Ly Hôn Ngay Trong Ngày Mang Thai, Quý Tổng Hối Hận Đỏ Cả Mắt - Chương 97: Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Cô
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:35:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm đó cô vì tìm bằng chứng Liễu Nam Nhứ vu oan giá họa cho Ninh Khê, tra xét gia sản của Liễu Nam Nhứ đến tận gốc rễ.
Cho nên mới ấn tượng.
Ninh Khê suy tư một lát, đó lắc đầu: "Lúc đó tớ cũng sắp đến ngày sinh , t.a.i n.ạ.n xe xong liền đưa bệnh viện. Chuyện đó là Giản Nhu giúp tớ xử lý. Cảnh sát đó cũng lấy khẩu cung của tớ, chắc là giải quyết gì ."
Camera giám sát ở con phố đó khéo hỏng.
Giản Nhu một chăm sóc cô, chăm sóc đứa bé, bận tối tăm mặt mũi, căn bản lo nhiều như .
Đợi Ninh Khê tháng đến đồn cảnh sát tìm hiểu tình hình, đối phương tìm thấy nghi phạm.
Thời gian dài, cũng đành thôi.
" mà..." Ninh Khê chần chừ vài giây, vẫn , "Thu, tớ cảm giác lúc đó lái xe, chắc là một phụ nữ."
"Cậu đợi tớ một chút." Lâm Tự Thu vỗ vỗ vai cô, dậy sang một bên gọi điện thoại cho trợ lý, "Hoành Vĩ? Giúp tìm một hồ sơ vụ án năm năm . , trong đó một chiếc xe thể thao màu đỏ, gửi ảnh cho ."
Vừa khéo Lục Đình Chi về.
Tiểu Nguyệt Bảo đang chạy nhảy bãi cỏ thấy , lập tức lao tới.
"Chú Lục!"
"Bảo bối nhỏ, đang chơi máy thổi bong bóng ?" Lục Đình Chi cúi bế cô bé lòng.
Nhìn bong bóng ngũ sắc đầy sân , cần nghĩ cũng là kiệt tác của ai .
"Mẹ mua cho con đấy!" Tiểu Nguyệt Bảo giống như dâng bảo vật , vẫy tay về phía Ninh Khê, "Mẹ! Mẹ cũng mau đây!"
Ninh Khê tới: "Còn chơi đủ ? Xem đầu đầy mồ hôi ."
Nói xong, liền lấy khăn giấy lau mồ hôi trán cho cô bé.
"Con chú Lục và chơi cùng con mà." Tiểu Nguyệt Bảo cầm máy thổi bong bóng múa may trong trung.
Vô bong bóng cầu vồng phun trào , bao trùm ba ở bên trong.
"Chú ơi! Chú xem nhiều bong bóng !"
" , con là bong bóng." Tiếng sảng khoái của Lục Đình Chi lan tỏa .
Ninh Khê cuối cùng cũng hai đang trêu chọc , cố ý vẻ tức giận đuổi theo bọn họ.
"Được lắm! Xem xử lý hai thế nào!"
"A! Chú ơi mau chạy !" Tiểu Nguyệt Bảo lớn tiếng thúc giục.
Lục Đình Chi lập tức bế cô bé chạy bãi cỏ!
Ba chơi đùa vui vẻ, tiếng vui vẻ thu hút Lâm Tự Thu mới cúp điện thoại.
Cô đầu , liền thấy hình ảnh hưng phấn bãi cỏ.
Nhìn thấy Ninh Khê và Tiểu Nguyệt Bảo vui vẻ như , bên môi cô cũng bất giác nở nụ .
Có lẽ ông trời cũng cảm thấy nửa đời của Tiểu Khê quá khổ, cho nên mới đưa Lục Đình Chi đến bên cạnh cô.
Những năm nay bất kể Lục Đình Chi là vì báo ân, là thực sự thích Tiểu Khê, thực sự chăm sóc hai con họ ...
Lâm Tự Thu mở chức năng máy ảnh của điện thoại, khung hình bắt trọn ba hạnh phúc , lẳng lặng ấn nút .
Cô video.
Mang theo tiếng vui vẻ, sức lan tỏa hơn những bức ảnh khô khan.
Đợi Tiểu Nguyệt Bảo chơi mệt , bảo mẫu đưa cô bé lên lầu tắm.
Vừa Hứa Hoành Vĩ cũng tra hồ sơ vụ án.
Lâm Tự Thu đưa ảnh chiếc xe thể thao màu đỏ của Liễu Nam Nhứ cho Ninh Khê xem.
"Cậu xem xem, chiếc xe đ.â.m ?"
Ninh Khê cẩn thận nhận diện, hồi lâu mới : "Tớ chỉ thể là giống, cũng thể xác định. Lúc t.a.i n.ạ.n xe tớ thậm chí còn thấy biển xe."
Nghi hoặc, Ninh Khê hỏi: "Cậu tìm chiếc xe ? Nhanh ?"
"Đây là xe của Liễu Nam Nhứ." Lâm Tự Thu đáp.
Ninh Khê nhất thời ngẩn tại chỗ.
Lâm Tự Thu thấy thế, ánh mắt ngưng trọng vài phần: "Tớ nhớ, Quý Cảnh Hành tặng cô một chiếc xe thể thao ? Chính là sinh nhật đó của cô ."
Tối hôm đó Lâm Tự Thu đưa Ninh Khê quán bar xem nam mẫu, khéo gặp Quý Cảnh Hành tổ chức sinh nhật cho Liễu Nam Nhứ.
Người bên cạnh dường như nhắc tới chuyện tặng xe thể thao.
Ninh Khê khẽ hé đôi môi đỏ mọng, mới phát hiện cổ họng khô khốc lợi hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-ngay-trong-ngay-mang-thai-quy-tong-hoi-han-do-ca-mat/chuong-97-nhe-nhang-om-lay-co.html.]
"Có chuyện ."
Nếu thực sự là Liễu Nam Nhứ lái xe đ.â.m cô, thì... Quý Cảnh Hành chính là đưa hung khí cho cô .
Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, Ninh Khê lẳng lặng ghế sô pha, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t.
Lâm Tự Thu nhạy bén nhận sự đổi cảm xúc của cô, qua nhẹ nhàng ôm lấy cô.
"Tiểu Khê, đừng sợ. Tớ bây giờ chỉ là nghi ngờ. Nếu thực sự là cô , tớ sẽ luật sư đại diện cho . Lần tớ tuyệt đối sẽ dễ dàng tha cho cô !"
Ninh Khê đầu cô : "... Liễu Nam Nhứ tìm tớ?"
Ngay cả Quý Cảnh Hành cũng nửa điểm tin tức của cô.
"Ai . Có thể là tình cờ gặp thôi. Lúc đó đang ở Kinh Thành, gặp cũng chẳng gì lạ." Lâm Tự Thu đáp.
"Chỉ sợ cô vẫn luôn hành tung của tớ..." Ninh Khê khẽ lẩm bẩm, nhắm mắt là thể thấy một luồng ánh sáng mạnh lóe lên, chiếc xe con màu đỏ lao nhanh về phía ...
Cô đều như ý nguyện của Liễu Nam Nhứ, ly hôn với Quý Cảnh Hành .
Hoàn biến mất mặt Quý Cảnh Hành ...
Liễu Nam Nhứ vẫn chịu buông tha cho cô?
Trước cô một chịu đựng những thứ thì thôi, bây giờ Tiểu Nguyệt Bảo, cô tuyệt đối thể để Liễu Nam Nhứ hại con gái nữa!
Buổi tối Ninh Khê vốn định giữ Lâm Tự Thu ở Phượng Hoàng Loan qua đêm, Lâm Tự Thu là một khắc cũng yên , lập tức chạy về bắt tay điều tra sự kiện t.a.i n.ạ.n xe năm đó.
Tiểu Nguyệt Bảo xem truyện tranh một lát, liền ngoan ngoãn bên cạnh Ninh Khê chuẩn ngủ.
"Mẹ, công việc của thuận lợi ?"
Giọng ngọt ngào của con gái vang lên bên tai.
Phiền não trong đầu Ninh Khê lập tức tan biến hơn nửa.
"Ừm, cũng . Còn con? Ở nhà trẻ quen ?"
Cô nhẹ nhàng chải vuốt những sợi tóc mai của con gái.
Đây là thời gian chuyện riêng của hai con cô.
Tiểu Nguyệt Bảo chớp chớp mắt mới hì hì : "Đồ ăn ngon hơn ở Đức!"
"Con đúng là con mèo nhỏ ham ăn!" Ninh Khê dùng phần thịt ngón trỏ nhẹ nhàng điểm lên ch.óp mũi đáng yêu của cô bé, dặn dò, "Tiểu Nguyệt Bảo, ngoại trừ , dì Lâm, chú Lục , lời của ai con cũng đừng , ? Đặc biệt là một dì kỳ lạ, nhất định tránh xa."
"Dì kỳ lạ? Là quái vật ?" Tiểu Nguyệt Bảo tò mò hỏi.
"Ừm. Quái vật chuyên ăn thịt trẻ con."
Tiểu Nguyệt Bảo sợ hãi rúc trong lòng Ninh Khê: "Sợ quá ..."
Ninh Khê dáng vẻ đáng yêu của cô bé chọc , nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé.
nhanh cô nghĩ đến Liễu Nam Nhứ, đôi mắt nước trong nháy mắt lạnh vài phần.
Món nợ năm năm , xem vẫn tính sạch sẽ.
Đêm khuya.
Tòa nhà Quý Thị, văn phòng tổng tài.
Quý Cảnh Hành từ khi ly hôn, quanh năm tăng ca ở đây.
Thỉnh thoảng trở về biệt thự Bán Sam, đối mặt với căn nhà lớn trống trải, nỗi nhớ nhung của đối với Ninh Khê sẽ như thủy triều thể kiểm soát.
Thay vì chìm đắm trong nỗi đau khổ như thể thoát , chi bằng dùng công việc để tê liệt chính .
Khó khăn lắm mới xem xong bản kế hoạch cuối cùng, cầm điện thoại lên định xem giờ, liền phát hiện Lâm Tự Thu gửi cho mấy tin nhắn WeChat.
[Anh nếu còn một chút lương tri, thì đừng quấy rối Tiểu Khê nữa!]
[Quản cho ch.ó mèo bên cạnh , còn dám tổn thương một sợi lông của Tiểu Khê, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô !]
Tin cuối cùng là một đoạn video ngắn.
Quý Cảnh Hành khẽ ấn phát, trong điện thoại lập tức truyền một trận vui vẻ.
"Được lắm! Xem xử lý hai thế nào!"
"Mẹ! Mẹ đuổi kịp bọn con !"
Lục Đình Chi bế Ninh Nguyệt chạy phía , Ninh Khê đuổi theo phía ...
Một nhà ba hạnh phúc bao.
Hình ảnh đó, khiến hốc mắt Quý Cảnh Hành chua xót.
Anh lẳng lặng ghế, khuôn mặt như bình tĩnh, ẩn giấu trái tim sớm vết thương chồng chất, vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh.