Tại hoàng cung.
Trong Ngự thư phòng.
Tô Thập Nhất lặng lẽ xuất hiện như một bóng ma. Vương Đức Thuận thoáng ngẩn kinh ngạc, nhưng lập tức phản ứng nhanh nhạy, vẫy tay hiệu cho đám cung nữ và thái giám lui hết ngoài. Đợi đến khi cửa phòng đóng , Tô Thập Nhất mới từ từ hiện rõ rệt.
Nữ đế vội vàng dậy, nở nụ rạng rỡ: "Ma Tôn đại nhân đại giá quang lâm đêm khuya thế ? Chẳng lẽ là... nhớ trẫm ?"
Tô Thập Nhất nheo mắt, lạnh lùng Nữ đế. Bất thình lình, vươn tay chộp lấy cổ nàng, trầm giọng hỏi: "Năm năm , đám vây công bản tôn, sự tham gia của phụ hoàng ngươi ?"
"Khụ khụ... khụ..."
Nữ đế bóp cổ đến mức nghẹt thở, khuôn mặt đỏ bừng, ho liên tục. Đứng bên cạnh, Vương Đức Thuận lo sốt vó, mồ hôi hột chảy ròng ròng trán nhưng chẳng . Lão dám tay, vì lão hiểu rõ nếu manh động sẽ chỉ khiến Tô Thập Nhất nổi giận mà g.i.ế.c c.h.ế.t Nữ đế ngay tức khắc.
Nữ đế vỗ nhẹ tay Tô Thập Nhất. Lúc mới nới lỏng tay , lạnh lùng quát: "Nói!"
Vừa thoát khỏi bàn tay t.ử thần, chiếc cổ trắng ngần của Nữ đế hằn lên dấu tay đỏ ch.ót. Nàng với vẻ mặt đầy ủy khuất: "Ma Tôn, dù phụ hoàng trẫm sai thì ngươi cũng thể đổ hết lên đầu trẫm chứ, ngươi định bóp c.h.ế.t trẫm thật !"
Ánh mắt Tô Thập Nhất càng thêm băng giá. Nữ đế vội vàng tiếp: "Ma Tôn bớt giận, trẫm... phụ hoàng để di chiếu!"
Nói đoạn, Nữ đế tới cạnh giường, vặn nhẹ một cái tay vịn ở đầu giường. Ngay lập tức, một ngăn kéo bí mật hiện phía . Nàng lấy một chiếc hộp nhỏ còn nguyên phong ấn, chu môi vẻ giận dỗi đưa tận tay cho Tô Thập Nhất:
"Phụ hoàng sớm liệu sẽ ngày Ma Tôn tìm trẫm tính sổ, nếu ngày đó đến thì hãy giao cái cho ngươi. Trẫm hề mở xem đấy, phong niêm vẫn còn nguyên!" Như sợ liên lụy, nàng còn cố bồi thêm một câu khẳng định.
Tô Thập Nhất nhận lấy hộp, xé phong ấn từ từ mở . Bên trong là một bức thư với dòng chữ: "Ma Tôn mở".
Hắn khẽ nhíu mày. Xem lão hoàng đế quả nhiên là kẻ sâu xa, tính toán việc. Hắn xé phong bao, rút một tờ giấy kín những dòng chữ nhỏ theo lối khải thư. Tô Thập Nhất bắt đầu chăm chú .
Nữ đế tò mò cũng ghé sát đầu xem cùng. Lúc , đầu nàng gần như dán c.h.ặ.t Tô Thập Nhất, nhưng cả hai đều nội dung bức thư thu hút đến mức nhận sự gần gũi quá mức . Vương Đức Thuận đằng xa cũng ngứa ngáy xem, nhưng lão vẫn cố kiềm chế .
Đọc xong, Tô Thập Nhất và Nữ đế đồng thời thu hồi ánh mắt, trân trân. Nội dung bức thư của lão hoàng đế đảo lộn nhận thức bấy lâu nay của họ.
Bức thư đại ý rằng: Thế giới thực sự Tiên nhân tồn tại. Và phàm nhân chẳng qua chỉ là "gia súc" các Tiên nhân nuôi dưỡng mà thôi. Mỗi khi khí vận của nhân gian đạt đến một mức độ nhất định, Tiên nhân sẽ hạ phàm để thu hoạch. Họ sẽ phát động một cuộc đại nạn, khiến nhân gian rơi t.h.ả.m cảnh diệt vong, khiến nhân loại c.h.ế.t hàng loạt.
Bên cạnh đó, Tiên nhân còn dùng những kẻ tu vi cao "dưỡng chất". Đó là lý do tại Thiên Đồ truyền xuống nhân gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-ton-an-the-hanh-trinh-khoi-nghiep-cua-co-vo-ngoc/chuong-98-tien-nhan-diet-the-vo-gia-la-duong-chat.html.]
Truyền thuyết kể rằng, cứ mỗi năm trăm năm nhân gian xuất hiện một "Thần t.ử". Thần t.ử tu vi thông thiên, ngay cả Tiên nhân cũng khó lòng áp chế. Lão hoàng đế phỏng đoán Ma Tôn thể chính là Thần t.ử đó. Để loại bỏ mối họa , Tiên nhân dùng lợi lộc dụ dỗ, phát động cuộc chiến năm năm nhằm bóp c.h.ế.t Ma Tôn từ trong trứng nước. Và thời điểm Tiên nhân hạ phàm tới lẽ cũng chẳng còn xa nữa.
Về việc vì hoàng thất bí mật , tất cả là nhờ một vị Thần nữ. Thần nữ cũng vốn là của Hư Thiên Giới, nhưng tính tình ôn hòa, nhân hậu, chấp nhận sự tàn bạo của các vị thần tiên khác. Bà cực lực phản đối việc dùng "Tiên kiếp diệt thế" nên chủ động rời bỏ Hư Thiên Giới để xuống nhân gian. Chính bà mật báo cho hoàng thất, hy vọng hoàng thất thể tập hợp sức mạnh nhân gian để đối phó Hư Thiên Giới, giúp nhân tộc tự nắm lấy vận mệnh của .
Tuy nhiên, hoàng thất rõ ràng đủ năng lực đó. Để gây sự hoảng loạn trong đại chúng, họ giữ kín chuyện như một bí mật tối cao của vương triều, lưu truyền qua các đời hoàng đế.
Đọc xong, gian trong phòng rơi tĩnh lặng hồi lâu. Nữ đế nuốt nước miếng, sang Vương Đức Thuận. Lão thái giám hiểu ý, thở dài một tiếng cung kính lui ngoài canh cửa. Lão cũng tò mò lắm, hiểu di chúc gì mà ngay cả tâm phúc như lão cũng phép .
Nữ đế Tô Thập Nhất, sắc mặt nghiêm trọng: "Ma Tôn, xem chúng chung một kẻ thù , chính là đám gọi là Tiên nhân !"
Tô Thập Nhất cau mày, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hừ một tiếng: "Hừ, Tiên nhân cái thá gì, bản tôn nhất định sẽ g.i.ế.c sạch bọn chúng!"
Nữ đế gật đầu lia lịa tán thưởng: "! G.i.ế.c sạch đám Tiên nhân đạo đức giả đó, chiến đấu vì nhân tộc!"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tô Thập Nhất sang nàng với ánh mắt sắc lẹm. Nữ đế giật , lảo đảo lùi vài bước, gượng gạo: "Ma Tôn đại nhân, ngài xem, năm đó là do Tiên nhân mê hoặc phụ hoàng trẫm, hơn nữa cũng thực sự tay với ngài, chuyện càng liên quan gì đến trẫm cả..."
Tô Thập Nhất hít sâu một , bàn tay khẽ vận lực, bức thư trong tay lập tức hóa thành tro bụi. Sau đó, xoay rời một lời từ biệt.
Nữ đế thở phào nhẹ nhõm, nhưng chỉ một lát , nét mặt nàng trở nên u ám. Thế giới phức tạp hơn nàng tưởng tượng nhiều. Chuyện nhân gian đủ đau đầu, giờ thêm chuyện Tiên nhân diệt thế. Nếu ngày đó thực sự đến, nàng ?
Chống trả quyết liệt xuôi theo dòng nước? Xuôi theo thì nàng đành lòng, vì nàng là Nữ đế của Đại Chu, bá tính là con dân của nàng. Làm nàng thể trơ mắt con dân tàn sát? chống ... đó là Tiên nhân cơ mà! Nàng khả năng đó ?
Ngồi phượng tháp, Nữ đế chìm trong sầu khổ. Thế đột nhiên mắt nàng sáng lên, lẩm bẩm: "Phụ hoàng Ma Tôn thể là Thần t.ử, xem ... chìa khóa vẫn ở ..."
...
Ở một diễn biến khác, tâm trạng của Tô Thập Nhất cũng khá phức tạp.
Về chuyện Tiên nhân diệt thế, thực cũng chẳng quan tâm lắm. Điều lo lắng là: Nếu đám Tiên nhân tàn phá nhân gian, thiên hạ đại loạn, thì việc kinh doanh quán mì và khách sạn của nhà chắc chắn sẽ ế ẩm, thậm chí là dẹp tiệm.
Tư duy của Ma Tôn... quả thực luôn độc đáo theo cách ai ngờ tới.