Giang Ngư chậm rãi rảo bước đường, cô thực sự trường để đối mặt với Lục Lâm An, nhưng chẳng nơi nào để , đành về.
Về đến trường, từ xa thấy Văn Hủy ngóng ở cổng lớn.
Cô chút ngạc nhiên, chẳng lẽ Lục Lâm An ngoài ? Thấy cô tới, Văn Hủy vội vã chạy đón, nét mặt vô cùng căng thẳng.
Giang Ngư càng thêm khó hiểu: "Sao thế chị Hủy, chuyện gì mà gấp gáp ." Lẽ nào Lục Lâm An thực sự xảy chuyện ? Đây là đầu tiên Văn Hủy dùng giọng điệu trách móc để hỏi: "Cô hả?! Làm lo c.h.ế.t !" Vừa cô nắm lấy tay Giang Ngư, lật lật kiểm tra: "Cô chứ?" Giang Ngư: " mà, rốt cuộc là chuyện gì?" Văn Hủy bấm điện thoại gọi : "Cô biến mất, Sếp Lục và thầy Ôn tìm cô ." Giang Ngư: " biến mất á? chỉ dạo một lát, tiện thể ghé thăm nhà học sinh thôi mà, thành 'biến mất' ?" Văn Hủy kéo tay cô trong: "Sếp Lục bảo cô cãi với , cứ tưởng cô nhốt trong phòng hờn dỗi, ai ngờ phát hiện cô bỏ nhà ..." Giang Ngư chua xót: " chỉ dạo loanh quanh thôi, gì đến mức 'bỏ nhà '.
Gọi họ về chị." Văn Hủy hạ điện thoại xuống màn hình, sóng thì đấy, nhưng đối phương tắt máy.
Truyện nhà Hoa Anh Đào
"Điện thoại Sếp Lục gọi ..." Giang Ngư: "Tín hiệu ở đây kém lắm, chị gọi thêm vài nữa xem ." Văn Hủy nhíu c.h.ặ.t lông mày: "Tắt máy ...
Hồi chiều sạc đầy pin mà, thể nào hết pin ..." Giang Ngư lúc cũng trở nên nghiêm túc: "Anh đến mức tự lạc nhỉ...
Chị đừng lo, cái thôn lớn lắm , xa , để gọi cho thầy Ôn xem ." Văn Hủy đưa điện thoại của cho Giang Ngư, vẻ mặt đầy lo âu: " Sếp Lục cái thôn lớn nhỏ, lỡ như lạc rừng cây thì ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-266-tat-may.html.]
Giang Ngư, chỗ thú dữ gì chứ." Giang Ngư bấm của Ôn Tư Niên đáp: "Có chứ." Văn Hủy: "Có thật á! Thú dữ gì ?" Giang Ngư trả lời tỉnh bơ: "Mèo hoang, ch.ó hoang, lợn rừng, thỏ rừng, thứ gì cũng cả." Văn Hủy bất lực mặt , thở dài một cái Giang Ngư: "Giang Ngư , cô đừng đùa nữa, cô thừa Sếp Lục hiếm khi tắt máy mà.
Bây giờ liên lạc với , trời sắp tối đến nơi , mắt mũi kém..." Thấy sự lo lắng tột độ của Văn Hủy, Giang Ngư cũng tiện trêu đùa thêm nữa, mặc dù cô tin một đàn ông trưởng thành như Lục Lâm An sợ mấy con thú nhỏ nhoi đó.
May quá, điện thoại của Ôn Tư Niên gọi .
"Thầy Ôn, đây, về trường ." Giang Ngư rõ tiếng Ôn Tư Niên thở hổn hển qua điện thoại, giọng mang theo sự lo lắng và cả chút trách móc: "Cô hả? Cô chứ?" Lúc Giang Ngư mới thực sự nhận nghiêm túc sự việc "mất tích" của bản , trong lòng nảy sinh cảm giác áy náy.
" đang đường thì gặp Trương Chí Văn, nên ghé qua nhà em thăm hỏi một lát." Ôn Tư Niên trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm: "Được , về ngay đây." Giang Ngư chần chừ một chút, nhưng cuối cùng vẫn : "Điện thoại của Lục Lâm An gọi ...
Lúc về xem quanh quanh đây thấy nhé." Ôn Tư Niên cũng coi đó là chuyện to tát: "Được , chắc do sóng kém thôi." Giang Ngư bổ sung: "Anh tắt máy ." "Hả? Vậy để tìm thử xem, cô và cô Văn cứ ở trong trường đừng nhé, nhỡ lát nữa tự về." Văn Hủy đột nhiên nhớ điều gì đó, lên tiếng: "Sếp Lục cầm theo điện thoại của cô ngoài đấy, gọi thử cô xem !" Cúp điện thoại, Giang Ngư gọi của , hai giây , cô Văn Hủy với vẻ hoảng hốt: "Cũng tắt máy ..." Lục Lâm An rõ tìm thì thể nào tắt cả hai máy điện thoại cùng lúc .
Trong lòng Giang Ngư dấy lên một dự cảm chẳng lành.