Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 24: Bài đồng dao khủng bố (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Căn biệt thự ba tầng kiểu Tây cũ nát, dây leo xanh biếc bò khắp mặt tường, bên ngoài rào dây cảnh báo, cửa nhà dán giấy niêm phong trắng, thể thấy dấu vết cháy xém của một căn phòng ở lầu, những phòng khác đều xem như bảo quản .
Không là vì đang ở núi , mùa hè nhưng trời vẫn lộng gió mát hơn những nơi khác.
Trái quanh, chỗ bỏ hoang từ lâu, cũng lắp đặt camera. Đường Điềm chui trong dây cảnh báo, dường như căn nhà thường xuyên tới thám hiểm nên ngoài cửa tuy vẫn còn dán giấy niêm phong lỏng lẻo nhưng mấy cánh cửa sổ hỏng ở lầu một mở toang, trong vườn hoa ngoài đống cành khô lá rụng còn một túi đóng gói thực phẩm rác rưởi linh tinh ném khi ăn xong.
Đường Điềm chống vách tường cao cỡ nửa , cẩn thận mảnh pha lê vỡ trong nhà.
Đang giữa ban ngày nhưng nhà ở trong góc tối đón ánh sáng, ẩm lạnh lẽo bên trong ập mặt. Nơi mà Đường Điềm đang hẳn là phòng bảo mẫu, căn phòng lớn, tủ mục nát lỗ chỗ từ lâu, còn một chiếc giường gỗ bám đầy tro bụi.
“Cũng may là chuẩn .”
Cô lấy đèn pin và khẩu trang trong ba lô , đeo bao tay kiểm tra hết mấy ngăn tủ ở gần đó, bên trong thu hoạch gì nhưng cũng khiến cô nhụt chí. Nơi bỏ hoang mười năm, bao nhiêu lớn gan chạy tới thám hiểm, nếu thật sự cái gì thì cũng chẳng còn lưu .
Bước khỏi phòng, đập mắt chính là sảnh lớn trang trí theo phong cách châu Âu, thang cuốn ba tầng xoay tròn hướng thẳng, đèn chùm pha lê khổng lồ phủ kín bụi. Dù đồ đạc gần như dọn sạch nhưng những thiết thể di dời còn lưu , chỉ cách trang trí cũng thể thấy sự huy hoàng ngày xưa của căn biệt thự.
“Bẩn thật.”
Lọt trong tầm mắt là một căn phòng cũ nát, những tấm rèm dày cộp bám đầy bụi rũ rượi kéo lê bệ cửa sổ, bàn ghế thiếu tay thiếu chân rơi rụng mặt đất với nhiều tư thế khác .
Trong sảnh lớn cũng tìm thứ gì hữu dụng, Đường Điềm hề lãng phí thời gian, cô thẳng đến nơi xảy án mạng lúc .
“Trên báo , ông chủ c.h.é.m ch.ết vợ ở phòng ngủ chính .”
Theo vết m.á.u đỏ sậm còn lưu mặt đất, Đường Điềm phòng ngủ chính.
Dây cảnh báo rào ở đó xé , lỏng lẻo buông thõng mặt đất. Căn phòng dường như đạp qua nhiều nên thể khôi phục hiện trường gây án. Bộ chăn đệm lộn xộn mang m.á.u xỉn đen, dấu vết hình vẽ từ phấn vôi trắng, bày hiện trạng đẫm m.á.u tại thời điểm gây án.
Đường Điềm lấy điện thoại để đối chiếu với mô tả án kiện lưu truyền mạng, “Bà chủ đang ngủ, đầu hướng về phía tây. Ông chủ xách theo rìu phòng, túm lấy mái tóc dài của bà , đầu phụ nữ buông xuống ở mép giường, ông liền lấy rìu c.h.ặ.t đ.ầ.u với tư thế .”
Bà chủ cực lực vật lộn, đàn ông c.h.é.m mấy đối phương mới bất động. Động mạch cổ và tim đều cắt c.h.é.m, m.á.u b.ắ.n lên cả trần nhà cho nên hiện trường cực kỳ m.á.u me.
Không là do tác dụng tâm lý , cách lớp khẩu trang nhưng dường như Đường Điềm vẫn thể ngửi thấy mùi tanh hôi thoang thoảng trong khí.
Ở đây thật sự bẩn, những vật chứng thể tìm thấy chắc cũng cảnh sát mang , dù mang bao tay nhưng Đường Điềm cũng tìm kiếm, cô rời khỏi phòng, “Bởi vì tiếng động quá lớn nên đ.á.n.h thức trai ở phòng bên cạnh, khi bé đến xem thì thấy cha đang gi.ết qua kẹt cửa, vì thế chạy nhanh đến phòng em gái giấu cô bé trong phòng kho, còn kêu em gái khóa trái cửa.”
Lúc , ông chủ phát hiện trai liền xách theo cây rìu m.á.u đuổi theo, bé lóc van xin, cuối cùng cha bịt miệng, gi.ết hại dã man ở nhà vệ sinh lầu một.
Đường Điềm nhà vệ sinh, căn phòng đổ nát, ống nước vỡ vụn, vết m.á.u và vôi phấn mặt đất nước rửa trôi theo năm tháng trở nên mơ hồ, vị trí mà t.h.i t.h.ể của bé ngã xuống.
Đường Điềm kiểm tra khóa cửa, bé còn kịp khóa thì cha tiến trực tiếp gi.ết . Sự phản kháng của đứa trẻ mười mấy tuổi căn bản là đáng nhắc tới một trưởng thành.
“Ngay đó, ông đến phòng kho ở cuối hành lang, vung rìu bổ ổ khóa c.h.ặ.t đ.ầ.u em gái giấu ở chậu lan trồng sân thượng.”
Đi lên sân thượng, trong một loạt hoa cỏ ch.ết héo từ lâu đương nhiên chậu bông lan nọ. Lúc nhân viên phá án tìm khắp căn nhà cũng thấy đầu của bé gái, đó điều cảnh khuyển tới dò mùi mới tìm .
Chậu hoa tất nhiên là vật chứng quan trọng nên mang .
Đống hoa cỏ vô tội bên cạnh bỗng gặp tai ương, đám tìm đó đào bới đến trốc cả rễ lên trời.
Đường Điềm thăm dò từng chậu hoa, vẫn thu hoạch gì.
“Vụ việc xảy Tết Âm lịch, bảo mẫu chắc về nhà ăn tết. Ông chủ gi.ết nhà xong thì kéo tất cả t.h.i t.h.ể tới một căn phòng trống, đó đổ xăng bậc lửa, tự thiêu mà ch.ết.”
May mắn lúc hàng xóm ở cách vách thấy ánh lửa lúc giữa đêm nên mau ch.óng báo cảnh sát, ngay lúc đó những nhân viên bảo vệ huấn luyến của khu biệt thự lập tức điều động mới khống chế ngọn lửa.
Sau khi lửa tắt, kiểm tra mới phát hiện chuyện gì xảy trong một đêm đẫm m.á.u .
Cô xem mấy địa điểm gây án, kết hợp với báo chí đưa tin thể đại khái khôi phục hiện trường tại thời điểm xảy án mạng.
Đường Điềm trở phòng ngủ của bé, nơi là hiện trường vụ án nên bảo quản khá .
Có lẽ là do kiêng kị quần áo của ch.ết, ngăn tủ nhét đầy đồ lấy . Đường Điềm liền phát hiện là đồ hàng hiệu Adidas, Nike nọ, “Gia đình đúng là điều kiện.”
Mười năm mà một đứa trẻ đãi ngộ như , bình thường chắc cũng nâng niu trong lòng bàn tay.
Tới gần ban công là bàn học, tủ sách bừa bộn động , sách vở vương vãi khắp nơi. Dường như bé thích vẽ tranh nhưng trình độ , mặt đất, bàn sách rải rác vài bức vẽ của .
Đường Điềm nhặt lên một bức, tờ giấy ố vàng hư hại, miễn cưỡng là tranh gia đình gồm bốn , và em gái để tóc dài, còn tóc ngắn là chính và cha.
Phần phía của bức tranh hẳn là vẽ căn biệt thự của bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-24-bai-dong-dao-khung-bo-3.html.]
Đường Điềm xem qua mấy bức khác, hoặc là một đứa bé trai, hoặc là nắm tay em gái.
“Không thu hoạch gì.” Đang định rời mắt từ bức vẽ cuối cùng, cô đột nhiên dừng , “Bức đúng.”
Cậu bé vẽ nhưng mỗi nhân vật đều nhận thức riêng, mỗi đều tiêu chí khác .
Chẳng hạn như, bản thì là tóc đen, quần áo hoặc tóc của em gái đều thắt một cái nơ bướm màu đỏ, mặc bộ váy đỏ, còn cha thì diện vest.
bức tranh xuất hiện hai bé.
Giữa bọn họ vẽ một quả bóng màu trắng đen, xét từ chiều cao, bé lạ mặt chơi đá bóng cùng nhóc vóc dáng cao hơn một chút, mang vớ trắng và giày đen.
Mấy bức tranh rải rác lấy chắc cũng vì cảm thấy ý nghĩa gì, hơn nữa đồ trong phòng của ch.ết luôn may mắn. Mà thường thấy đống tranh cũng liên tưởng đến điều gì.
Đường Điềm tới đây là vì lời thỉnh cầu của tên quỷ nhỏ ở đài phát thanh, bởi cô cực kỳ để ý đến những chi tiết .
“Hai cùng đá bóng, khẳng định quan hệ tồi. Là đứa trẻ khác trong căn biệt thự , là… bé đó là Tiểu Minh?”
Đường Điềm dùng điện thoại chụp từng bức tranh đặt chúng về chỗ cũ.
Tìm một vòng trong phòng cũng phát hiện điều gì khác thường. Manh mối cứ như mà gián đoạn.
Thấy sắp tới thời gian hẹn, Đường Điềm trèo từ cửa sổ phòng khách ngoài, qua sân, cô bỗng nhiên cảm thấy một đôi mắt âm u lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t lưng.
Giật một cái, cô lập tức xoay , thấy cửa sổ căn phòng đốt ở lầu hai chợt lóe lên một bóng đen.
“Nghe căn nhà quỷ ám.”
Lúc tra thông tin mạng, đăng bài thề thốt rằng khi cùng bạn thám hiểm ở chỗ gặp nhiều việc lạ dọa .
Vuốt ve vỏ ngoài điện thoại, cô xoay rời .
Tới cũng tới , thật sự quỷ ám cũng tra rõ.
“Xin chào, là Đường Điềm đến xin hộ lý, đó liên hệ với dì Trần .”
Gõ cửa biệt thự 09, Đường Điềm mỉm với phụ nữ mở cửa.
Tuy phụ nữ đến tuổi trung niên nhưng dáng uyển chuyển, khí độ chậm rãi, bà Đường Điềm hiền lành bảo cô nhà, “ chính là dì Trần. Cũng là chủ của căn nhà .”
“Công việc chính của cô là ở cạnh già, chồng cảm thấy trong thành phố ồn ào nên một ở đây cho yên tĩnh, bà thể tự chăm sóc bản , nhà chúng sẽ đến thăm bà mỗi cuối tuần.”
“Việc cô cần là nấu cơm giặt quần áo, bình thường thì trông chừng và trò chuyện với bà , còn quét tước vệ sinh thì giúp việc đến đây mỗi cuối tuần một .”
Trần Tuệ dẫn Đường Điềm gặp bà Trương, bà 6-70 tuổi nhưng cơ thể vẫn còn cứng chắc, tính tình cũng , thấy Đường Điềm liền thiết nắm tay, khen cô ngoan ngoãn, thấy cô liền nghĩ đến cháu gái nhà .
Đường Điềm hỏi, “Cháu gái của bà bao nhiêu tuổi ạ?”
“Con bé học ở đại học Đông Thành, nhỏ hơn cháu mấy tuổi.” Nói đến cháu gái nhà , bà lão nheo mắt, “Đình Nhi là ngoan nhất, lúc bận mỗi tuần đều về thăm .”
“Cháu gái của bà thật hiếu thuận, bà phúc .” Cô gái chuyện chân thành tâm tình của cũng vui sướng.
Đường Điềm hiền lành việc, nấu cơm còn thể lái xe ngoài mua đồ ăn, Trần Tuệ và bà lão đều thấy thuận mắt, nhanh liền quyết định cho thử việc.
Buổi trưa Đường Điềm vài món đơn giản, bà lão khẩu vị thanh đạm nên lúc cũng suy xét hương vị, bà lão dùng cực kỳ ngon miệng nên khen cô ngớt.
Trần Tuệ ở cùng ăn cơm trưa trở về thành phố, tiện thể đưa Đường Điềm một đoạn đường, cô trở về lấy quần áo và đồ dùng, sẽ ở biệt thự, mỗi tuần nghỉ một ngày.
Đường Điềm về điện thoại, hiển thị tiến độ nhiệm vụ. Ngày hôm Đường Điềm mang theo quần áo trong một tuần biệt thự Thanh Sơn, ở Trần gia.
Bình thường nấu cơm giặt đồ, công việc tính là nhiều, thời gian nhàn rỗi thì trò chuyện cùng bà lão, bà thấy cô mắt nên thích chuyện với cô, kể nhiều chuyện trong nhà, phần lớn đều xoay quanh cháu gái nhà .
“Đình Nhi là một tay nuôi lớn từ nhỏ. Trước cả nhà con trai đều ở đây, náo nhiệt lắm.”
“Vậy bọn họ chuyển đến thành phố mà bà cùng ạ?”
Bà lão xua tay, “Người già , chuyển . Ta sống ở đây mười năm, yên tĩnh. Đình Nhi cũng lớn, cần trông nom nữa, cũng thanh nhàn, ở đây chăm sóc hoa cỏ cũng .”
“Bọn họ chuyển thành phố là vì tiện cho cháu gái bà học ạ? Cháu thấy môi trường ở đây vẫn còn lắm, nếu là cháu thì chắc chắn sẽ rời .”
Đường Điềm cố ý khách sáo, bà lão lộ vẻ mặt phức tạp, “Thật cũng vì tiện cho việc học, chúng tài xế xe, mà chẳng tiện. Là Đình Nhi và ba con bé… ở đây nên chuyển .”
Đường Điềm chú ý đến đoạn tạm dừng ngắn ngủi , trong lòng nổi lên nghi ngờ.