1.
Thành phố bước mùa mưa. Những cơn mưa rào còn bất chợt như hồi mùa hạ mà trở nên rả rích, bền bỉ, nhuộm một màu xám xịt lên những mái ngói cũ kỹ của khu phố nhỏ. Đối với Nhã Nhã, kể từ khi Lục Vân , ngôi nhà bên cạnh dường như cũng trầm mặc hơn. Dù Lục Vân vẫn thỉnh thoảng gọi cô sang ăn bánh, dù ngăn kéo kẹo dâu vẫn luôn đầy ắp đúng như lời hứa, nhưng cảm giác trống trải vẫn cứ bủa vây lấy cô bé tám tuổi.
Chiếc đồng hồ màu xanh nhạt mà Lục Vân tặng trở thành vật bất ly của Nhã Nhã. Cô bé nâng niu nó hơn cả những con b.úp bê đắt tiền. Mỗi ngày, cứ bảy giờ tối, khi buông bát cơm, Nhã Nhã vội vàng tắm rửa, mặc bộ đồ ngủ sạch sẽ ngay ngắn bên chiếc điện thoại bàn màu xanh ngọc đặt ở phòng khách.
2.
7 giờ 55 phút. Nhã Nhã chằm chằm chiếc kim giây đang chạy những vòng tròn đều đặn. Một vòng, hai vòng... Trái tim cô bé đập thình thịch theo từng nhịp tích tắc. Cô sợ rằng nếu chớp mắt quá lâu, điện thoại sẽ reo mà kịp nhấc máy.
“Nhã Nhã, con xem phim hoạt hình , còn tận năm phút nữa cơ mà,” cô dọn dẹp .
“Không , nhỡ máy của Vân chạy nhanh hơn máy của con thì ạ?”
Cô bé nghiêm túc đáp , đôi bàn tay nhỏ xíu đặt sẵn lên ống , sẵn sàng tư thế chiến đấu. Và , đúng 8 giờ 00 phút, âm thanh “Reng… reng…” vang dội cả căn phòng yên tĩnh. Nhã Nhã nhấc máy nhanh đến mức cô còn giật .
“Alô! Anh Lục Vân ạ?”
Đầu dây bên im lặng một giây, một tiếng trầm thấp, quen thuộc vang lên. Âm thanh qua hàng trăm cây đường dây điện thoại, dù chút nhiễu sóng nhưng vẫn đủ khiến đôi mắt Nhã Nhã sáng bừng lên như hai vì .
“Nhã Nhã đúng giờ quá. Em đang gì đấy?”
“Em đang chờ ! Anh Vân ơi, Thủ đô lạnh ? Ở đây mưa nhiều lắm, em ăn kem nữa.”
Lục Vân ở đầu dây bên dường như đang ở một hành lang ký túc xá lộng gió. Anh khẽ dựa lưng tường, lắng giọng líu lo như chim sẻ của cô bé. Ở nơi thành phố xa lạ, ồn ào và đầy áp lực , những phút giây Nhã Nhã kể chuyện vụn vặt là lúc thấy lòng bình yên nhất.
“Thủ đô bắt đầu trở lạnh . Anh mặc áo khoác dày lắm. Nhã Nhã ở nhà lời , ngủ đạp chăn kẻo viêm họng, rõ ?”
“Em mà… Anh ơi, bao giờ mới về? Em cao thêm một chút nè, em ở vạch cửa đ.á.n.h dấu, em thấy cao lên tận… tận một đốt ngón tay luôn!”
Lục Vân bật , tưởng tượng cảnh cô bé kiễng chân hết cỡ để đo chiều cao, lòng mềm nhũn: “Cố gắng ăn nhiều , khi nào cao đến vai , sẽ quà to.”
Những cuộc trò chuyện thường kéo dài mười lăm phút. Họ về những bài toán lớp của Nhã Nhã, về việc Lâm Thế hỏng chiếc điều khiển tivi, về việc Lục Vân điểm cao trong kỳ kiểm tra đầu tiên. Khi tiếng "tút tút" báo hiệu hết thời gian vang lên, Nhã Nhã luôn là lưu luyến đặt máy. Cô bé sẽ ôm lấy ống thêm một chút, như thể ấm từ giọng của vẫn còn đọng ở đó.
3.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/luc-van-nha-nha/chuong-4-nhung-cuoc-goi.html.]
Vào một buổi chiều cuối tuần, bác bưu tá dừng xe cổng nhà Nhã Nhã, dõng dạc gọi lớn: “Có bưu phẩm từ Bắc Kinh gửi cho cháu Lâm Nhã Nhã đây!”
Nhã Nhã đang tưới cây phía vườn, thấy chữ “Bắc Kinh” liền vứt cả gáo nước, chạy bay cổng. Đó là một hộp bưu kiện nhỏ, bọc cẩn thận bằng giấy báo và dán băng keo kỹ càng. Người gửi: Lục Vân.
Bàn tay cô bé run run khi mở hộp. Bên trong là một chiếc khăn len màu đỏ đô, mềm mại và thơm mùi len mới. Kèm theo đó là một tấm thiệp tay với những nét chữ cứng cỏi, thanh thoát của Lục Vân:
"Tặng Nhã Nhã của . Thủ đô bắt đầu đông, thấy chiếc khăn hợp với em. Nhớ quàng khăn khi học buổi sáng nhé. Đừng để ốm, nếu khi về sẽ cho ăn kẹo dâu nữa . Học nhé, Nhã Nhã."
Nhã Nhã áp chiếc khăn lên mặt. Nó chỉ mềm mà còn mang theo một ấm kỳ lạ, như thể Lục Vân mới chạm tay . Cô bé quàng ngay chiếc khăn cổ, dù lúc thời tiết miền Trung vẫn còn khá oi. Cô chạy khắp nhà, khoe với Lâm Thế, khoe với , gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc thuần khiết nhất của một đứa trẻ quan tâm.
Lâm Thế em gái , tặc lưỡi: “Cái , học đại học mà cứ như nuôi con mọn bằng. Hồi tớ cắm trại, tớ xin nó cái áo khoác mà nó còn chẳng cho, thế mà gửi khăn len cho em.”
Nhã Nhã hất cằm, tay nắm c.h.ặ.t hai đầu khăn: “Vì Vân thương em nhất! Anh hai chỉ bắt nạt em thôi.”
4.
Tuy nhiên, cách và thời gian bắt đầu tạo những đổi mà một cô bé tám tuổi thể gọi tên. Trong những cuộc điện thoại, thi thoảng Nhã Nhã thấy tiếng ồn ào của bạn bè Lục Vân ở phía . Tiếng của những chị sinh viên khác gọi ăn tối, họp câu lạc bộ.
Cô bé nhận Lục Vân của giờ đây thuộc về một thế giới rộng lớn hơn nhiều so với căn phòng đầy sách ở nhà họ Lục. Thế giới những tòa nhà cao tầng, những thư viện khổng lồ và cả những bạn cùng lứa với .
Một tối nọ, Nhã Nhã thấy một giọng nữ thanh mảnh vang lên trong điện thoại của Lục Vân: “Lục Vân, xong ? Mọi đang đợi ở quán cà phê đấy.”
Trái tim Nhã Nhã bỗng thắt một cái. Cảm giác lạ, đau như lúc ngã trầy đầu gối, mà là một sự khó chịu, bồn chồn len lỏi.
“Anh Vân… ai gọi đấy ạ?” – Nhã Nhã hỏi.
“À, bạn cùng lớp của đấy. Anh chút việc . Nhã Nhã ngủ ngon nhé.”
Tiếng "tút tút" vang lên nhanh hơn thường lệ. Nhã Nhã lặng bên chiếc điện thoại. Lần đầu tiên, cô bé cảm thấy chiếc đồng hồ xanh tay chạy quá chậm, và cách mười tuổi giữa cô và chỉ là con , mà là một bức tường ngăn cách hai cuộc đời khác biệt.
Nhã Nhã cúi xuống chiếc khăn len màu đỏ. Cô tự nhủ, lớn thật nhanh. Phải cao đến vai Vân, trở thành một " lớn" để thể bước thế giới của , để ai thể gọi mà cô họ là ai.
Tối hôm đó, Nhã Nhã ngủ . Cô bé mở cửa sổ, sang ban công phòng Lục Vân phía đối diện. Căn phòng tối om, nhưng cô dường như vẫn thấy bóng dáng đang bên bàn học, đầu mỉm với cô. Nhã Nhã nắm lấy ngôi bạc chiếc kẹp tóc, thầm hứa với chính .
"Anh Lục Vân, đợi em nhé. Em sẽ lớn nhanh thôi."