Lục Lâm An:
“Hơi rắc rối chút, học viên tố cáothầy giáo sàm sỡ cô bé, nhưng thầy giáo lạikhăng khăng bảo hai đang yêu tựnguyện.
Học viên đòi báo cảnh sát, thầy giáo lạimuốn giải quyết nội bộ."Giang Ngư:
“Nếu chuyện là thật thì tính chấtcực kỳ tồi tệ, ảnh hưởng lớn đến danh tiếngcủa trung tâm."Lục Lâm An thở dài:
“ , thầy giáo đó đãbị đình chỉ công tác , hiện tại vẫn kếtquả điều tra."Giang Ngư cũng thở dài:
“Có lẽ nên sắpxếp giáo viên khác giới cho học viên nữ, nhất làtrong mảng dạy hình thể."Lục Lâm An:
“Chuyện liên quan đếngiới tính, là vấn đề bản tính con thôi, cácgiáo viên nam khác khiếu nại như ."Giang Ngư:
“ thể phủ nhận, giáoviên cùng giới sẽ giúp học viên thoải mái hơn khihọc, dù thì cũng những tiếp xúc cơ thể mà.Giống như lúc em tập gym, em chỉ tậpvới huấn luyện viên nữ thôi."Lục Lâm An:
“Em huấn luyện viên namthì cũng cho phép ."Giang Ngư :
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Anh đừng đùa, mấy chàngđẹp trai ở phòng gym dáng chuẩn lắm đấy..."Lục Lâm An:
“Lại bắt đầu đúng , dánganh tệ lắm ? Là bế bổng em bằng mộttay , là cơ bụng tám múi?"Giang Ngư nghiêm túc :
“Không tệ tệ,nếu vì trai, nhiều tiền cònkỹ năng , thì em chẳng ngủ với baonhiêu năm như ."Giọng Lục Lâm An mềm , pha thêm chút nũngnịu:
“Vợ ơi, nhớ em..."Giang Ngư:
“Ngủ , muộn lắm , ngày maicòn công việc mới nữa."Lục Lâm An miễn cưỡng
“Ừm" một tiếng:
“Emvất vả ."Giang Ngư mất ba ngày cuối cùng cũng chốtđược hợp đồng ở thành phố A.
Vừa ký hợp đồngxong, cô chậm trễ phút nào, bay thẳng đếnchỗ Lục Lâm An vì chuyện bên đó vẫn giảiquyết xong.Gọi điện cho Lục Lâm An , GiangNgư cũng nghĩ nhiều, cứ thế lên máy bay.Xuống máy bay, cô phát hiện Lục Lâm An vẫnchưa gọi , cũng trả lời tin nhắn, lúc nàyGiang Ngư mới bắt đầu cau mày.Lục Lâm An bao giờ im lặng suốt mấy tiếngđồng hồ phản hồi cô.
Trong lòng nảy sinhchút lo lắng, cô gọi cho giám đốc chi nhánhvừa vẫy xe đến công ty.Tuy nhiên, điện thoại của giám đốc cũng khônggọi , Giang Ngư càng thêm căng thẳng.Chạy đến công ty, xuống xe cô sầm mặtvội vã định thang máy lên lầu xem tình hình,nhưng bảo vệ và lễ tân chặn .Giang Ngư đang sốt ruột nên giọng điệu khôngđược nhẹ nhàng, âm lượng khá lớn:
“ tìm LụcLâm An!"Bảo vệ nể nang chặn cô , lạnh lùng :"Lục tổng ở đây!"Giang Ngư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-504-bao-ve.html.]
“Anh ?"Bảo vệ:
“Không thể tiết lộ!"Giang Ngư:
“Sầm Đông Ni ? tìm SầmĐông Ni!"Bảo vệ:
“Cũng ở đây!"Hai bên căng thẳng, ai nhường ai.Giang Ngư sốt ruột định xông thẳng , bảo vệquát:
“Cô mà như nữa là báo cảnh sátđấy!"Giang Ngư nhíu mày:
“Báo cảnh sát? Báo cảnhsát cái gì? đến công ty nhà mà khôngcho thì thôi ! Còn đòi báo cảnh sát!"Bảo vệ và lễ tân đưa mắt , giọng điệudịu nhiều:
“Chị là?"Giang Ngư:
“Giang Ngư!"Bảo vệ dè dặt xác nhận :
“Chị là Lục phu nhân,Giám đốc Giang ạ?"Giang Ngư lúc đang thực sự tức giận, cô bựcdọc đáp:
“!"Khí thế đó, sống động chẳng khác nào 'chính thất' đ.á.n.h ghen!Bảo vệ vội vàng cúi xin :
“Xin chị,xin chị, Giám đốc Giang, để đưa chị lênlầu."Giang Ngư từng đến đây, nhiều ở đâykhông cô cũng là lẽ bình thường.
Thấy tháiđộ của bảo vệ mềm mỏng , Giang Ngư cũngbình tĩnh hơn đôi chút.
Cô bắt đầu nhận sự kỳlạ, chi nhánh của Lục Thượng nhiều, chỗnào cũng lễ tân và bảo vệ, nhưng từng cóbảo vệ nào chặn khách như .Cô hỏi:
“Có chuyện gì ? Lục tổng và Sầmtổng ?"Sắc mặt bảo vệ trở nên khó coi:
“Hôm qua buổichiều đến công ty gây rối, lúc nãy thấythái độ của chị, còn tưởng là..."Trái tim Giang Ngư thót lên tận cổ:
“Lục Lâm Anđâu?!"Bảo vệ ấp úng:
“Lục tổng...
bệnh viện rồiạ..."