Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 13: Quỷ ch.ết đuối (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Hắn dậy xem, Trần Bằng khoanh tay, nhíu mày ghét bỏ, “Có quỷ mới là nước từ khi nào.”

Thư ký mở lắc thử, thấy miệng bình còn bốc nóng, “Vừa ông Vương , mỗi sáng bọn họ đều đến đây canh gác một buổi, nước lẽ là do bọn họ nấu lúc sáng. Vẫn còn một ít, hai uống . Đây còn một cái bình tráng men.”

Cậu hai họ Trần cao quý bắt bẻ thật sự uống, nhưng trong hồ vớt cũng thuận lợi, hai lái ca nô, cách tầm mắt bọn họ càng ngày càng xa. Cuối cùng cả hai biến mất mặt hồ, lái thuyền về phía hạ lưu.

Lại hơn nửa giờ trôi qua, Trần Bằng thật sự nhịn , đổ nước để thử nhiệt độ, cảm thấy nóng, dứt khoát nhấc bình nước lên rót trực tiếp miệng.

Đây là sự kiên nhẫn lớn nhất của .

chạm miệng , miệng bình khá lớn, đổ cũng mạnh nên chỉ sặc mà còn ướt hết cổ áo, chật vật .

“Ch.ết tiệt!” Trần Bằng lau miệng, tức đến nỗi suýt ném bình nước .

lúc , tiếng động cơ nổ ầm ầm từ xa truyền gần, lên tinh thần, cầm lòng đậu mà lên.

Ca nô lao thẳng về phía bọn họ, xuyên qua hàng đống t.h.i t.h.ể trôi nổi mặt hồ, vài phút thì đến bờ sông. Thạch Đầu hình cường tráng ca nô, sợi dây thừng trong tay buông thõng xuống hồ như đang kéo thứ gì đó, ông lão ở đuôi thuyền vẫy tay với bọn họ, khuôn mặt đầy nếp nhăn tươi như đóa hoa cúc nở bông, “Vớt ! “

“Húc nhi!” Trần Vân Chí bước nhanh khỏi mái che nắng chạy về phía bên hồ, thư ký cũng theo sát phía . Người phụ nữ nắm c.h.ặ.t t.a.y Trần Bằng, , bà , con hai liếc , Trần Bằng tựa như trấn an mà vỗ vỗ mu bàn tay của , bên hồ, vẻ mặt lạnh nhạt, di chuyển nửa bước.

Đường Điềm vốn là chờ đến mơ màng sắp ngủ, một tay chống đầu, khuỷu tay chống đầu gối, bỗng nhiên giọng của ông lão cho bừng tỉnh, cô lên, mới một bước thì bỗng nhiên cảm thấy lực cản.

— Dường như , đang từ phía kéo lấy vạt áo cô.

Chân dừng bước, cô nhẹ giọng hỏi, “Là hả? Anh qua đó ?” Cô thử thăm dò về phía .

Lực kéo áo cô hề suy giảm.

Đường Điềm nghĩ ngợi một chút thu bước chân, lẳng lặng , “Được , xem.”

Vừa dứt lời, cô cảm giác lực kéo đột nhiên biến mất.

Đường Điềm khẽ mỉm . Cũng đối phương là săn sóc là do tự tôn quấy phá để cô thấy dáng vẻ khó coi của .

“Ông chủ, ông xem ?” Thuyền ngừng ở bên bờ, còn cách bến một . Thạch Đầu mang ủng mưa, nhanh nhẹn nhảy xuống ca nô, trong tay kéo t.h.i t.h.ể nổi mặt nước bờ. Sau khi lên bờ, Trần Vân Chí liếc t.h.i t.h.ể một cái lập tức bật , “Con trai, Húc nhi của !”

Không đến cha con liền tâm gì đó, dù là đổi thì chỉ liếc mắt một cái ông vẫn nhận đây là con trai .

Ông lão ở bên cạnh cảm khái, buộc c.h.ặ.t dây xuồng cọc gỗ cùng con trai tới một câu nén bi thương với ông chủ Trần, chờ đến khi ông dịu , Vương Lão Ngũ trời chiều ngả về tây, “Trời sắp tối , trong núi trời tối sớm, chúng nhanh ch.óng ngoài. Thi thể vớt lên , hai vạn.”

Ông còn dứt lời thì thư ký ở bên cạnh , “Sẽ đưa hai vạn, chờ khi thôn nhất định đưa thiếu các một đồng nào.”

Vương Lão Ngũ và con trai lòng, “Vậy chúng mau thôi, nhưng mà,” ông chỉ chỉ t.h.i t.h.ể, “Vừa chúng chỉ là tiền vớt t.h.i t.h.ể, nếu mang về thì còn đường núi hơn nửa giờ nữa. Mọi định tự vác là bỏ một khoản tiền khác để hai cha con chúng khiêng ngoài giúp?”

Vừa lời , Trần Bằng sớm kiên nhẫn thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, chỉ mũi Vương Lão Ngũ mắng, “Ông tiền đến điên hả? Chỉ vớt cái xác mà hai vạn còn đủ! Ông vốn phụ trách vận chuyển ngoài!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-13-quy-ch-et-duoi-1.html.]

Trần Vân Chí nghiêm mặt, tiền là vấn đề, nhưng ông thể chấp nhận lừa bịp tống tiền, “Các đừng quá đáng!”

Vương Lão Ngũ lạnh, “Vừa chúng là xuống sông vớt t.h.i t.h.ể, sông, chúng xuống ,” ông kéo cái quần vẫn còn đang nhỏ nước ướt đẫm, tuy mang ủng mưa nhưng vẫn nước sông chảy , “Cái t.h.i t.h.ể ngâm trong nước, thường đụng một chút cũng dễ mắc bệnh ngoài da, nhiều xác ch.ết trôi như , các xuống một chuyến ?”

Tầm mắt rơi xuống mặt hồ đủ màu sắc, cách khá xa nên thấy rõ, bây giờ những t.h.i t.h.ể nổi mặt nước sớm trở thành “Người khổng lồ” , làn da trần trụi ở ngoài quần áo hiện sắc xanh đậm, mặt mũi sưng to, tay chân bành trướng, tròng mắt đầu lưỡi đều lòi … Lập tức sắc mặt phụ nữ trở nên đặc sắc, bà che miệng đầu nôn mửa.

Vương Lão Ngũ , “Thi thể cũng vớt lên cho các . Còn nhớ chúng thế nào ? Chỉ xuống nước và vớt t.h.i t.h.ể lên, sẽ bao gồm tiền vận chuyển ngoài!”

Bởi vì bọn họ cho là lẽ đương nhiên, cho rằng thôn chính là khúc sông, ông phụ trách vớt cũng tiện thể khuân vác ngoài, ngờ phân chia tính toán rõ ràng từ lâu.

Thư ký vội vàng tiến lên chuyện với Vương Lão Ngũ, “Nếu một khoản phí như thì ông nên cho chúng khi xuất phát. Tình huống hiện tại là lừa thì là gì! Chúng báo cảnh sát!”

Vương Lão Ngũ chắp tay lưng lắc đầu, nhếch miệng lộ hàm răng vàng khè, "Cậu báo cảnh sát , cứ tùy tiện báo, xem bọn họ quan tâm đến . Thứ yết giá, hai bên hợp ý là . đấy. Hơn nữa, nếu gặp nghèo, sẵn sàng tự khiêng ngoài, chúng đương nhiên thu tiền . Nếu các tự khiêng thì cũng , thể cho mượn cáng, cái thu tiền."

Ông khích, những ở đây cũng thể vì tiết kiệm một chút tiền mà hi sinh tấm lưng trắng nõn để khiêng t.h.i t.h.ể hư thối ngoài.

Sau khi nhận tín hiệu của Trần Vân Chí, thư ký nén giận, “Vậy các bao nhiêu.”

Vương Lão Ngũ hiệu, “Ba vạn. Các đều là ông chủ lớn, là chuyện nhỏ mà.”

Thư ký cò kè mặc cả với ông .

Đường Điềm vẫn luôn ở nơi xa, tuân thủ lời hứa qua. Bỗng nhiên lưng chợt lạnh, cô dựng tóc gáy, mùi tanh xẹt qua mũi, một ngón tay lạnh ngắt thể đông lạnh nhiệt độ của sống từng nét lưng cô.

Đến khi cô phản ứng thì chữ xong, dường như hiểu, đối phương nhanh ch.óng hai .

“Đi? Là kêu chúng mau rời .”

Chuyện quan trọng ba . Thấy cô hiểu, cái tay lưng liền biến mất.

“Trần Húc bảo chúng nhanh lên, vịnh ch.ết với ngọn núi hình như chút kỳ quái.” Đường Điềm hạ quyết tâm, thấy thư ký còn đang thương lượng với Vương Lão Ngũ, khẽ , “Vậy thì ba vạn, nhưng đường ông tăng giá nữa.”

Trong cái nắng hè ch.ói chang, gió lạnh đưa giọng khe khẽ của cô gái tới, âm thanh trong trẻo kỳ ảo như u hồn nghênh diện ập tới, đầu , cô gái tóc đen da trắng tảng đá bên cạnh mái che nắng, liếc mắt chỉ trông thấy hai màu trắng đen, lưng là núi rừng yên tĩnh, bức họa thật khiến giật , tâm tình đang nóng nảy cũng tức khắc an tĩnh .

Trần Bằng tức đến bật , “Cô là cái thá gì chứ!” Thường ngày đối với phụ nữ vẫn khá ga lăng, nhưng với cô thì vô thức thấy vui, luôn cảm thấy dáng vẻ lải nhải là thấy phiền.

Đường Điềm , chỉ chỉ sắc trời, “Nếu thì trời tối mất.” Cô liếc ông lão, “Các ở đây qua đêm hẳn là cũng nguyên do. Nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì dù mạng để lấy tiền cũng mạng để dùng nó chứ.”

Vương Lão Ngũ ngước mắt trời, thần sắc trầm xuống, chút do dự liền đồng ý, “Được, cả chuyến tổng cộng năm vạn. Đi ngoài đưa tiền.”

Kêu con trai lấy tấm vải nhựa thật lớn, ông lão trở mái che nắng lấy cáng, thấy bình nước sôi động qua, biểu tình cổ quái, “Ai trong mấy uống nước trong ?”

Trần Bằng khẩn trương, “Nước vấn đề ?”

Ông lão ý , “Chỗ chúng thông nước máy, đều là khoan giếng để giải quyết vấn đề nước uống. Vịnh ch.ết chảy qua thôn, cũng nhánh sông tẩm xuống đất ô nhiễm nước giếng, dân bản xứ gọi đùa là ‘nước cốt ’, thứ uống là nước lấy lúc sáng. Còn mới đấy, hương vị cũng tệ lắm .”

 

Loading...