Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 15: Quỷ ch.ết đuối (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Trần Vân Chí thở hắt , lấy khăn tay lau mồ hôi trong lòng bàn tay, gật đầu với Đường Điềm, “Cháu vất vả .”

Trần Bằng còn chút kinh sợ dứt liền phản bác kịch liệt, “Ba lừa ! Tất cả chuyện,” kích động chỉ rừng t.h.i t.h.ể cáng, la to hét lớn, “Căn bản đều là do cô sắp xếp! Cả vớt xác cũng quen với cô , kết bè kết lũ chuyện lừa tiền. mới tin đời quỷ, đúng là lời vô căn cứ!”

“Trần Bằng!” Trần Vân Chí quát lớn, thái độ nghiêm nghị, “Là thật giả tự mắt phân biệt, con vội cái gì.”

Người phụ nữ kéo ống tay áo Trần Bằng, mới tình nguyện im miệng.

Đường Điềm khoanh tay ở bên cạnh, lạnh nhạt , “ , rốt cuộc là theo chủ nghĩa duy vật là do dám thừa nhận đời quỷ đây. Thật thừa nhận cũng chẳng gì, lúc sống chuyện trái với lương tâm thì nửa đêm sợ quỷ gõ cửa. Anh sợ như , chẳng lẽ là chuyện trái với lương tâm ?”

“Cô hươu vượn gì đấy!” Trần Bằng chỉ tay cô trợn trừng mắt, tức đến phát run, “Nếu cô là phụ nữ thì đ.á.n.h ch.ết cô từ lâu !”

Người phụ nữ cũng sắc mặt trừng mắt Đường Điềm.

Đường Điềm vẻ mặt chẳng cả, “Ai da, thì cứ thôi, đừng kích động.”

Trần Vân Chí nặng nề liếc Trần Bằng, “Đi về. Đừng ở đây mất mặt.”

Lần Vương Lão Ngũ và Thạch Đầu cũng tăng giá nữa, trực tiếp giúp bọn họ chuyển lên xe tang theo tới nhà.

Thi thể bốc mùi trong cảnh nhỏ hẹp, tài xế lái xe vội vàng hạ cửa kính xuống, mặt mũi đều tái xanh.

Vương Lão Ngũ tìm thư ký đòi tiền, thư ký Trần lấy mấy cọc tiền thật dày từ trong túi công vụ , Vương Lão Ngũ nhận tiền, dùng tay chấm nước bọt đếm tiền xoành xoạch, qua đếm hai nhét trong túi, xua xua tay đuổi , “Tiền trao cháo múc hai bên thoả thuận xong. Ông chủ đường thuận buồm xuôi gió nhé.”

Vương Lão Ngũ bỗng nhiên , “ lòng nhắc nhở một câu, lúc về nhớ lấy lá thạch xương bồ để tắm rửa, xua tan đen đủi.”

Trần Vân Chí lập tức lên xe, của Trần gia cũng để ý đến ông . Đường Điềm gật đầu với ông lão.

Vương Lão Ngũ tại chỗ xe nổ máy, gương chiếu hậu phản chiếu khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão, cái miệng toe toét lộ hàm răng đen xì, “Hôm nay là vận may của các .”

Thư ký rùng một cái, dùng sức đạp chân ga, chiếc ô tô lao như mũi tên b.ắ.n khỏi dây cung, phía là xe tang lễ, hùng hùng hổ hổ rời .

Một đám xuống núi, tới một khách sạn ở trấn nhỏ chân núi để nghỉ một đêm, ngày hôm trở về Phần Thành. Còn xe tang lễ thì lên đường suốt đêm, về sớm một chút để quàn hài cốt chuẩn ngày hôm đưa tang.

Vì thế, buổi trưa ngày hôm , Trần gia và Đường Điềm về Phần Thành nữa tham gia lễ tang của Trần Húc. Vì để nhanh ch.óng xuống mồ an bình, thứ trong tang lễ đều giản lược. Đội mai táng nâng ngôi biệt thự trát giấy mà Đường Điềm từng thấy trong mơ lên ngọn núi phía đại viện Trần gia, khi chôn cất Trần Húc thì mở mồ lấy những thứ trong đó .

Được sự cho phép của Trần Vân Chí, Đường Điềm mặc bộ tang phục trắng mà chỉ mới thể mặc, cánh tay đeo miếng gạc đen và theo.

Trần Bằng và phụ nữ phờ phạc theo, tựa như cả đêm đều ngủ.

Trần Vân Chí ngược trịnh trọng.

Sau khi mở mồ, Đường Điềm thấy một chiếc laptop và bộ quần áo nam trong quan tài. Mấy thứ vốn là thế t.h.i t.h.ể của Trần Húc để tang lễ. Bây giờ t.h.i t.h.ể, tất nhiên cần những thứ nữa.

Cô nhặt laptop lên hỏi ý Trần Vân Chí.

Ông thoáng qua, gì, chỉ gật đầu xem như đồng ý.

Đường Điềm thoáng Trần Bằng và phụ nữ, hai trông bình tĩnh, cũng ngăn cô lấy máy tính, thậm chí Trần Bằng còn khiêu khích với cô.

Đường Điềm chiếc laptop khi mai táng thì nhất định cũng bọn họ xử lý. phương pháp thông thường tra , cô còn Trần Húc hỗ trợ bên ngoài.

Lễ tang kết thúc, Đường Điềm trở về phòng ở đại viện Trần gia, chiếc laptop nguồn điện nhưng vẫn còn một chút pin để bật.

Giao diện là Windows 8, mật khẩu khởi động máy — điều đó chứng tỏ nó khác động .

Tuy từng tiếp xúc với Trần Húc khi còn sống nhưng Đường Điềm cho rằng một đàn ông du học nước ngoài trở về thể khôi phục một công ty chi nhánh sắp phá sản thành hô mưa gọi gió đặt mật khẩu cho máy tính tư nhân của .

Mở xem, Đường Điềm cũng phát hiện thứ gì hữu dụng. Suy nghĩ một lát, cô móc điện thoại bật lên, tin nhắn hiển thị tiến độ nhiệm vụ:

【Tìm sự thật về cái ch.ết của Trần Húc (tiến độ 50%)

Lời nhắc nhở thiện: Thời gian sống của bạn còn 384 giờ 59 phút 24 giây. Số dư đủ, vui lòng gia hạn kịp thời.】

Đường Điềm: “…” Thật sự như cô nghĩ.

“Thi thể tìm , hiện tại mấu chốt là chứng cứ. Nếu còn ở đây… Trần Húc,” Đường Điềm gõ gõ mép bàn, cất cao giọng , “Anh ở đây ? Trong máy tính của còn lưu chứng cứ ?”

Đợi một lát động tĩnh, Đường Điềm liền tắm. Lúc lau tóc trở , màn hình laptop lóe lên ánh sáng, từ khi nào thêm một tệp TXT.

Anh quả nhiên để . Đường Điềm mở bản ghi chép .

Bên trong chỉ một URL lạ và một mật khẩu phức tạp gồm cả chữ tiếng Anh hoa thường và tổ hợp chữ bính âm tiếng Trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-15-quy-ch-et-duoi-3.html.]

“Địa chỉ web nước ngoài, chỉ thể leo tường[1].” Đường Điềm lăn lộn một hồi, cuối cùng cũng trang web, phát hiện đó là đám mây của một trang web nước ngoài nào đó. Sau khi nhập mật khẩu, một lượng video khổng lồ đập mắt. Phía mỗi cái đều là một chuỗi chỉ thời gian, Đường Điềm quét mắt tìm ngày Trần Húc gặp nạn.

[1] Leo tường (翻墙): ý chỉ vượt qua kiểm duyệt internet.

Sau khi nhấp , một cái video nhảy , hình ảnh tối và rõ ràng lắm, góc hướng bên trong xe — đây là camera hành trình hướng trong!

“Loại phổ biến thường hướng ngoài xe, bình thường sẽ chẳng ai cố ý mua camera kép để ghi hình bên trong xe. Có thể là Trần Húc nhận thấy điều gì đó khi xảy chuyện nên mới cố ý đổi thành cái .”

Đường Điềm nghiêm túc xem video chăm chú, gần đây nhất là lúc 23:56 ngày 01 tháng 06, dường như chiếc xe đang đậu ở một bãi đỗ xe ngầm với các chiếc xe khác xung quanh, khung cảnh khá tối tăm. Không lâu đó, cửa ở hàng ghế phía mở , một đàn ông mặc âu phục là say hôn mê dìu trong.

Người đàn ông đỡ đeo khẩu trang đội mũ lưỡi trai, ánh sáng trong xe khá tối, camera vốn dĩ , thấy bộ dạng của đối phương.

Hắn cố ý đặt Trần Húc dựa ghế, nhắm c.h.ặ.t hai mắt để mặc cho bài bố, một chút phản ứng cũng .

Sau đó đàn ông đóng cửa , lập tức đến ghế lái, mở cửa .

Đường Điềm chú ý thấy còn mang một đôi bao tay màu đen, cả che đến kín mít, rõ ràng là đến chuẩn .

Người đàn ông khởi động xe và lái khỏi bãi đỗ.

Sau đó đến đoạn video tiếp theo, xe chạy tới con đường đèo ngoằn ngoèo, đàn ông bỗng nhiên dừng xe nhưng tắt máy, kéo Trần Húc đang hôn mê sang ghế lái, đặt chân của lên chân ga cúi đầu gì đó.

Lúc , chợt nhớ điều gì, ngẩng đầu về phía camera, đó mắng một câu vươn tay chộp về phía camera hành trình.

Hình ảnh tối sầm , Đường Điềm tìm kiếm một nữa trong trang web, phía đó còn bất kỳ video nào nữa.

“Người đó chắc chắn tháo thẻ SD , nhưng là camera hành trình mà Trần Húc mua thể đồng bộ hóa video lên tài khoản của mạng!” Đường Điềm nâng cao tinh thần, tải video xuống chép điện thoại của , vì để đề phòng chuyện ngoài ý , cô còn tải lên đám mây.

Cô cầm điện thoại trực tiếp tìm Trần Vân Chí để cho ông xem chứng cứ mà tìm .

“Ông chủ Trần hẳn là vẫn còn nhớ lúc hứa với cháu, nếu cháu tìm t.h.i t.h.ể của Trần Húc, bác nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng sự thật. Bây giờ cháu đưa chứng cứ, là một cha, bác nhất định cũng tìm công lý cho con trai .”

Đường Điềm mỉm .

Sau khi xem video, ba Trần gia mang vẻ mặt khác , Trần Vân Chí phẫn nộ, “ nhất định sẽ bỏ qua cho tên ! Tên rốt cuộc là mang thù gì mà g.i.ế.c hại con như !”

Nói đến chỗ xúc động, Trần Vân Chí rưng rưng nước mắt.

Đường Điềm chậm rãi , “Người rõ ràng là chuẩn , cháu cảm thấy Trần Húc dễ dàng kết thù với khác, hẳn là báo thù. Bác cũng thể tìm xem ở cùng với ai đó mà hề phòng uống say đến , hoặc là cẩn thận hạ t.h.u.ố.c.”

“Nói chừng là cực kỳ cận.” Cô mỉm với Trần Bằng, nghiêm túc mà kiến nghị, “Hay là báo cảnh sát , giao cho cảnh sát điều tra, cũng tránh khỏi nghi ngờ.”

Trần Bằng c.ắ.n răng căng da mặt, ánh mắt giận dữ của phụ nữ tựa như con d.a.o găm tẩm độc hung tợn đ.â.m xuyên qua cô.

Ánh mắt nặng nề đảo qua khuôn mặt của vợ với con trai, Trần Vân Chí nhắm mắt như chịu nổi gánh nặng, phất tay để Trần Bằng và phụ nữ ngoài, chỉ để một Đường Điềm, “Tiểu Đường, cảm ơn cháu tìm t.h.i t.h.ể của Húc nhi, còn chứng cứ cho thấy thằng bé khác mưu hại.”

là thương nhân, danh dự cực kỳ quan trọng. Việc cũng thể trình báo với cảnh sát, truyền ngoài sẽ ảnh hưởng đến công ty của . Chuyện sẽ lén tìm điều tra, đến lúc đó nhất định sẽ cho cháu một lời giải thích.”

Trần Vân Chí nghiêm túc .

Đường Điềm lắc đầu, nhàn nhạt , “Cháu là ai , tư cách yêu cầu bác. Người thật sự sự thật chính là Trần Húc. Cũng đến lúc đó sự thật mà bác đưa là thứ .”

Mặt Trần Vân Chí đổi sắc, giọng gắng gượng, “Vậy cháu cần nhọc lòng. Hôm nay cũng mệt mỏi , cháu trở về nghỉ ngơi .”

Đường Điềm xoay , chậm rãi dạo trong sân, đường gặp lão Trần, ông lão cúi gằm lưng, trong tay cầm một trản đèn l.ồ.ng giấy, đôi mắt vẩn đục trông thấy cô liền bỗng nhiên cúi đầu, cúc một cung thật sâu, thấp đến nỗi dùng tay đỡ lấy hành lang mới thể chống đỡ cơ thể.

Đường Điềm vội vàng nghiêng tránh , “Lão Trần, bác .”

Ông lão chậm rãi thẳng dậy, giọng khàn khàn vang lên, “Vừa ở ngoài cửa.”

Đường Điềm hiểu rõ, “Bác .”

Ông lão , “Lúc cô tới, hoài nghi cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Hiện tại… dù kết quả thế nào, cũng cảm ơn cô sẵn lòng giải oan cho đại thiếu gia.”

“Bác khách khí ,” Đường Điềm khẽ , “Việc cũng là vì đại thiếu gia.”

Cô cũng tiếp tục mạng sống.

Ông lão , “Lúc thấy đại thiếu gia nhắc tới Tiểu Bảo trong sổ nhật ký…”

,” Đường Điềm gật đầu, “Bác tự xem ? Ở trong sổ của , cháu phát hiện một vài chuyện kỳ quái liên quan đến Trần Bảo.”

Cô là cố ý như .

Ông lão lặng im, chiếc đèn l.ồ.ng trắng trong tay tản ánh sáng u ám, chiếu đến vẻ mặt ông lão càng thêm mờ mịt, “Được.”

 

Loading...