Giang Ngư đến mức suýt gục xuống bàn:"Anh kiểm tra tinh trùng á, là đồ ngốc , đây chúng từng t.h.a.i cơ mà."Lục Lâm An chút khó mở lời:
“Thế nên anhmới nghĩ, thể là vấn đề ở phía em...
Có lẽ làsau phá t.h.a.i đó, em..."Nếu thực sự là do sảy t.h.a.i đó khiến GiangNgư bao giờ sinh con nữa, mà bâygiờ cô còn giấu giếm lén lút chữa trị,cứ nghĩ đến điều , trong lòng Lục Lâm An lạitrăm mối tơ vò, đắng cay mặn ngọt đủ cả.Giang Ngư nhịn :
“Thế em bảo chuẩn bịmang thai, còn đồng ý sảng khoái thế làmgì?"Lục Lâm An:
“Anh sợ tổn thương em...
nênchỉ đành giả vờ như gì."Giang Ngư:
“Kỳ rụng trứng là cả một khoảngthời gian, nhất thiết trúng đúng cáingày tính, tính sai ."Lục Lâm An dè dặt :
“Thực mấy năm đóthỉnh thoảng chúng cũng dùng bao...nhưng từng trúng phát nào.
Hơn nữa cáibệnh viện mà em đăng ký khám , công nghệchữa vô sinh hiếm muộn của họ cực kỳ hàngđầu..."Giang Ngư quát:
“Anh tìm hiểu luôn cả việcđiều trị vô sinh hiếm muộn á?"Lục Lâm An mang vẻ mặt vô cùng cảnh giác:"Anh thề là do con ,là do thấy dạo em vẻ nên anhmới tìm hiểu đấy! Vốn dĩ định thụ tinhống nghiệm, nhưng tra cứu thử thì thấy thụtinh ống nghiệm phụ nữ chịu nhiều đauđớn, nên nghĩ thôi bỏ ."Giang Ngư:
“Vậy bây giờ đây?"Lục Lâm An:
“Không , chúng cầnsinh nữa."Giang Ngư:
“Thế còn bên bố thì ? Mẹanh vẫn bóng gió giục giã đấy."Lục Lâm An:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Em bận tâm bà gì, đây làchuyện của hai vợ chồng , chúng tự...
àkhông, em, em chủ, em quyết định tất cả."Giang Ngư nét mặt nghiêm túc của Lục LâmAn, hỏi:
“Thật sự là em quyết định ?"Lục Lâm An:
“Nhà phụ nữ chủ mà,đương nhiên là em quyết định .
Đến lúc đó anhsẽ đưa em đến bệnh viện, chúng cứ thoải máitinh thần kiểm tra t.ử tế xem rốt cuộc tình hìnhra .
Nói cho cùng cũng tại , nếu kiaanh ruồng bỏ đứa con của chúng , emcũng đến bước đường ..."Giang Ngư phẩy tay:
“Khụ, chuyện khôngliên quan đến ."Lục Lâm An Giang Ngư vẻ như hềxem trọng chuyện , trong lòng càng thêm khóchịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ly-hon-roi-toi-lam-me-cua-cau-chu-nho/chuong-518-cai-gia-cua-su-thanh-that.html.]
Sự phóng khoáng của Giang Ngư hiện tại,trong mắt chính là đang cố tỏ mạnh mẽ.Lục Lâm An:
“Vậy chúng ai cũng đừng trách ainữa, trong lòng đừng mang gánh nặng gì cả, cứthuận theo tự nhiên thôi."Giang Ngư gật đầu.Lục Lâm An:
“Sau chuyện gì cũng phảinói cho , đừng một lén lút chịuđựng nữa."Giang Ngư:
“Ừm, ...
Vậy em cũng cóchuyện với ."Lục Lâm An:
“Nói , đây."Anh còn nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Ngư, định thôngqua cách để tiếp thêm sức mạnh và an ủi cô.Giang Ngư:
“Thực mấy năm nay em cóthai, là bởi vì..."Bàn tay Lục Lâm An bất giác siết c.h.ặ.t :
“Bởivì cái gì?"Giang Ngư:
“Bởi vì em đặt vòng tránhthai."Cô thở hắt một thật mạnh, trong lòng cảmthấy nhẹ nhõm nhiều.Lục Lâm An:
“Hả? Đặt vòng?"Giang Ngư:
“Đặt vòng thì sẽ mang thainữa, lúc đó em quá...
thế nên em đặt vòng."Lục Lâm An
“bật" dậy khỏi sô pha, lùi haibước.
Thái độ trái ngược với ban nãy,âm lượng cũng tăng lên tám quãng tám:
“Em điđặt vòng tránh t.h.a.i á?!"Giang Ngư thấy kích động như , đành khẽgật đầu.Lục Lâm An vòng quanh tại chỗ hai vòng, sauđó đưa tay bắt đầu cởi tạp dề, động tác cực kỳ thôbạo và nóng nảy.Sau khi ném văng chiếc tạp dề xuống đất mộtcách nhẫn tâm, tiếp tục cởi cúc áo sơ micủa .Giang Ngư vơ lấy chiếc gối ôm bên cạnh chắnngang mặt, run rẩy hỏi:
“Anh định làmgì đấy...
Anh đừng bậy nha..."Lục Lâm An lạnh một tiếng, trông vô cùnghung bạo:
“Hôm nay cứ thích bậy với emđấy! Bao nhiêu năm nay, em lừa gạt baonhiêu năm nay, nào em cũng bắt đeo cáithứ rách nát đó! Mấy hiếm hoi lắm mới nài nỉđược em đeo, thì y như rằng đến lúcem đẩy ngoài! Em diễn sâu lắm! Đểxem hôm nay xử lý em thế nào!"Giang Ngư bộ dạng hầm hầm sát khí củaanh:
“Anh đừng bậy!"Lục Lâm An:
“Tự cởi ! Bằng sẽkhông khách sáo ! Cái đồ nữ l.ừ.a đ.ả.o !Lừa gạt sự xót xa của , lừa gạt nước mắt củaanh, còn lừa gạt cả bao nhiêu tiền mua bao caosu suốt mấy năm qua của nữa! Hôm nayem lấy để đền bù tất cả cho !"