Kiều Y nhập viện ngày dự sinh hai tuầnđể chờ sinh.
Bố đẻ, bố chồng đều bay đếntận nơi túc trực bên cạnh cô.
Cô cảm thấyhạnh phúc, thấy mệt mỏi rã rời.
Ngày nàomọi cũng xúm quanh cô hỏi han ân cần,chuyền tay tờ kết quả đo tim t.h.a.i để soi xét,bàn luận, khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực.Cô lén lút than thở với Cố Sách:
“Anh thểđăng ký cho ông bà một tour du lịch, đưa họ đichơi vài ngày cho khuây khỏa ? Emsắp chịu hết nổi .
Lần đầu tiên em mới thấycác cụ ồn ào đến thế đấy."Cố Sách dịu dàng dỗ dành:
“Mọi cũng chỉvì quan tâm, lo lắng cho em thôi mà."Kiều Y vặn :
“Em 'quan tâm' đếnmức nghẹt thở , em xin đấy ông xã..."Trong thời điểm nhạy cảm , Cố Sách tuyệt đốikhông dám cô phật ý.
Cuối cùng, đànhuyển chuyển, khéo léo giới hạn thời gian vàothăm Kiều Y mỗi ngày của các bậc phụ .Trút bỏ gánh nặng
“sự đồng hành ấm áp"mười tiếng mỗi ngày của bốn vị phụ , KiềuY cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thếnhưng, sóng gió qua thì Nhiếp Tấn Thanhlại lù lù xuất hiện!Chuyện tình của và Phó Uyển khi côngkhai cũng gặp muôn vàn sóng gió, trắc trở,nhưng cuối cùng họ cũng nắm tay bước vàolễ đường.
Hiện tại, đang đắc ý bế theo côcon gái cưng nửa tuổi xuất hiện tại phòng bệnhcủa Kiều Y.Kể từ đầu , Kiều Y đ.á.n.hmất sức đề kháng những đứa trẻ sơ sinh.Nhìn thấy Nhiếp Tấn Thanh bế theo cô công chúanhỏ tới, cô mừng rỡ vô cùng, từ xa dangrộng hai tay:
“Mau, mau cho em bế một lát!"Cố Sách căng thẳng tột độ, vội vàng giơ tay rađỡ:
“Để bế, để bế cho, em cứ nhìnlà !"Kiều Y trừng mắt :
“Thế thì còn gì là thúvị nữa?"Cố Sách can ngăn:
“Bà tổ tông của ơi, em váccái bụng to vượt mặt thế , lên còn chẳngnhìn thấy nổi mũi chân .
Lỡ em trượtchân một cái, em bảo đỡ ai bâygiờ?"Bụng của Kiều Y vốn dĩ to hơn hẳn so vớinhững t.h.a.i p.h.ụ m.a.n.g t.h.a.i đơn.
Thêm đó, ởnhững tháng cuối t.h.a.i kỳ, tay chân cô phùnề, sưng tấy, trông dáng quả thực nặngnề, bất tiện.Phụ nữ bao giờ cũng thấu hiểu phụ nữ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-513-cho-sinh.html.]
PhóUyển mỉm bước tới, tiên dìu Kiều Yngồi xuống ghế cẩn thận, đó mới trao em bévào vòng tay cô:
“Có bao nhiêu ở đây bảovệ, mà xảy sơ suất gì .
Chị xemnày, bé Nữu Nữu hóng chuyện rồiđấy."Kiều Y cẩn thận, nâng niu bế em bé trong lòng,Cố Sách và Nhiếp Tấn Thanh hai bên túctrực bảo vệ với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.Kiều Y ngắm em bé một lúc, tự dưng nướcmắt chực trào .Dạo cô mau nước mắt, tuyến lệ dườngnhư mất kiểm soát.Kiều Y thút thít:
“Đáng yêu quá..."Cố Sách luống cuống:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Sao tự dưng em khócthế ?"Kiều Y , :
“Hồi béVân Vân cũng đáng yêu y hệt thế , cứ trêumột cái là con bé toét miệng với ,nước dãi chảy ròng ròng khắp nơi."Sợ cô nhiều ảnh hưởng đến mắt, Cố Sáchvội vàng giằng lấy em bé:
“Thôi thôi, tađang tươi thế , em ôm khóclà , dì ăn thế , đưa bế thử xem nào!"Thấy đòi bế em bé, vợ chồng Nhiếp TấnThanh càng thêm căng thẳng!Kiều Y dẫu cũng từng kinh nghiệmchăm sóc hai đứa trẻ, cách ẵm bồng, bảo vệem bé.
Còn Cố Sách thì khác, đàn ông vốn dĩ đãvụng về, thô lỗ, từng kinhnghiệm bế trẻ sơ sinh bao giờ.
Nhiếp Tấn Thanhthực sự lo sợ lóng ngóng rơi Nữu Nữuxuống đất!Cố Sách tự tin thái quá:
“Em học qua lớp huấnluyện nhé, đăng ký hẳn một khóa họclàm 'bố bỉm sữa' diện, thực hành diễn tậptrên b.úp bê bao nhiêu đấy!"Nhiếp Tấn Thanh với vẻ mặt đầy lo âu, giơ haitay đỡ hờ:
“ mà Đại ca ơi, lý thuyết làmột chuyện, đây là em bé bằng da bằng thịt đấy!Mấy cái con b.úp bê thực hành nó biếtcựa quậy, lóc!"Cố Sách vẫn cực kỳ tự tin năng lực của bảnthân.
Anh ôm lấy đứa bé bằng cả hai tay, hùnghồn tuyên bố:
“Búp bê mô hình cũng thiếtkế chuẩn tỉ lệ 1:1 với em bé thật đấy nhé! Anhcho chú mày , chỉ bế em bébằng hai tay, mà còn cân cả tư thế bế mộttay nữa cơ! Một tay bế con, một tay pha sữa bộtthoăn thoắt! Không tin biểu diễn cho chúxem..."Nhiếp Tấn Thanh vội vàng xua tay ngăn cản màntrình diễn tài năng của :
“Em tin, em tin sái cổrồi! Đại ca ơi, em xin đấy, cứ bế chắc tayvào cho em nhờ!"Cái điệu bộ căng thẳng, khúm núm của takhiến những xung quanh bật nghiêngngả.Kiều Y cũng hùa theo, nhưng mới đượcvài tiếng, cô bỗng
“Ái chà" lên một tiếng đauđớn!Sắc mặt Cố Sách biến đổi :
“Vợ ơi, emsao thế?!" Anh vội vàng nhét Nữu Nữu trở tayNhiếp Tấn Thanh, ấn nút gọi y tá đầu giườngliên hồi.Kiều Y nhăn nhó, mày cau c.h.ặ.t , ôm bụngquằn quại một lúc lâu mới khó nhọc rặn đượcmột chữ:
“Đau..."