Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 23: Bài đồng dao khủng bố (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Trong lúc mắng cái điện thoại đáng tin, đầu óc cô cũng xoay chuyển nhanh ch.óng, nó cô tự phát huy ? Nếu nguyên tắc chính của cái đài là chỉ kể chuyện ma thật, hiện tại cô cũng chỉ thể kể những chuyện mà mới trải qua.
Cô lấy bình tĩnh chậm rãi , “Các bạn từng đến minh hôn ? Câu chuyện mà kể bắt đầu từ nửa tháng …”
Cô cố ý hạ giọng , âm thanh âm u lạnh lẽo vang lên trong đêm tối yên tĩnh .
Đường Điềm kể trải nghiệm của , chỉ là chỉnh nhân vật dùng tên giả. Dù cũng là chuyện trải qua, lời cũng tương đối chân thật còn cảm giác nhập tâm.
Vì phối hợp với chuyên mục Lời trong đêm của mãnh quỷ, cô còn cố ý trầm giọng xuống, mà theo lời kể của cô, những cảnh xảy trong nửa tháng qua lướt qua đầu một nữa.
“Lục Dao và những khác đều sững , bọn họ như xuyên qua từ giữa lưng chừng núi. Khi hỏi ông lão nâng t.h.i t.h.ể, nọ dọc đường hề xảy chuyện gì, ông cũng hề một câu nào cả…” Cô mới kể đến đoạn trở về thôn Đại Loan thì điện thoại rung lên, tin nhắn nhảy một đoạn văn bản mới, cô liếc mắt , “Nếu đó xảy chuyện gì, xin hãy lắng buổi kể chuyện tới.”
Cái đài rách cũng chẳng mấy , còn vẻ thần bí. “Vậy tiếp theo chúng bắt đầu với thời gian kết nối đường dây nóng ngày hôm nay.”
Theo như kịch bản, cô chờ một lát, vẫn ai gọi đường dây nóng, “Xem đều ngại ngùng, nhưng mà cơ hội hiếm , các bạn thính giả quý trọng.”
Cột theo dõi lượng truy cập theo thời gian thực hiển thị chỉ một .
Đường Điềm đang tò mò về vị thính giả duy nhất thì ngay lập tức, ánh đèn báo màu đỏ đột nhiên bật sáng, Đường Điềm mở kết nối, “Xin chào bạn thính giả, hoan nghênh — ”
“Chị gái,” giọng quen thuộc đáng sợ truyền qua điện thoại, mang theo sự non nớt và ủy khuất, “Em chơi trốn tìm nữa, chị giúp em ?”
Đường Điềm: “…” Cái đứa nhóc ch.ết tiệt. Hóa con 1 đáng thương chính là nhân viên duy nhất kiêm thính giả của đài phát thanh .
Đường Điềm mím môi , cố hết sức để trông vẻ hòa ái dễ gần, “Bạn nhỏ , em tên gì? Vì chơi trốn tìm, với chị ?”
“Em là Tiểu Minh,” Tiểu Minh trả lời mau lẹ, lẽ là vì Đường Điềm thu phục, nó hề vẻ quỷ khí nữa mà trông tự nhiên hơn nhiều, “Cha với chị của em, mỗi ngày cả nhà đều sẽ cùng em chơi trốn tìm.”
“Em trốn ở khắp nơi, cứ trốn như , còn cha thì cầm rìu tìm tụi em. Tìm một thì c.h.ặ.t đ.ầ.u đó xuống. Sau đó tiếp tục tìm tiếp theo. Tìm thứ hai, c.h.ặ.t bỏ tứ chi; thứ ba, khoét đôi mắt mũi miệng và lỗ tai, thứ tư là t.h.ả.m nhất, nội tạng moi , thể cắt thành nhiều khối.”
Lời thì ngây thơ nhưng kể về một trò chơi dày đặc âm khí. Nghĩ đến hình ảnh m.á.u me đó, Đường Điềm đột nhiên thấy buồn nôn, đây là trẻ nhỏ hươu vượn, là… nhà đều là quỷ?
“Tiểu Minh , tên đầy đủ của em là gì? Em sống ở ? Trò chơi nữa, chị thể chuyện với nhà của em ?”
Cậu nhóc , “Chị, trong nhà cha của Tiểu Minh ba đứa con, một đứa gọi là đại bảo bối, một đứa là tiểu bảo bối, đứa còn tên là gì?”
Loại câu đố hỏi xoáy đáp xoay Đường Điềm chẳng hề nghĩ ngợi, “Tên là Tiểu Minh, chính là em.”
“ .” Giọng trẻ con thâm trầm rộ lên, “Cha của em chỉ hai đứa con thôi.”
Đường Điềm nhận điều gì đó, đang định hỏi thì Tiểu Minh ngâm nga một bài đồng d.a.o, “Mẹ gi.ết , ba ăn … Anh và chị gầm bàn, nhặt xương của lên, chôn trong mộ đá lạnh lẽo.”
(Hy: Đây là bài《Mẹ gi.ết 》trong tập đồng d.a.o Ngỗng Mẹ, kể về một bé kế gi.ết hại, đó bà với cha là cô chị cẩn thận gi.ết bé, nấu xác bé đem cho cha ăn, cô chị đau xót đem xương em trai chôn gốc cây.)
Bài đồng d.a.o k.h.ủ.n.g b.ố quỷ quyệt vang lên trong trung, “cạch”, cuộc trò chuyện đột ngột gián đoạn.
Đường Điềm lời kết theo kịch bản, “Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi. Cảm ơn các bạn lắng , chúng sẽ ở kỳ tiếp theo — Gặp !”
Nói đến kỳ tiếp theo cô suýt nữa dừng , còn may là phản ứng kịp thời che giấu .
Sau khi phát xong khúc nhạc kết thúc, dải tần âm thanh của radio trở là một đường thẳng tĩnh mịch, Đường Điềm thở phào nhẹ nhõm, buổi đầu tiên của chủ bá thực tập cuối cùng cũng kết thúc.
Sau đó cô trơ mắt giao diện, bộ đếm ngược mới bắt đầu: Còn 168 giờ phát sóng tiếp theo. Chủ bá hãy chuẩn sẵn sàng .
“Hố bố ,” Đường Điềm đau lòng ôm đầu, “Bảy ngày phát sóng một , mỗi đều kể chuyện ma thật, mà tìm tư liệu chứ!”
Lần cô kể chuyện minh hôn của , cuộc gọi của nhóc thể xem như là lời nhắc nhở, nhưng cô cần điều tra tình hình cụ thể và chân tướng mới thể suy xét xem nó dùng cho kỳ tiếp theo của chương trình .
Nếu tùy tiện bịa cái chuyện ma đem kể, cô tin là cái đài phát thanh sẽ dạy cô một nữa.
Điện thoại bỗng nhiên rung lên, Đường Điềm nhận tin nhắn.
【Để sưu tầm tư liệu cho chuyện ma thật, hãy dũng cảm mà xuất phát chủ bá thực tập! Phần thưởng lớn đang chờ đợi ngươi, việc chuyển sang chính thức cũng trong tầm với .】
【Đến biệt thự Lộ Hồ ở vùng ngoại ô phía Bắc để giúp thính giả trung thành duy nhất của ngươi giải trừ trò chơi trốn tìm.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-23-bai-dong-dao-khung-bo-2.html.]
“Biệt thự Lộ Hồ?” Đường Điềm là ngoại tỉnh, đến nơi đây trời xa đất lạ, cũng rõ là chỗ nào. Cô theo thói quen lên mạng tìm kiếm, khi xem xong thì nổi hết da gà da vịt.
Biệt thự Lộ Hồ là khu biệt thự đỉnh núi ở ngoại ô phía Bắc thành phố C, là tòa kiến trúc mười mấy hai mươi năm, khi vẫn là chỗ ở của quan to hiển hách. Sau đó một căn biệt thự xảy chuyện, ông chủ của nhà đột nhiên phát cuồng, nửa đêm c.h.é.m ch.ết vợ và hai đứa nhỏ trong nhà phóng hỏa tự thiêu mà ch.ết.
Lúc công tác an ninh của biệt thự , phát hiện hỏa hoạn liền lập tức triệu tập đến dập lửa, bởi mặt ngoài của biệt thự gần như thiêu hủy. Các nhân viên an ninh vội vã cứu thì thấy một cảnh tượng đáng sợ của cuộc đời.
Sau khi gia đình xảy chuyện, thích còn trong nhà nhanh ch.óng chia tài sản, nhưng ai dám lấy căn biệt thự. Sau đó công ty phá sản lấy nó thế chấp, toà án tịch thu, lúc bán đấu giá thì một công ty thu mua.
Việc trôi qua nhiều năm như , vốn dĩ sắp mai danh ẩn tích, tin tức mới nhất là toà án lấy bán đấu giá một căn nhà tịch thu, trong đó một căn biệt thự ch.ết , phóng viên phỏng vấn một dân, hỏi thăm cảm nhận của bà về căn nhà , ngờ bác gái xong còn vẻ cao hứng, “Ba trăm vạn mua căn biệt thự ? Quá lời !”
“ mà căn biệt thự từng ch.ết…”
“Nhà nào mà ch.ết chứ?” Bác gái chút để ý, “Diện tích lớn như , với giá thị trường hiện tại thì ít nhất cũng sáu bảy trăm vạn, bây giờ chỉ ba trăm thể mua , lời quá đó chứ! Nếu nhiều tiền như , nhất định sẽ mua nó! Cậu xem căn biệt thự mà cả gia đình đều ch.ết ở khu biệt thự Hồ Lộ nổi tiếng nhất của chúng , là mua !”
Đoạn phỏng vấn đó, phóng viên nghẹn cứng họng nên lời, bên màn hình quần chúng ăn dưa xem hi hi ha ha, bình luận như mưa băng. Vì thế căn biệt thự nổi tiếng mạng một trận, còn thám hiểm đêm khuya, xảy ít việc lạ.
Đường Điềm xem qua tất cả thông tin thể tìm , càng lúc càng cảm thấy kỳ quái, “Gia đình tổng cộng bốn , cha và trai em gái, chỉ hai đứa nhỏ. Nếu Tiểu Minh là nhà bọn họ, bất kỳ tư liệu gì về thằng bé.”
Cô nghĩ tới những lời mà Tiểu Minh , “Cha chỉ hai đứa nhỏ, đại bảo bối và tiểu bảo bối.”
Là Tiểu Minh vốn dĩ tồn tại, là dấu vết tồn tại của thằng bé xóa sạch?
Sáng sớm ngày hôm , Đường Điềm mang đầy nghi hoặc trong lòng đến khu biệt thự ở Thanh Sơn.
Ngồi hơn hai tiếng xe buýt mới đến chân núi Thanh Sơn, nhưng lên nữa thì xe. Vất vả lắm mới bắt chiếc taxi, tài xế liền lập tức thể lên, chỉ là dùng đồng hồ tính giờ mà tính giá luôn.
Đường Điềm bảo hạ giá nhưng vẫn nên đành lên xe.
“Người , để cho cô , lừa cô .” Giá đắt hơn đồng hồ tính tiền một nửa, tài xế thấy cô là con gái nên chuyện cũng thành thật, “Trên núi là khu biệt thự, sống ở đó đều là ông chủ lớn, đều tài xế ô tô. Cô xem đường ngoài xe riêng thì gì xe buýt qua . Cô lên đó, hoặc là gãy chân, hoặc là xe tải. Xe tải còn đắt hơn!”
Đường núi quanh co còn xem như khá bằng phẳng, dọc theo đường Đường Điềm chằm chằm ngoài cửa sổ cũng thấy một chiếc xe nào ngang qua, cả ngọn núi giữa ban ngày thanh tĩnh.
“Hơn nữa, đường về xe trống, chở , giá thu của cô đắt.”
“Ở đây vắng vẻ quá.”
“ . Mười năm căn biệt thự xảy chuyện, những hộ ở xung quanh thể dọn đều dọn hết. Nghe năm đó khu biệt thự là cao cấp nhất ở thành phố C, bây giờ với giá cải trắng cũng thể mua . Đương nhiên cũng là cải trắng thật, nhưng ít nhất là rẻ hơn một phần ba so với giá thị trường.”
Tài xế lải nhải, Đường Điềm câu câu hỏi , nhưng thật thám thính ít tin tức.
“Đến nơi .” Nửa tiếng , tài xế đạp phanh, chiếc xe vững vàng ngừng một đài phun nước bằng đá cẩm thạch, đầu xe hướng về phía cổng lớn.
“Cảm ơn bác tài.” Đường Điềm đưa tiền xuống xe, tài xế vẫn hỏi, “Cô bao lâu thì về? Nếu thời gian ngắn thì xe , ở đây chờ cô. Giá cũng sẽ bớt cho cô.”
Đường Điềm cũng sẽ ở bên trong bao lâu, cô xua tay.
Tài xế thấy chuyến về kiếm tiền, đầu liền xoay xe rời , chỉ để một làn khói mù.
Đường Điềm đầu , bốn chữ “Biệt thự Lộ Hồ” thật to tróc sơn.
Cánh cổng sắt lớn khép hờ, một nhân viên bảo vệ trung niên đang uống báo ở trạm canh gác. Đường Điềm vài bước tới cổng, đưa mắt sang, “Có chuyện gì?”
“ tới đây xin bảo mẫu.” Đường Điềm móc một tờ quảng cáo nhỏ, “Đã liên hệ với quản gia Trần ở biệt thự 09 , hôm nay tới phỏng vấn.”
Tối qua khi tra tư liệu, cô nghĩ tìm cái cớ để đến đây điều tra, cả nửa ngày mới tìm tin tức ở đây thông báo tuyển dụng bảo mẫu, hôm nay đến đây xin việc là giả, điều tra tin tức ở biệt thự 14 mới là thật.
Nhân viên bảo vệ quét mắt xem xét Đường Điềm, thấy cô chỉ là một cô gái, vẫy tay, cũng hỏi gì thêm.
Đường Điềm với đối phương, đeo ba lô vai cổng lớn.
Sau khi tiến mới phát hiện khu biệt thự rộng hơn cô tưởng nhiều, các tòa nhà đơn lập ba tầng đều sân riêng, mỗi căn cách khá xa, dù xảy chuyện gì thì khác cũng .
Khu biệt thự chia hai khu Nam Bắc, khu Nam còn lác đác ô tô tư nhân đậu trong sân, thể thấy là ở. Càng về phía Bắc càng vắng vẻ, vài căn biệt thự còn bán , đèn đường cũng hỏng ít cái.
Căn nhà xảy chuyện ở cuối khu Bắc, cách những căn biệt thự khác một , ngăn cách bởi một khu vườn nhỏ, tự thành một ngôi nhà biệt lập.
“Đến .” Đường Điềm dừng chân, căn biệt thự 14 ở mắt.