Ta nén giận lên tiếng: "Bùi phu nhân, phu quân cô là tân khoa Trạng nguyên lang, đích thực văn tài, cũng tướng mạo. kinh thành thiếu lang quân , Thẩm Hồng Loan đây chẳng thèm để mắt đến hạng nam nhân định bỏ vợ cưới khác. Cô cũng cần ngày ngày treo chuyện bên cửa miệng, nếu phu quân cô yêu cô, tự khắc sẽ thủ hộ cô thật , nếu chẳng yêu, cô rách miệng cũng vô dụng. cảnh cáo cô cuối, chớ đem và phu quân cô liên hệ với nữa, bằng chẳng ngại bẩm báo trong cung, để vị phu quân yêu của cô mất quan hàm ."
Trong kinh thành đều như , phu quân ngoài quan, phu nhân ở nhà cũng duy trì các mối quan hệ.
Nếu đắc tội với các phu nhân tiểu thư khác, sẽ vô vàn lý do cớ sự để phu quân của họ tham tấu một bản triều đình, khi đó mũ quan khó lòng giữ nổi.
Huống hồ Bùi Độ sớm tiền án bán vật phẩm ngự ban, bệ hạ giữ cho cái mạng là hoàng ân hạo đãng lắm .
Ta lời nghiêm nghị, Lục Khiếu cũng chẳng ngờ ngay phía xa để thưởng hoa, thế nên khi lên tiếng, nàng giật nảy .
Sau khi xong lời , sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy.
Cảnh cáo xong xuôi, cũng chẳng thấy mặt Lục Khiếu nữa, định cùng tiểu nơi khác thưởng hoa.
Vốn tưởng chuyện cứ thế mà qua .
Chẳng ngờ Vương tiểu thư tính tình bạo hỏa hề bỏ qua cho Lục Khiếu, hai bên mồm mép ngang ngửa .
Lời qua tiếng mỉa mai một hồi, chẳng rõ là ai tay , bắt đầu giằng co xiêm y trang sức.
Vốn dĩ đang bên bờ hồ, trời đổ mưa xong. Chân dẫm chỗ trơn trượt, hai cùng lúc rơi xuống hồ.
Phen , động tĩnh náo loạn càng thêm lớn .
10
Chưa bàn đến chuyện ai đúng ai sai, nhưng vì thế lực Vương gia quá lớn, kẻ cúi đầu xin chỉ thể là Bùi Độ.
Thế nhưng, khi dẫn theo thê t.ử đến cửa tạ tội, ngay cả cửa cũng chẳng , còn Vương gia dội thẳng một thùng nước bẩn.
Lục Khiếu tức đến mức bệt xuống đất lóc t.h.ả.m thiết, ngớt lời mắng nhiếc Bùi Độ vô dụng.
Nàng gào lên rằng nếu quan to, nàng chẳng ở đây chịu nhục. Bùi Độ những lời đó chỉ giữ im lặng, thủy chung một lời.
Thấy cửa Vương gia gõ thông, họ tìm đến Thẩm gia .
Cha vốn cho , nhưng Bùi Độ quỳ ngay tại chỗ. Trước cửa nhà qua kẻ , cha là Thái t.ử Thái phó, thể màng đến miệng đời nên đành để họ gian phòng bên quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/luc-quan/chuong-7.html.]
Vừa đến nơi, Bùi Độ quỳ xuống một cách lanh lẹ, còn quên ép Lục Khiếu cùng quỳ.
Hắn khẩn khoản: "Thưa Thái phó, chuyện tại hoa yến thực là của nội t.ử. nàng từ nhỏ lớn lên chốn quê mùa, hiểu sự đời ở kinh thành. Nay nàng may mắn dung mạo giống hệt Tam cô nương nhà họ Thẩm, nghĩ cũng là một phần duyên phận. Hay là Thái phó nhận nàng nghĩa nữ, gọi là Thẩm gia Tứ tiểu thư, nàng vốn họ, từ nay gọi là Thẩm Lục Khiếu, ngài thấy thế nào?"
Lục Khiếu thì vô cùng chấn động vì hề toan tính của Bùi Độ.
Nàng lập tức bĩu môi lắc đầu: "Ta cũng là cốt cách, dù từ nhỏ cha , ngay cả họ gì cũng chẳng rõ nhưng cũng chẳng tùy tiện nhận cha . Tất nhiên, nếu hai vị thực sự yêu thích , cũng thể miễn cưỡng gọi một tiếng cha , chỉ là hai vị nhất định quản cho c.h.ặ.t Thẩm Hồng Loan, đừng để nàng cướp phu quân của ."
Cha vốn đang nén giận, những lời vô liêm sỉ thì bật . Ông đến mức đ.ấ.m tay n.g.ự.c mấy cái mới nghẹn thở.
Cha liếc , gật đầu tiến đến mặt Bùi Độ, bằng ánh mắt từ cao.
Ta lạnh lùng vạch trần: "Bùi Độ, đừng tưởng ngươi đang toan tính điều gì. Thẩm gia là thế gia trăm năm, từ tiền triều đến hậu cung đều thế lực. Nếu Thẩm gia nhận Lục Khiếu nghĩa nữ, ngươi thể mượn sức Thẩm gia mà leo cao. Thẩm gia dựa cái gì mà cho ngươi cái mặt mũi ?"
Bùi Độ mặt cắt còn giọt m.á.u, thể biện bạch lấy một lời vì trúng tâm tư .
Về phần Lục Khiếu, bán quỳ xuống mặt nàng , đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm nàng .
Ta gằn giọng: "Ta cảnh cáo ngươi, còn dám những lời càn rỡ đó, ngại nhổ phăng cái lưỡi của ngươi . Ngươi thử đoán xem khi còn lưỡi, vị phu quân yêu của ngươi liệu còn yêu ngươi như thuở ban đầu ?"
Có lẽ vì thần sắc quá hung hãn, Lục Khiếu thực sự kinh hãi, vội gạt tay bịt c.h.ặ.t miệng . Nàng sang Bùi Độ nhưng vẫn bất động.
Lục Khiếu đỏ hoe mắt, đưa tay đ.ấ.m một cái: "Phát thê của sỉ nhục như mà lấy một chút phản ứng ? Bùi Độ, còn là nam t.ử hán ?"
Bùi Độ ngẩng đầu, bình thản Lục Khiếu bằng ánh mắt thâm tình, sự nhẫn nhịn.
Hắn gằn từng chữ: "Nếu là nam t.ử hán, thì những việc nàng trong một tháng qua đủ để hưu nàng đến mười ."
"Bùi Độ, hóa thực sự hưu , quả nhiên là đem lòng yêu Thẩm Hồng Loan!"
Lục Khiếu giận dữ bật dậy, chỉ tay mặt : "Chúng dung mạo giống hệt , nàng chẳng qua chỉ hơn ở cái gia thế , mà đối xử với như thế ? Bùi Độ, thực quá vô lương tâm!"
Nói , nàng chạy khỏi nhà .
Bùi Độ lầm lũi dậy, hành lễ với cha chậm rãi rời .
Nhìn bóng lưng còng xuống của , chẳng còn chút dáng vẻ hiên ngang thuở nào, cũng chẳng thể nhớ nổi bộ dạng ý chí phong phát của ở kiếp nữa.
Có lẽ, ý khí thiếu niên một khi mất thì khó lòng tìm .