"Sao tới hai ?"
Nhị tỷ lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua giữa và Lục Khiếu rảo bước về phía : "Tam , cô nương giống đến ?"
Ta nắm tay tỷ , đùa: " nha, đến cả Nhị tỷ cũng nhận nhầm !"
Nhị tỷ đưa tay nhéo má : "Chẳng vì ba năm gặp, lớn nhanh quá , ai mà ngờ giống đến thế."
Tỷ thở dài, sang Lục Khiếu: "Cô nương, gọi cô là Tam , cô là nhận nhầm ?"
Lục Khiếu vẻ mặt ngượng nghịu: "Cô gọi bừa bãi, nào cô ý gì. Sao đây, giờ trách nhận sấp hương vân sa của cô ?"
Nàng cúi đầu, mắt rưng rưng như thể đang chịu ấm ức.
Nếu là khác, lẽ chuyện bỏ qua, nhưng Nhị tỷ nuông chiều nàng .
Tỷ chỉ , ôn tồn đạo lý: "Vừa thấy cô bước , gọi một tiếng Tam , cô thưa cũng thôi. hương vân sa là để dành cho Tam , hỏi cô thích . Người tinh mắt đều thấy rõ lời với Tam , mà cô phủ nhận, còn nhận lấy vải lời cảm tạ 'Tỷ tỷ'. Rõ ràng cô nhận nhầm mà vẫn vờ như để nhận lấy sấp vải. Chuyện vốn chẳng đáng gì, coi như nhận nhầm thì tặng cô sấp vải lễ tạ cũng . Vậy mà cô còn đổi trắng đen, như đang bắt nạt cô ."
Nhị tỷ xong, thong thả đưa tay rút sấp hương vân sa khỏi lòng nàng : "Dù nhận nhầm , sấp vải cũng thể đưa cho cô, nghĩ cô cũng là hạng thanh cao, chắc hẳn cũng thèm lấy nhỉ?"
"Ta đương nhiên thèm lấy sấp vải , ba cái thứ hương vân sa quái quỷ gì đó, tự mua nổi!"
Lục Khiếu đỏ hoe mắt, lườm Nhị tỷ một cái, sang gắt: "Thẩm Tam tiểu thư, rốt cuộc gì sai mà cô để Nhị tỷ đến sỉ nhục ? Giờ đến mua vải , định may áo để gặp phu quân ? Ta khuyên cô nên sớm bỏ ý định đó , dẫu cô mặc đến , phu quân cũng chẳng thèm liếc cô lấy một cái ."
"Cái hạng gì thế ?"
Nhị tỷ nhíu mày, chút hiểu. Tỷ ở núi Ngũ Đài năm năm, bao chuyện ở kinh thành vẫn tường tận, càng rõ sự việc tại cung yến mấy ngày .
Ta Lục Khiếu, khẽ lắc đầu: "Cô quả là kẻ nực , là phu quân cô nhất định đòi cầu cưới tại cung yến, còn từng đồng ý. Vậy mà cô cứ một mực quyến rũ , dẫu thẳng nhưng lời nào cũng mang ý đó. Sao đây? Cô mong phu quân tìm thêm hai chị em cho cô đến ?"
Ta và Lục Khiếu vốn oán thù.
Kiếp khi gả cho Bùi Độ, nàng là một nắm xương tàn, dẫu đến sự hiện diện của nàng , cũng từng oán trách.
Ta chỉ thấy nàng là kẻ đáng thương, tuổi trẻ bệnh thệ, phu quân đỗ đạt hưởng vinh hoa mượn cớ thương nhớ nàng để cưới quý nữ danh môn.
Bởi thế, khi trọng sinh, mong nàng bình an một đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/luc-quan/chuong-6.html.]
cái miệng của nàng thật quá tệ, hễ mở lời là khiến mất sạch lòng trắc ẩn, thậm chí chỉ dạy cho một bài học.
Ta bỗng nhớ tới lời Đại tỷ dạy thuở nhỏ: "Kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận."
9
Ngày hôm cửa tiệm lụa đôi bên vui mà tan. Chẳng mấy ngày, cùng Lục Khiếu hội ngộ tại yến tiệc của Lâm gia tiểu thư.
Đó là một buổi thưởng hoa yến, mời ít quý nữ cùng các vị phu nhân xuất các trong kinh thành. Đại đa đều nể mặt mà đến dự yến tiệc .
Lục Khiếu cũng góp mặt.
căn cơ của nàng tại kinh thành quá nông cạn, phu nhân tiểu thư quen chẳng bao nhiêu, thế nên khi đến yến tiệc chỉ luôn lủi thủi một .
Chuyện vốn dĩ chẳng liên quan gì đến . Ta hội chị em thiết của , gặp mặt tại yến tiệc liền vui vẻ cùng thưởng hoa.
Thế nhưng ai nấy đều chẳng ngờ , mà tìm Lục Khiếu để gây hấn.
Đó là Vương gia tiểu thư nức tiếng điêu ngoa trong kinh thành, cậy thế cô mẫu là Quý phi sinh hạ Đại hoàng t.ử, xưa nay vốn mắt cao hơn đỉnh đầu.
Ả đây cũng từng nhắm trúng Bùi Độ. Ngặt nỗi Bùi Độ thê t.ử, tâm tư thiếu nữ đành gác . Nay chạm mặt phu nhân của , ả chẳng thể thiếu vài câu châm chọc mỉa mai.
"Bùi phu nhân, trang sức đầu cô ít ỏi thế ? Chút vải vóc ở kinh thành từ mấy năm chẳng còn thịnh hành nữa . Chẳng lẽ phu quân cô nỡ chi tiền cho cô, nguyện ý may xiêm y mới, mua trang sức mới cho cô ?"
Vương tiểu thư lời lẽ khắc nghiệt, ả thừa trận đại náo t.ửu lầu, Bùi gia vét sạch gia sản. Vậy mà vẫn cố ý nhục mặt Lục Khiếu.
Chuyện vẫn chẳng liên quan gì đến . Bởi lẽ, và Lục Khiếu chẳng thiết, lòng cũng chẳng đủ mềm yếu để bênh vực nàng .
Thế nên vẫn cùng các tỷ thưởng hoa.
Cho đến khi Lục Khiếu mở miệng: "Cô cũng tiêu tiền của phu quân lắm nhỉ, nhưng phu quân chẳng thèm cưới cô nha. Vương tiểu thư, cô tuy phận tôn quý nhưng xét cho cùng cũng chẳng bằng Thẩm gia Tam tiểu thư. Nàng là đầu quý nữ kinh thành thì ? Phu quân cầu cưới, đó cũng là vì dung mạo nàng tương tự , sống lập tức vứt bỏ nàng , rằng đời đời kiếp kiếp thủ hộ bên . Phu quân yêu thâm trọng đến nhường , cho nên các chỉ ghen tị mà thốt lời chua chát thôi ?"
Lời thực sự khiến Vương tiểu thư tức đến nghẹn họng.
Ta cũng tức đến nghẹn họng.
Hết đến khác Bùi Độ coi khinh , bảo đừng tơ tưởng phu quân nàng . chính nàng năm bảy lượt nhắc chuyện .
Dường như chà đạp mới thể khiến nàng thêm phần rạng rỡ.