Tại thành phố A, Giang Ngư chiếc xequay về khách sạn.
Cô tựa lưng ghế , cơnđau đầu do men khiến nét mặt cô chútnhăn nhó.Cô trợ lý Tiểu Châu cạnh khẽ hỏi:
“Giámđốc Giang, chị khó chịu lắm ạ?"Giang Ngư nhắm nghiền mắt:
“Không ..."Tiểu Châu:
“Đám cáo già đó thấy chị là phụ nữnên cố tình gây khó dễ đấy, em từng thấychị uống nhiều rượu như bao giờ."Giang Ngư:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Lần cất công đến đây thìphải xông pha thôi.
Sau khi lấy hợp đồngnày, từ nay về gặp mấy dự án đòi đàm phántrên bàn nhậu thì miễn bàn."Tiểu Châu:
“ với cái môi trường hiện tại, dự án nào mà chốt bàn nhậu ,chẳng hiểu mấy gã đàn ông thối đó ham hố cái gìnữa."Giang Ngư khẽ :
“Thế nên mới bắt đầutừ chúng ! Chị tin là thiếu ly rượu thìcông việc kinh doanh thể triển khai ...Đầu đau thật đấy..."Về đến khách sạn, tài xế và Tiểu Châu dìu GiangNgư về phòng.Tửu lượng của Giang Ngư cũng khá, tuy bướcchân loạng choạng nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.Cô uống t.h.u.ố.c giải rượu cuộn tròn trêngiường, ngủ một giấc li bì.Tiểu Châu hâm nóng một ly sữa tươi, lúc bưngtới thì thấy điện thoại của Giang Ngư đặt bên đầugiường đang rung lên.Cô khẽ vỗ vai Giang Ngư:
“Giám đốc Giang,điện thoại của Lục tổng ạ."Lúc men rượu bốc lên khiến Giang Ngư càngthêm khó chịu, cô lật :
“Em , bảo làchị ngủ ."Tiểu Châu:
“Dạ."Tiểu Châu cầm điện thoại lùi hai bước bậtloa ngoài:
“Lục tổng, là Tiểu Châu đây ạ,Giám đốc Giang ngủ ."Lục Lâm An
“Ồ" một tiếng, khẽ hỏi:
“Cô cóuống rượu ?"Tiểu Châu sang Giang Ngư, thấy cô đangnhắm mắt xua xua tay.Hôm nay cô chuốc lẫn lộn cả rượu vang lẫnrượu trắng ít, giữa chừng lấy cớ vệsinh để móc họng nôn bớt, nếu thì đãbất tỉnh nhân sự từ lâu . cô Lục Lâm An cằnnhằn.Tiểu Châu vốn nhiều kinh nghiệm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-503-di-cong-tac.html.]
“Chỉ uốngnửa ly vang đỏ thôi ạ."Rõ ràng Lục Lâm An thở phào nhẹ nhõm, anhlại dặn:
“Cô để mắt đến cô nhé, mấy ngày nayđừng để cô uống rượu nữa.
Cô mà uốngnhiều là sẽ đau đầu đấy."Tiểu Châu:
“ thưa Lục tổng."Lục Lâm An:
“Vậy nhé."Cúp máy xong, Tiểu Châu đặt điện thoại củaGiang Ngư chỗ cũ, đợi cô ngủ say mớibước khỏi phòng.Nửa đêm, Giang Ngư khát khô cổ, đầu óc choángváng dậy.
Thấy ly nước Tiểu Châu chuẩn bịsẵn tủ đầu giường, cô bưng lên uống cạn mộthơi, cũng tỉnh táo hơn ít.Sau khi cúp máy, Lục Lâm An còn gửi thêm mộttin nhắn.
Dù rõ Giang Ngư ngủ, vẫnnhắn: Vợ ơi, chúc ngủ ngon.Nhìn dòng tin nhắn, khóe môi Giang Ngư bấtgiác cong lên.Ngẫm nghĩ kỹ , Lục Lâm An yêu một cách dèdặt và cẩn trọng, giống hệt như cô của ngày xưavậy.Có lẽ vì đêm quá khuya, hoặc cũng thể cồnđã phóng đại cảm xúc của con .
GiangNgư mặc kệ thời gian, nhắn cho mộtdòng: Nhớ .Cô thực sự nhớ Lục Lâm An .Màn đêm tĩnh lặng, cơ thể khỏe,cộng thêm những bực dọc dồn nén bàn nhậuhôm nay khiến cô tìm một để tựavào.Điện thoại của Lục Lâm An lập tức gọi tới, GiangNgư lúc mới nhận là ba giờ rưỡi sáng.Cô kinh ngạc suýt nữa thì cúp máy, nhưng chiếcđiện thoại vẫn rung lên ngừng.Cô bấm , giọng của Lục Lâm An vanglên từ đầu dây bên :
“Sao thế? Nửa đêm tỉnhgiấc ?"Giang Ngư hỏi ngược :
“Em thức giấcsao? Hay vẫn đang tăng ca?"Lục Lâm An:
“Anh tỉnh ."Tin nhắn và cuộc gọi của Giang Ngư đều đượcanh cài nhạc chuông riêng, luôn thể phảnhồi cô ngay lập tức.Nghe thấy tiếng chuông, kịp đeo kínhđã mở điện thoại , lúc thấy hai chữ , bật dậy và gọi cho Giang Ngư ngay.Hai chữ đó khiến trái tim lấp đầy.Giang Ngư:
“Không gì , mau ngủ ,ngày mai còn bận rộn nữa."Lục Lâm An chịu cúp máy:
“Anh cũngnhớ em."Kinh nghiệm lời âu yếm của Giang Ngư vốnkhông nhiều, tình yêu của cô nay luôn âmthầm, lặng lẽ.Nói qua vài câu càng khiến tatỉnh táo hơn.
Giang Ngư giường ôm lấyđầu gối, hỏi:
“Chuyện bên giải quyết saorồi?"