tính cách phóng khoáng của Lư Mộc Lan, khi c.h.ế.t, nàng lẽ sẽ chỉ buồn một chút, sẽ tìm tự do giữa trời đất.

 

Sau cả một đời bấp bênh, từ một kẻ vô danh cơm ăn đến tể tướng của một nước, vốn kẻ điều khiển quyền lực, nhưng sự đời như ý , cuối cùng trở thành tù nhân của quyền lực.

 

Ta và Dực vương, Bành Chiêu thực cũng cùng một con đường mà thôi.

 

Ta hỏi hoàng thượng: "Tại thật sự g.i.ế.c ?"

 

Thiên t.ử cùng ánh trăng: "Trẫm vẫn quyết định."

 

Ngài hỏi ngược:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/ngoai-truyen-3.html.]

 

"Hoắc Đình, trận chiến với Dực vương khi đó, tổn thất nhỏ, nhưng ngươi vẫn còn quân trong tay. Nếu hô hào, sẽ ít theo ngươi. Trẫm lệnh cho Từ Tri Viễn và Chu Nhân Thành dẫn quân chờ ở ngoài kinh, còn hai ngàn Hắc Giáp Vệ đợi trong đại điện, nhưng ngươi vẫn cơ hội thoát khỏi lưới trời mà trẫm bày . Thậm chí, ngươi thể lật đổ trẫm cả khi giao chiến với Dực vương. Ngươi thể phản, đối đầu với trẫm đỉnh cao quyền lực.

 

"Sao ngươi ? Tại ?"

 

Nhìn thấy trong mắt vị đế vương chút kích động méo mó, bất đắc dĩ : "Hoàng thượng thần phản, phản?"

 

"Trẫm luôn e dè các ngươi sẽ phản, nhưng luôn chờ các ngươi đến phản. Dực vương từ lâu thèm ngai vàng của trẫm, Bành Chiêu cũng quy thuận , tại ngươi ? Lẽ nào trẫm sai?"

 

"Thần từ đến nay loạn thiên hạ. Thiên hạ loạn, dân chúng khổ, thần việc hại nước hại dân, lung lay gốc rễ đất nước. Giờ đây thiên hạ thái bình, dân chúng công ăn việc , trẻ nhỏ chỗ nương tựa, già chăm sóc, đó là thành quả khó khăn lắm mới . Thử hỏi thần lý do gì để phản?"

 

"Bức ngươi phản mà ngươi cũng phản ? Hoắc Đình, ngươi còn là Hoắc Đình mà trẫm từng ?"

 

"Hoàng thượng Hoắc Đình từ đầu chỉ là một tiểu binh hèn mọn, vì trọng dụng nên tình nguyện phu xe cho , che chắn cung tiễn, xông pha trận mạc, tất cả chỉ để sống hơn một chút. Tổ tiên của thần tuy suy tàn, nhưng ai từng là kẻ trộm nước. Dù ngài nghi ngờ thần, thần cũng sẽ vì tư lợi mà quy thuận Dực vương."

 

Hoàng thượng vẻ hài lòng: "Hoắc Đình, nếu ngươi thật sự nghĩ như , trẫm khinh thường ngươi."

 

Ta là tù nhân, còn gì đến chuyện khinh thường khinh thường chứ?

 

Ngài còn là vị quân vương cần mẫn chính trực mà từng . Có lẽ là do quá nhiều lời gièm pha bên tai, hoặc là do ám ảnh về trường sinh bất t.ử.

 

Khi thiên hạ định, chúng thành lầu xuống bộ Thịnh Kinh, cũng từng niềm vui nếm mật gai và cảm giác cùng sống c.h.ế.t.

 

Cuối cùng cũng hiểu, cùng chịu khổ thì dễ, cùng hưởng phúc mới khó.

 

Hoàng đế hiểu lựa chọn của những bình thường.

 

Sau , Thái hậu cũng từng hỏi những câu tương tự.

 

Sau khi tân đế lên ngôi, Trương Quý phi hơn hai mươi tuổi, với tư cách Thái hậu, liên kết cùng vài đại thần để kiểm soát triều đình.

 

Nơi giam giữ chuyển từ ngục tối đến một tẩm điện hẻo lánh.

 

Thái hậu đến thăm thường xuyên hơn cả tiên đế. Bà cần chỉ phương hướng cho tân chính quyền còn vững chắc, bà phân tích xem những quyền thần nào trong triều đang dòm ngó ngôi vị.

 

Ban đầu, bà vẫn còn hài lòng với "đóng góp" của , thậm chí hứa sẽ thả khi tân đế tự chấp chính.

 

khi một nữ nhân trở thành chính trị gia, họ thường tham vọng hơn cả nam nhân. 

 

Một ngày, bà lén mò lên giường , rằng bà nguyện noi gương mẫu của Tần Thủy Hoàng, còn ngại để ấu đế gọi là "Trọng phụ".

 

Khi tiên đế còn tại vị, vẫn thể đối đáp với ngài. giờ lọt tay đàn bà điên , thật sự lời gì để , chỉ đáp: "G.i.ế.c , mau lên."

 

Ta ghét những nữ nhân ngu ngốc, càng ghét những nữ nhân tàn độc.

 

Có lẽ vì từ chối nên mất mặt, Thái hậu dùng hết những hình phạt tàn độc mà bà nghĩ .

 

Loading...