Giang Ngư Lục Lâm An nãy còn ngânnga hát dọn dẹp trong bếp, giờ mang vẻ mặtnặng nề bước tới, cô chút hiểu chuyệngì đang xảy ."Anh thế?"Lục Lâm An cô chằm chằm:
“Anh cũngđang hỏi em đấy, em thế?"Giang Ngư:
“Em .”
Đã lâu lắm rồicô thấy giọng điệu nghiêm khắcnhường của Lục Lâm An.Lục Lâm An gặng hỏi:
“Em chuyện gì giấuanh đúng ?"Giang Ngư thấy chiếc điện thoại của mìnhtrong tay , trong lòng
“thót" một cái:
“Em thìcó chuyện gì giấu chứ.”
Nói cô địnhgiật điện thoại, ngờ Lục Lâm An phẩytay tránh .Tốc độ của Lục Lâm An chậm , nhưnggiọng điệu còn lạnh lẽo hơn ban nãy:
“Anhhỏi em, rốt cuộc em chuyện gì giấu anhkhông?"Giang Ngư lảng tránh ánh mắt :
“Không !"Lục Lâm An hít một thật sâu, mở tin nhắnvừa nãy lên, dí thẳng màn hình mặt GiangNgư:
“Em tự xem , em lén lưng đến bệnhviện gì?"Giang Ngư:
“Dạ dày khó chịu...
nên khámthử xem..."Lục Lâm An rõ ràng là đang tức điên lên , hiệntại đang cố gắng kìm nén hết mức:
“Giang Ngư,em coi mù đấy , dày khó chịu mà emlại đăng ký khoa Phụ sản hiếm muộn?"Giang Ngư tuy chột , nhưng vẫn cố cãi chàycãi cối:
“Thì đăng ký nhầm khoa?"Ánh mắt Lục Lâm An dâng lên niềm xót xa.
Anhthở dài một , kéo Giang Ngư đến xuốngsô pha, giọng điệu dịu nhiều."Vợ , em đang mắc bệnh gì , emnói cho , chúng là một nhà, sẽcùng đối mặt."Giang Ngư:
“Không mà."Hai hàm răng Lục Lâm An nghiến kenkét, nhưng cuối cùng những lời thốt vẫn thểcoi là dịu dàng:
“Có em..."Nửa ngày trời vẫn thốt nên mấychữ đó.
Giang Ngư mang vẻ mặt hoang mang,hỏi:
“Là cái gì cơ?"Lục Lâm An:
“...
Có là...
sinh conđược nữa ..."Anh dứt lời, liền thấy đồng t.ử củaGiang Ngư giãn to rõ rệt...
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Bí mật của vợ bịvạch trần ...Anh vội vàng nắm lấy tay cô, khẽ :
“Khôngsao , sinh thì cả, chúngta sinh nữa là .
chuyện nhưthế em cho chứ, làchồng em mà, chuyện gì thì vợ chồng mìnhcùng gánh vác, em đừng lén lút chữa trịmột như thế."Đầu Giang Ngư đầy dấu chấm hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-517-khong-the-sinh-con.html.]
“Hả? Emkhông sinh á?"Có lẽ do nắm vững ngữ khí, cũng thểdo Lục Lâm An đang quá hoảng loạn, nên câu hỏingược của cô rơi tai Lục Lâm An lạibiến thành một câu trần thuật khẳng định.Anh ôm chầm lấy cô:
“Không , saođâu, sinh thì cần nữa.Dù thì cũng chẳng thích trẻ con, hơn nữasinh đẻ hành hạ lắm.
Em cô bạnthân Kiều Y của em mà xem, thấy cô sinhxong tiều tụy một vòng lớn, trông già hơn embao nhiêu tuổi luôn.
Chúng cần con cái,sống với vui vẻ tung tăng cũng mà."Giang Ngư cuối cùng cũng thủng câuchuyện, cô hỏi:
“Anh bảo, Kiều Y sinh con xongbị già á?"Lục Lâm An gật đầu lia lịa:
“ thế, cònngại dám thẳng với em đấy.
Chúng takhông sinh con, em sẽ mãi mãi xinh rạng rỡ."Giang Ngư:
“ mà, em cũng concơ, thấy đấy, hai cục cưng nhà cô đángyêu bao."Lục Lâm An:
“Em thích thì chúng nhận connuôi, đến lúc đó viện phúc lợi, em ưngđứa nào thì chọn đứa đấy!"Giang Ngư:
“Anh như chợ mua mớ rau ấynhỉ."Lục Lâm An tiếp tục an ủi cô:
“Chuyện đểsau hẵng tính.
Vừa cũng thấy quá trìnhchuẩn m.a.n.g t.h.a.i mệt mỏi quá, cái khôngđược ăn, cái đụng, ngày nào cũngphải sinh hoạt đúng giờ giấc, khó chịu muốnc.h.ế.t! Giờ thì , hai đứa thích gìthì , cốt sống cho tiêu d.a.o tự tại."Giang Ngư bóc khỏi , anhhỏi:
“Anh thấy chuẩn m.a.n.g t.h.a.i vất vả ?"Lục Lâm An gật đầu vô cùng nghiêm túc:
“Đúngvậy, thấy em cũng vất vả mà."Giang Ngư:
“ mà, tại nghĩ làem vô sinh?"Lục Lâm An ho khan một tiếng:
“Ờm...
raem đừng giận nhé?"Giang Ngư vô cùng rộng lượng:
“Anh , emnghe, đảm bảo giận."Lục Lâm An:
“...
Khụ, thì cái đêm tân hôn củachúng ...
chẳng là dùng baosao.
Anh chu kỳ kinh nguyệt của em luôn rấtđều, nên chút nghi ngờ.
Anh...
đếnbệnh viện kiểm tra tinh trùng của ...
Bác sĩbảo bình thường, nên nghĩ làem..."