Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 14: Quỷ ch.ết đuối (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Trần Bằng đột nhiên đầu ôm bụng ói mửa một trận, nôn đến tê tâm liệt phế, phụ nữ che miệng buồn nôn, sắc mặt tái nhợt.
Vương Lão Ngũ dạy cho công t.ử ngứa mắt một bài học, hắc hắc cầm cáng đến bờ sông.
Cả hai đều mang bao tay, bọc t.h.i t.h.ể bằng một lớp vải nhựa cùng hét to "Một, hai" nâng cáng lên.
Đầu t.h.i t.h.ể ở phía , chân ở phía , ông lão nâng phía còn Thạch Đầu ở đằng , hai phối hợp ăn ý.
Ông lão dặn dò , "Nghe , chỗ nào cũng quy định của nó. Nếu ngoài mà oan hồn quấn thì nhớ rõ. Trên đường trở về dù xảy chuyện gì cũng đầu ."
Ông lão nghiêm túc, những khác xong trong lòng đều hoảng sợ.
Trần Vân Chí nghiêm trọng , "Sẽ xảy chuyện gì?"
Ông lão với vẻ thâm sâu khó lường, "Các sẽ ."
Đường Điềm nghĩ, nếu Trần Húc cô thấy t.h.i t.h.ể của , thì cô cứ đầu mà trở về, tuốt ở đằng . Ngọn núi chỉ một con đường duy nhất, dù thế nào cũng chẳng thể lạc đường . Phía là Trần Bằng và phụ nữ gấp gáp nóng lòng rời , hai nâng đỡ , sắc mặt Trần Bằng tái nhợt, bước chân vững, cả chặng đường hề nhẹ nhàng.
Sau đó nữa là Trần Vân Chí và thư ký Trần, ở cuối đoàn là hai cha con Vương gia khiêng t.h.i t.h.ể.
Cả đoàn từng một trong rừng dọc theo lối mòn, mỗi cách tầm năm, sáu bước chân.
Bầu trời âm u, ánh sáng tối tăm trong rừng cây xanh rậm rạp. Đi một lúc mà chẳng ai gì, Vương Lão Ngũ ngứa miệng chịu , "Để kể cho các về truyền thuyết ở nơi ."
Trần Bằng kêu ông câm miệng nhưng ói mửa quá trời, bây giờ trong miệng dậy lên mùi khó chịu nên mở miệng.
Những khác còn kịp quát bảo ngưng thì giọng mơ hồ của ông lão vang lên từ phía trong khu rừng u ám, "Từ xa xưa, chỗ chúng tế Thần sông. Cái vịnh ch.ết đương nhiên cũng . Nơi nhiều xác ch.ết trôi, xương thịt hòa tan trong nước liền thành chất dinh dưỡng của Thần sông. Người xưa đồn rằng địa thế đặc thù của vịnh ch.ết là do ông Thần quấy phá."
"Cha ông từng , vớt xác chính là cướp thức ăn trong miệng Thần sông, sẽ ghi hận, cho nên ban đêm đừng đến núi. Nếu sẽ trở về ."
Sau mấy nín nhịn ngậm ngùi cay đắng, Trần Bằng , "Ông bắt đầu giả vờ đáng thương. Giá cả thương lượng xong , ông còn thế nào nữa hả. Cố ý kể ba cái chuyện quỷ quái để dọa ."
Giọng mặc kệ mà tiếp tục truyền đến, "Còn đống t.h.i t.h.ể trôi tới đây những năm 80, 90 gì đấy, đa phần đều là mấy vụ án g.i.ế.c tàn ác cả, một thời gian trôi xuống cả t.h.i t.h.ể đều nát bấy. Sau đó thì đỡ hơn nhiều, phần lớn là tự sát hoặc do vô tình rơi xuống nước, mới tới đẩy cũ đến hạ lưu, cứ như vịnh ch.ết tụ tập cũng tầm hai trăm cái xác ch.ết trôi."
Trong khu rừng vắng lặng, giọng khàn khàn thô ráp như giấy nhám chà đất của ông lão khiến lạnh hết cả , "Dần dà, oan hồn của ch.ết cũng tụ chỗ . Bọn họ cũng an xuống mồ lắm, năm sang năm nọ, ngày nọ chờ qua ngày đợi tới đón bọn họ trở về."
"Trước đường xá giao thông ở đây bất tiện, mỗi năm tìm tới cửa mời chúng vớt cũng chỉ một vài là nhận về. Phần còn đương nhiên là sinh oán hận, giằng co, trăm phương nghìn kế quấy phá, cho những t.h.i t.h.ể khác vớt lên."
"Vừa các thấy , chúng lái ca nô gần một dặm xuống hạ lưu, phát hiện mà các tìm đang vướng ba cái xác ch.ết trôi khác. Quần áo của ba ngấm nước tan , ch.ết thế nào mà dây dưa chịu buông đàn ông , thật sự là như trói gô cho siêu sinh."
" với con trai tốn bao công sức mới tách cái đám , chỉ đem tìm kéo về đấy. Các vị ông cha dặn , nhất định rời khỏi núi khi trời tối, nếu ..."
Trời càng lúc càng tối, chỉ mơ hồ thấy con đường mòn quanh co khúc khuỷu. Đường Điềm lấy điện thoại mở đèn pin. Ánh sáng cắt qua bóng tối soi chiếu con đường phía .
Cô bỗng nhiên dừng bước, nắm c.h.ặ.t di động, đôi đồng t.ử tựa như ánh sáng đột ngột đ.â.m , chợt đau đớn co c.h.ặ.t .
"Sao nữa?" Trần Bằng và phụ nữ thiếu chút nữa đụng Đường Điềm, trong miệng oán giận thử thăm dò về phía , lập tức liền ngây ngẩn cả .
"Sao con đường biến thành hai ?!"
Giọng kinh hoảng của bọn họ hòa lẫn với chất giọng khó thấp thoáng ở phía .
" - Nếu ngoài khi trời tối sẽ gặp quỷ đập tường[1]."
[1] Quỷ đập tường: là hiện tượng lúc ban đêm hoặc ở vùng ngoại ô nhốt trong một vòng tròn, lòng vòng thoát .
Trời tối đen. Trong rừng truyền đến tiếng kêu sắc nhọn của loài chim rõ tên, từng trận ve kêu càng thêm vẻ trầm lắng.
"Ông già - " Trần Bằng quát tháo đầu , phụ nữ giữ c.h.ặ.t lấy , Đường Điềm cũng mà quát khẽ, "Đừng đầu!"
Mấy chuyện ma quái thế , nếu là một tháng thì cô tuyệt đối tin. giờ đây, trải nghiệm từng gặp ma dường như mở một thế giới mới, gặp loại chuyện quỷ quái gì cũng thể chấp nhận .
Chẳng trách Trần Húc thúc giục cô mau.
Trần Bằng đờ , cứng cổ dám đầu , sợ hãi khủng hoảng đến độ mắng c.h.ử.i, "CMN cái quỷ gì đây hả!"
Trần Vân Chí trách mắng, "Ông lão, con đường là thế nào."
"Hì hì." Giọng của ông lão ở cuối đoàn lẩm nhẩm như mộng du, "Ngươi chọn , chọn đúng thì ngươi cứ dẫn ; sai thì ở đây."
Mọi lập tức lạnh sống lưng, sởn tóc gáy.
Kiểu cách chuyện thế rõ ràng là Vương Lão Ngũ.
Dọc theo đường , chuyện với bọn họ nếu là Vương Lão Ngũ thì đối phương là thứ gì? Nếu là Vương Lão Ngũ, ông ... bám từ khi nào?
Thạch Đầu nâng cáng phần đầu ở phía Vương Lão Ngũ kêu vài tiếng, "Cha, cha?! Cha !"
Hắn đầu xem nhưng mấy năm nay nghề vớt xác gặp ít chuyện kỳ quặc, những quy tắc mà cha ông truyền vẫn nhớ rõ rành rành, trong lòng giãy giụa một phen vẫn dám mạo hiểm như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-14-quy-ch-et-duoi-2.html.]
Vương Lão Ngũ để ý đến , từ đó về tiếng nào tựa như ch.ết lặng.
Thạch Đầu chỉ thể cảm giác cái cáng tay còn đang nâng lên, chúng tỏ cha vẫn còn theo phía .
Mấy phía ôm tay, trong lòng e ngại.
"Báo, báo cảnh sát!" Trần Bằng luống cuống tay chân móc điện thoại , liền thấy tín hiệu, thể tin , "Rõ ràng ở mái che nắng còn tín hiệu mà!"
"Làm bây giờ." Người phụ nữ nức nở, nắm lấy cánh tay con trai mà hoang mang lo sợ.
Đường Điềm cầm điện thoại chiếu đèn pin sang bên trái chiếu sang bên , cả hai con đường trông đều giống như đúc. Bởi vì khi tới chỉ một con đường dẫn nên cô cũng dấu.
Trên mặt đất là đám cỏ dại giẫm nát, dấu chân hỗn loạn cũng thể phân biệt .
"Hay là bên trái ?" Trần Bằng , giọng giả vờ bình tĩnh mang theo chút run rẩy, "Không nam tả nữ hữu ."
Người phụ nữ dùng sức giữ lấy cánh tay , móng tay chăm sóc tỉ mỉ cấu tay Trần Bằng, kêu đau một tiếng, "Mẹ gì ."
Sau khi nhớ là nữ, trầm mặc lẩm bẩm, "Không ..." Trong mắt chợt lóe lên tia sáng, "Thư ký Trần, phiền dò đường."
Hắn cũng hiểu là thể kêu Đường Điềm , cũng tin cô, bởi tìm kẻ ch.ết . Hắn từng xem trọng thư ký Trần, tuổi còn trẻ theo bên cạnh Trần Vân Chí, trung thành và tận tâm, cực kỳ coi trọng. Trần Bằng lên kế hoạch từ lâu, một khi vị trí của cha , đầu tiên khai trừ chính là thư ký Trần.
Thư ký Trần còn mở miệng thì một tiếng quát lớn giận dữ như sấm nổ ban ngày trong khu rừng yên tĩnh tăm tối, "Không !"
Đường Điềm giật , Trần Bằng và Lâm Lạc Nhạn cũng đều sửng sốt, nghĩ tới ông chủ Trần phản ứng mạnh như .
"Ông chủ." Thư ký Trần kính cẩn.
Trần Vân Chí thở hắt , chậm rãi , "Tình hình phía như thế nào cũng , thể để liều mạng một ."
Thường ngày ông xây dựng ảnh hưởng lớn, mở miệng, những khác cũng dám gì.
Lâm Lạc Nhạn khẽ siết c.h.ặ.t những ngón tay đang bám víu lấy con trai, Trần Bằng trấn an vỗ vỗ mu bàn tay của , trong mắt hiện lên một tia chán ghét.
Vương Lão Ngũ vẫn giữ im lặng, để mặc cho con trai nôn nóng kêu thế nào cũng trả lời.
Cứ chờ đợi như cũng chẳng cách, Trần Vân Chí trầm ngâm một lát với Đường Điềm, "Tiểu Đường, cả chặng đường đều là cháu dẫn, bây giờ cháu cũng quyết định ."
"Cháu con đường nào, chúng đều theo đó," đàn ông dịu giọng , mang theo sự hòa ái yêu thương, "Húc nhi là một đứa trẻ ngoan, thằng bé chọn cháu giúp nó thành di nguyện, cháu cũng là một đứa ngoan. Sau khi ngoài, Trần gia chúng sẽ đối xử tệ bạc với cháu."
Ám chỉ trong lời , là đều sẽ hiểu.
Nếu là giống Vương Lão Ngũ thì nhân cơ hội mà chào giá trời. Đường Điềm vẫn ngừng tuôn mồ hôi, theo màn đêm tối sầm, thở bất thường trong khu rừng càng lúc càng dày đặc.
Không vì nhóm , mà là vì chính cô cũng nghĩ cách thoát .
"Để cháu nghĩ xem," Đường Điềm chằm chằm hai con đường, ở trong lòng liều mạng gọi, "Trần Húc! Anh mau đây!"
Gọi mấy , cũng là do hiện tại con Trần Bằng đang theo sát phía nên tiện là vì chịu sự áp chế của Thần núi Thần sông mà , tóm vài phút Đường Điềm cũng cảm thấy lưng chữ nhắc nhở.
"Cô nhanh lên ."
Trần Bằng và phụ nữ thúc giục.
Không còn cách nào khác. Đường Điềm thở hắt , bằng trực giác chọn con đường bên , vì đến địa phủ một chuyến nên hiện tại cô chút mẫn cảm với âm khí . Con đường bên trái cảm giác sương mù mênh m.ô.n.g, mang sự lạnh lẽo quen thuộc, luôn khiến cảm thấy là con đường hoàng tuyền chẳng lành.
"Đi bên ." Cô cất bước , bước kiên định nhanh ch.óng.
Những khác theo sát phía , trong rừng rậm tối tăm, chiếc điện thoại trong tay đóng vai trò như đèn pin là nguồn sáng duy nhất.
Một đám trầm mặc thêm một lát, bỗng nhiên mắt rộng mở thông suốt, bọn họ khỏi núi, đến cửa Tây của thôn.
"Ra ngoài !" Cả đám thở hổn hển như trút gánh nặng, mồ hôi lạnh lưng ướt đẫm quần áo, chân tay mềm nhũn.
Lúc Thạch Đầu và Vương Lão Ngũ ở phía cùng nâng cáng đến bên cạnh bọn họ, đặt cáng xuống, lão Vương mở to hai mắt như bừng tỉnh từ trong giấc mộng, ngạc nhiên , "Kỳ quái, ngoài nhanh như ?"
Đường Điềm thời gian, cô nhớ rõ lúc bọn họ lên núi xuống núi, một chuyến hơn nửa giờ. hiện tại trở về, dọc theo đường cảm giác qua đỉnh núi, quả thực như là trực tiếp xuyên qua bụng núi, chỉ mất đầy hai mươi phút đến.
Thạch Đầu lo lắng nắm lấy bả vai của cha , "Cha nhớ rõ ? Vừa ở trong rừng cha thật sự đáng sợ!"
Hắn dùng dăm ba câu kể hành vi quái dị của Vương Lão Ngũ, vẻ mặt mờ mịt, "Đâu , ở cuối nâng mệt ch.ết, trời tối còn chú ý chân, gì sức mà chuyện hù dọa các ."
Vương Lão Ngũ đầu về phía núi rừng tối tăm bao phủ trong màn đêm, tiếp xúc với t.h.i t.h.ể lâu nên lá gan cũng lớn hơn bình thường, nhưng lúc ông rùng dữ dội, giọng bàng hoàng mang theo sợ hãi, "Trước từng già trong thôn , sông Thần sông, núi Thần núi. Phần Sơn tất nhiên cũng Thần núi. Trong rừng nhiều mồ mả như , đến bây giờ ch.ết trong thôn đều khiêng thẳng quan tài đem chôn. Năm qua tháng nọ, t.h.i t.h.ể thối rữa, nước từ trong quan tài chảy nuôi dưỡng cây cối. Cho nên rừng cây càng cao lớn rậm rạp thì càng chôn nhiều t.h.i t.h.ể."
"Nếu mà trời tối còn kịp khỏi đó sẽ gặp quỷ đập tường. Trước trẻ con chạy núi chơi buổi tối, đó thì mất tích, trong thôn tìm mãi mà chẳng thấy." Vẻ mặt của Vương Lão Ngũ chút kỳ quái, "Nếu lời Thạch Đầu là thật, các ngoài bằng cách nào?"
Mọi đồng thời về phía Đường Điềm, cô chậm rãi , "Ồ, sắp ch.ết , nên thể thấy vài thứ khác thấy ."
Mọi : "..." Bớt mấy lời dọa chị hai!