Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 21: Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Có lẽ là do tới thời gian nhiệm vụ nên cái APP động tĩnh gì.

Đường Điềm cất điện thoại , bận việc một ngày ở bên ngoài, mãi đến khi trời tối mới về nhà.

" về ." Lúc ngoài cô tùy ý cởi dép lê để ở huyền quan, lúc đặt chỉnh tề, đuôi giày đối diện với cửa, lúc tiện cho cô mang .

Đường Điềm cầm đồ đến phòng khách, lấy hai cái bài vị từ trong chiếc ba lô nặng trĩu , một cái bỏ phòng ngủ chính. Một cái đặt ở phòng khách.

Hôm nay cô hỏi thăm tình hình của bà lão, tìm một tiệm chuyên cung cấp đồ dùng mai táng, tìm thêm tiền đẩy nhanh tốc độ khắc bài vị, đặt tủ đầu giường ở phòng ngủ chính, cắm nhan thắp hương, cũng đốt mấy xấp tiền giấy ở chậu sứ trắng.

Sau khi xong bên , Đường Điềm trở phòng khách, "Đi vội, kịp mang theo đồ của . Hôm nay tìm khắc cái mới cho ."

Đặt bài vị của Trần Húc lên bàn, cùng với một cái lư hương và hai ngọn nến trắng, Đường Điềm thắp ba nén hương, vái ba cái, "Dù thế nào cũng cảm ơn cứu một mạng. Sau chỉ cần ăn thì sẽ đồ cúng cho ."

Cắm ba nén hương xong, Đường Điềm đặt màn thầu lên mâm cúng, "Biết là đại thiếu gia, bình thường đều ăn sơn hào hải vị. mà nhà nghèo, chỉ thể ủy khuất cho , tạm chấp nhận nhé."

Ma quỷ theo tới, điện thoại cũng chịu yên. Vận mệnh chú định ba bọn họ cột một chỗ, cũng mặc kệ cô nguyện ý .

Cô cũng lựa chọn nào khác.

Chẳng bằng đối đãi khách khí với đối phương, bình thường thắp chút hương, tế bái cung phụng một chút.

Trước giờ Đường Điềm luôn là chỉ cần với cô ba phần, cô sẽ nỗ lực báo đáp mười phần.

Hai ngày kế tiếp gió yên sóng lặng, điện thoại cũng đang giả ch.ết, động tĩnh gì khác.

Đường Điềm ngoài mua m.á.u gà, lá bùa linh tinh để dự sẵn. Còn đến miếu thờ nổi tiếng ở địa phương để xin bùa hộ mệnh mang theo bên .

Cô còn rõ tính khí của tên ma quỷ, cũng tay .

Thay vì dựa một 'quỷ' còn lý trí , vẫn là bản đáng tin hơn.

Tối chủ nhật, thời gian từng giây từng phút trôi qua, màn đêm buông xuống, Đường Điềm một ở trong phòng, tâm tình chút khẩn trương.

"Rè rè"

Tiếng điện lưu phát từ điện thoại vẻ đặc biệt rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh.

Đường Điềm chỉnh nhỏ âm lượng, đợi một lát, đang chuẩn tắt thì phát hiện thời gian hiển thị phía bên màn hình điện thoại lúc nhảy tới 24 giờ đêm.

Tiếng điện lưu bỗng nhiên gián đoạn.

Cô nhận điều gì đó, bàn tay siết c.h.ặ.t điện thoại.

Bỗng nhiên, một đoạn nhạc tự động phát từ tai , chỉ đến hai mươi giây ngắn ngủn nhưng khiến cho Đường Điềm đang một giường với ngọn đèn đầu giường bật sáng tối tăm hiểu cảm thấy một trận khiếp vía hãi hùng.

Đoạn nhạc mở màn giống như tiếng tru lên thê lương của u hồn, khiến rét mà run, tựa như khúc chiêu hồn hắc ám. Cô từng bản nhạc mở đầu nào kỳ quái như thế, ngay khi nó kết thúc, một giọng với làn điệu cực kỳ quái lạ chậm rãi vang lên từ trong tĩnh mịch.

"Các bạn đài, chúc buổi tối lành, hoan nghênh đài Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ ~"

Giọng trẻ con phân biệt nam nữ, âm điệu lúc cao lúc thấp, một câu ngắn ngủi cao v.út mà cũng trầm khàn, âm cuối cong lên mang theo tràn đầy ác ý thể giải thích .

Đường Điềm cố nhịn cảm giác thoát khỏi giao diện, thấy dẫn chương trình radio tiếp tục , "Chuyên mục , nếu ngươi thể , đây là may mắn cũng là bất hạnh của ngươi, lâu ngày gặp, các bạn đài yêu của , hì hì."

"Chương trình của chúng chuyên kể những chuyện ma thật. Không lừa già dối trẻ, tuyệt đối là thật. Nếu giả," giọng trẻ con đột nhiên chuyển sang dày đặc khí lạnh, hiện rõ mùi m.á.u me, "Cũng sẽ khiến nó biến thành thật!"

Đường Điềm chợt thấy da đầu tê dại, một loại bất an mãnh liệt đ.á.n.h úp tới, cô nhanh ch.óng nhấp màn hình thoát khỏi giao diện radio, nhưng mà màn hình chỉ một dải tần âm thanh nhấp nhô, là ảo giác của cô , âm lượng tự động lớn hơn, như thể chuyện cách cô càng gần hơn từng chút một.

"Cái - " từ 'quỷ' đầu lưỡi phản ứng nhanh ch.óng của cô nuốt về, câu cửa miệng thật là hại ch.ết !

Điện thoại cách nào tắt máy, Đường Điềm ném nó đến góc giường ôm đầu gối rúc ở một đầu khác, cũng tên dẫn chương trình radio quỷ quyệt thấy cảnh , giọng khặc khặc vang lên vài tiếng, giọng quái đản cũng cực kỳ sung sướng, "Hôm nay cũng sẽ cùng ngươi trải qua thời gian ngắn ngủi đáng sợ . Câu chuyện mà kể là về một cô gái một ở nhà gặp quỷ."

Đường Điềm: "..." Trong lòng nổi lên điềm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-21-tro-chuyen-dem-khuya-cung-quy-3.html.]

Con quỷ yếu ớt , "Ngươi ở nhà một ."

"Hiện tại là mười hai giờ hai phút đêm, vì tò mò hoặc do nguyên nhân khác, ngươi sử dụng cái radio vô tình mở . Nghe xong phần giới thiệu chương trình, ngươi sợ hãi ôm chăn co rúm ở đầu giường."

Đường Điềm càng lúc càng cảm thấy khắp nơi như con mắt đang dòm ngó , hít một thật sâu, cô lao khỏi phòng đến phòng bếp cầm con d.a.o trở , rõ ràng trong lòng run rẩy nhưng vẫn giả bộ hung dữ chỉ điện thoại quát lớn, "Đừng giả thần giả quỷ, cút đây cho !"

Trước đó đối mặt với tên ma quỷ, cô mơ hồ phát hiện tuyệt đối sợ hãi, nếu như chột , khí thế của sống cũng yếu , quỷ quái càng thể thừa cơ mà nhập - cho nên mặt tuyệt đối thể để hiện vẻ sợ hãi!

Tên dẫn chương trình radio như từ chối thấy, tiếp tục yếu ớt kể, "Ngươi thấy lầu truyền đến tiếng bước chân chạy vội."

Lời còn dứt, Đường Điềm kinh hãi ngẩng đầu, lầu truyền đến một loạt tiếng bước chân như thể một đứa trẻ chạy ngang qua, ngay đó -

"Viên bi lăn xuống, cộp, cộp, cộp."

Trong đêm khuya yên tĩnh, dù là một chút tiếng động cũng cực kỳ rõ ràng thấm lòng , cùng với lời giải thích ma quái , Đường Điềm từng bước lùi về phía cho đến khi lưng dựa vách tường, cô c.ắ.n răng đến run rẩy, nắm c.h.ặ.t cán d.a.o trong tay. Tự nhủ trong lòng rằng tiếng động của tấm sàn là do sự giãn nở và nén ép của các thanh thép, đây là một hiện tượng khoa học giải thích.

"Trong lòng ngươi nghĩ đây là một hiện tượng khoa học bình thường," giọng châm biếm, "Sau đó ngươi thấy tiếng chuông gió, leng keng leng keng, thanh thúy."

Leng keng leng keng...

Sắc mặt Đường Điềm tái nhợt, lúc xem nhà cô chú ý tới chiếc chuông gió cũ treo ở ban công, con lắc bên trong rơi nên thể phát tiếng, vốn định khi nào sẽ mượn cây thang gỡ xuống nên tạm thời bỏ đó để ý.

"Tiếng chuông thanh thúy ," giọng của đứa trẻ rõ nam nữ ngây thơ tràn ngập ác ý, " là bùa đòi mạng đó ~ "

"Cùng với tiếng chuông gió, ngươi thấy bước chân cách càng ngày càng gần, càng ngày càng gần..."

Kẽo kẹt, bước chân đạp lên sàn gỗ phát tiếng vang trầm đục, từng tiếng một, Đường Điềm ngừng thở, hết sức chăm chú lắng .

Âm thanh phòng ngủ chính, đó bước phòng khách, tựa như nó ngừng ở đó vài giây để xác định vị trí của cô, tiếp theo chút do dự, bước chân nhanh hơn về phía phòng ngủ phụ của cô.

Đường Điềm cẩn thận thu cánh cửa, một tay nắm c.h.ặ.t d.a.o, thở mạnh cũng dám.

Trong sự yên tĩnh đến ngột ngạt của căn phòng, chỉ giọng quỷ quái phát từ chiếc điện thoại ở trong góc, "Ngươi núp phía cánh cửa, ngươi sợ hãi, tim đập nhanh, thình thịch, thình thịch, hì hì."

"Đầu ngươi ở cạnh cửa, mà đầu cũng dựa cạnh cửa, bạn , đầu dựa đầu."

Đường Điềm lập tức ngửa , sợ hãi lùi liên tục mấy bước, trái tim gần như nhảy đến cổ họng, trừng mắt chằm chằm ván cửa mỏng.

Cô khóa trái từ bên trong, cửa phòng ngủ cũng mắt mèo, nhưng điều đó ngăn cản cô liên tưởng đến vài hình ảnh đáng sợ vì giọng từ cái radio .

- con quỷ, đang u ám chằm chằm cô qua cánh cửa.

Cả Đường Điềm rét run, ngay đó, tiếng điện lưu rè rè phát từ điện thoại chồng lên giọng trẻ con rõ ràng xuyên qua cánh cửa, cùng với hai tiếng đập cửa, là đứa trẻ ngây thơ vô tội , "Chị gái, iem tới tìm chị chơi nè, mau mở cửa ~ "

"Ngươi tránh !" Đường Điềm đè nặng tiếng thét rống lên, hai tay nắm c.h.ặ.t cán d.a.o hướng về phía cửa, con quỷ đáng sợ, nó mang đến cảm giác sởn tóc gáy thể so với tên quỷ ch.ết .

tên ma quỷ tạm thời sẽ gi.ết ch.ết cô, nhưng cái con bên ngoài thì chắc .

"Chị gái," tên nhóc quỷ còn đang nhanh chậm gõ cửa, cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, "Có thể thấy radio của iem, là duyên phận của chúng . Đây là may mắn cũng là bất hạnh của chị. Tới cùng iem nào, một iem cô đơn lắm. "

"Chị gái ơi, chị gái !"

Mỗi nó kêu, ngữ tốc càng nhanh hơn, tiếng đập cửa cũng càng thêm vội vàng, tựa như lá bùa đòi mạng càng lúc càng nhanh. Giọng điệu của nó cũng càng thêm thê lương, "Mở cửa , tới chơi với iem ~"

Giọng trong điện thoại trùng với âm thanh bên ván cửa, giống như móng tay sắc nhọn xé rách màng tai, suy nghĩ của Đường Điềm di chuyển với tốc độ cao, nhịn cơn khó chịu mà hỏi, "Chơi với ngươi, đó thì ? Ngươi gì với , gì hả?"

Kéo dài thời gian cũng , nắm thêm thông tin của đối phương cũng , tóm tạm hoãn thế tấn công của đối phương, nắm chắc quyền chủ động!

...

Tác giả lời :

Lúc chương đang ở nhà một ...

Trên lầu vang lên tiếng bước chân.

 

Loading...