Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 25: Đột nhập vào nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Đến chiều, tranh thủ lúc bà lão nghỉ trưa, Đường Điềm lặng lẽ phòng của Đình Nhi.

Ở đây mấy ngày cũng đủ để cô nắm rõ cách bố trí của căn nhà .

Đình Nhi ở căn phòng thứ hai lầu ba, tọa nam hướng bắc, cửa sổ đối diện với hồ nước bên ngoài, căn phòng là Đình Nhi tự chọn, cô bé luyện đàn violin nên thể ngoài cửa sổ, tâm trạng cũng vui vẻ và thoải mái.

Căn phòng quét dọn định kỳ nên sạch sẽ.

Trên giá vẫn giữ sách vở thời học của cô bé, trong tủ còn vài chiếc váy mang .

Xem tuổi tác thì khi gia đình chuyển , cô bé 11-12 tuổi, còn đang học lớp sáu.

Đường Điềm cửa sổ đưa mắt trông về nơi xa, bên ngoài là hồ nước khô cạn, hoa sen héo queo lâu chăm sóc, đối diện với biệt thự trùng hợp là căn 14 xảy chuyện .

Cách khá xa nên nếu trong nhà chuyện gì thì đối diện cũng thấy rõ, nhưng ở lầu ba thể bao quát sân mọc cỏ dại um tùm của biệt thự 14.

Trong đầu Đường Điềm hiện lên một ý nghĩ, "Đình Nhi vô tình thấy thứ gì đó nên hoảng sợ, bởi yêu cầu chuyển nhà."

điều gì đó hợp lý.

Nếu Đình Nhi thấy chôn xác ở hoa viên, chắc chắn sẽ lóc với ba , tại ba báo cảnh sát? Nếu tin lời con gái , chuyển nhà.

Căn biệt thự 14 , rốt cuộc là đang cất giấu bí mật gì?

Tình huống lý giải càng lúc càng nhiều, Đường Điềm lựa chọn tùy tiện xông nhà ma lúc nửa đêm. Sau khi , cô sống hòa hợp với bà lão, cũng thu thập thêm nhiều thông tin trong những câu lơ đãng của đối phương.

Nhà họ Trần chuyển cách đây 14 năm, cũng chính là năm 2006; cuối năm đó, căn biệt thự 14 xảy một vụ gi.ết cực kỳ bi t.h.ả.m.

Chẳng mấy chốc, Đường Điềm thấy Vương Đình Đình mà âm thầm nhận định là điểm đột phá.

"Bà nội, con về nè."

Vương Đình Đình nhà chào hỏi bà nội tò mò về phía Đường Điềm. Bà lão giới thiệu bọn họ với , lẽ hai trạc tuổi, tính cách cũng đều thuộc loại yên tĩnh, quan sát thấy cô chăm sóc bà lão cẩn thận chu đáo nên ấn tượng của Vương Đình Đình với cô cũng khá .

Ăn cơm chiều xong, Đường Điềm chủ động dậy giúp Đình Đình dọn phòng ngủ, cô nàng ngăn cô , "Không cần , ở đây qua đêm."

"Hả?" Đường Điềm về phía bà lão, vẻ mặt của đối phương tỏ bình thường, tí ngạc nhiên nào.

"Bà nội, con đây, tuần đến thăm bà nhé." Vương Đình Đình ôm bà lão Đường Điềm tiễn cô nàng đến sân.

Vương Đình Đình tự lái xe đến, Đường Điềm vẫn cố giữ , "Trời tối , xuống núi là đường đèo, là ở một đêm ."

"Thật sự cần," Vương Đình Đình lên xe, ấn cửa sổ xuống , "Chị trở , bà nội phiền chị chăm sóc. Có việc gì cứ gọi điện cho nhé."

Thấy xe khởi động, Vương Đình Đình sắp rời , chỉ còn đến hai ngày nữa là tới thời gian phát thanh Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ tiếp theo, cô nàng mà rời thì Đường Điềm đợi đến tuần .

Đã nắm chắc quyết định của , cô vươn tay cửa sổ xe ngăn đối phương , "Làm phiền cô vài phút."

"Hả?" Đường Điềm bỗng nhiên mạnh bạo Vương Đình Đình sửng sốt, ngay đó cô nàng liền thấy một cái điện thoại đưa đến mặt , màn hình là một bức ảnh chụp.

Trên tờ giấy vẽ ố vàng hai bé đang chơi đá bóng.

Trong đó một mang tất đá bóng màu trắng.

Vương Đình Đình hoang mang, "Đây là gì ?"

Đường Điềm thu điện thoại, "Đây là ảnh chụp ở căn biệt thự phía hồ nước. Cô quen hai bức tranh ?"

Đôi con ngươi của Vương Đình Đình co rút , cô nàng gần như sợ hãi hét lên, "Căn nhà ma ! Sao chị dám đó!"

Cô nàng hoảng sợ ngẩng đầu lên Đường Điềm với vẻ thể tin .

Dưới ánh trăng, trong mắt Vương Đình Đình vẫn là cô gái ban nãy còn yên tĩnh ôn nhu, nhưng ánh đèn đường lạnh lẽo, làn da tái nhợt như tờ giấy, tóc dài đến eo nhẹ nhàng đong đưa theo gió, đôi mắt sâu hút như giếng cổ hồ sâu, "Bởi vì nhờ một việc."

Lời sâu kín như quỷ mị.

Vương Đình Đình buột miệng thốt , "Ai?"

Còn dứt lời mà dường như cô nàng cũng tự nhận điều gì đó, đôi mắt trừng to.

Đường Điềm vẫn luôn quan sát từng nét mặt của cô nàng, "Cô nghĩ tới một ."

" !" Vương Đình Đình trừng mắt, "Rốt cuộc chị là ai! Chị đến nhà với động cơ thầm kín! Không ."

Cô nàng lập tức đẩy cửa bước , xông xông nhà bảo bà lão đuổi việc cô.

Một bàn tay nghiêng nghiêng vươn , mau lẹ mà chuẩn xác nắm lấy cổ tay cô nàng, sức lực cũng lớn nhưng vững như bàn thạch kiềm c.h.ặ.t lấy cô nàng, chỗ da thịt tiếp xúc như nước giếng chạm đến xương, đang là mùa hè nhưng Vương Đình Đình thấy rùng .

Đường Điềm , " ý gì với gia đình cô, chỉ là đến điều tra sự thật ở căn biệt thự 14 thôi."

Người nọ run lên, Đường Điềm phát hiện đối phương nhạy cảm với mấy chữ biệt thự 14, "Xem cô thật sự chuyện gì đó nhỉ."

"Rốt cuộc chị là ai!" Vương Đình Đình nhịn liền phất tay tránh , lo còn bà nội ở trong nhà, cô nàng cố nén cơn giận mà hạ giọng xuống tra hỏi Đường Điềm, "Cảnh sát hả? Hay là đám mạo hiểm rỗi nghề ? Người trong ngôi nhà đó đều ch.ết sạch từ lâu , còn sự thật sự thiết gì chứ!"

Đường Điềm quan sát biểu cảm của cô nàng, "Chẳng hạn như, trong căn nhà thật còn một bé nữa. Tuổi chắc là lớn hơn đứa trẻ cha gi.ết một chút..."

Nói còn dứt lời thì Vương Đình Đình lảo đảo lùi về , cả dựa ô tô, cơ thể run rẩy gần như thẳng , cô trợn to đôi mắt lệ tuôn rơi, "Chị, chị !"

" tới để giúp ," Đường Điềm vươn tay , "Cô là duy nhất đời đến ."

Có lẽ là những lời tác động sâu sắc tới cô nàng, Vương Đình Đình nắm c.h.ặ.t lấy đôi tay, c.ắ.n môi vẫy vùng hồi lâu, cuối cùng suy sụp cúi đầu, "Được , ."

thở hắt một , như buồn bã mà cũng như trút gánh nặng, "Bí mật giấu trong lòng nhiều năm như , cũng đến lúc ."

Sợ tiếng chuyện sẽ quấy rầy đến bà nội ở trong nhà, Vương Đình Đình hiệu cho Đường Điềm lên xe, hai ghế lái và phụ lái.

Hai tay cầm vô lăng, ánh mắt Vương Đình Đình mơ hồ như chìm hồi ức xa xăm.

"Cậu tên là Tiểu Minh, là đứa trẻ mà gia đình căn 14 nhận nuôi. Chỗ chúng một phong tục là nếu hai vợ chồng nhiều năm vẫn con sẽ nhận nuôi một đứa trẻ, chẳng bao lâu sẽ thai. Tiểu Minh chính là con nuôi... cũng gia đình nhận nuôi từ . Tóm thì từ khi năm sáu tuổi và ký ức, Tiểu Minh sống ở căn nhà đó ."

"Cậu bằng tuổi , tính cách cũng hướng nội, ở khu biệt thự , trẻ con đều là con ruột của gia đình , lúc cùng chơi đều luôn ghét bỏ , nhạo con ruột. Thật cũng chỉ mới gặp vài , cùng chơi đá bóng nhưng đều là chúng đá, còn chạy khắp nơi nhặt bóng cho chúng ."

"Mấy năm , gia đình thật sự thai, sinh một đôi long phượng. Tình cảnh của Tiểu Minh dần dần trở nên tồi tệ hơn. Khi đó còn nhỏ, cũng hiểu chuyện, chỉ là cảm thấy thỉnh thoảng gặp , mặt với đều bẩn, còn mùi khó ngửi. Có một nhóc nghịch ngợm mắng là con hoang, trong nhà đều thèm... Bình thường dù cũng đều cúi đầu lời nào. Lần đó tại nhảy dựng lên đ.á.n.h với , đấy cha nuôi dạy dỗ cho một trận. Một thời gian thật dài thấy nữa."

" từng thấy vết thương tay Tiểu Minh, cha đ.á.n.h đập thậm tệ. Khi đó còn nhỏ, cũng quan niệm ngược đãi, chỉ cảm thấy cha nghiêm khắc nên mới đ.á.n.h con thành như . đồng tình với . dám tiếp xúc, sợ cha ."

"Lại trôi qua mấy năm, bận rộn học đàn vẽ tranh, ít khi ngoài chơi với bạn, tất nhiên cũng ít khi thấy . Lớp sáu một hôm bận bài tập đến khuya, cửa sổ của đối diện với sân của căn biệt thự 14, thấy tiếng động từ bên truyền đến, mơ hồ thấy chủ nhà đang đào đất."

Nói tới đây, Vương Đình Đình run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay của , Đường Điềm nhớ tới lúc trong phòng Vương Đình Đình mà suy đoán, "Thứ mà nhà chôn, là Tiểu Minh ?"

Sự sợ hãi trong mắt Vương Đình Đình như trào , nhưng cô lắc đầu phủ nhận, " ."

"Đến bây giờ cũng ... Khi đó cũng nghĩ nhiều, tắt đèn ngủ luôn. Mấy ngày , trong nhà Tiểu Minh bỏ nhà . Gia đình tìm kiếm khắp nơi cũng tìm ."

"Bỏ nhà ?"

"Người phụ nữ , chính là nuôi của Tiểu Minh, bà lóc kể lể với hàng xóm khắp nơi, rằng Tiểu Minh tính cách khác thường lời, bọn họ đành đ.á.n.h , kết quả là Tiểu Minh cáu kỉnh, dứt khoát bỏ nhà trốn ."

Đường Điềm , "Mọi đều tin ?"

Vương Đình Đình khổ, "Tính cách của Tiểu Minh khiến thích, phần lớn trẻ con ở khu đều thích . Còn lớn, sống ở đây đều là giàu cũng quyền, việc kinh doanh dù vòng mấy vòng thì cũng liên quan đến , cho dù nghi ngờ thì cũng cần vì một đứa trẻ quen mà dò hỏi nên đều cảm thấy cứ mặc kệ chuyện của bọn họ."

Đường Điềm hỏi, "Vậy là đó cô phát hiện điều bất nên mới lóc chuyển nhà ?"

Vương Đình Đình hít một , "Không đơn giản . Lúc đó thật sự quá nhỏ, liên hệ chuyện đối phương đào đất và Tiểu Minh mất tích với ."

"Qua hơn một tháng, đột nhiên bắt đầu mơ, mơ thấy Tiểu Minh," hàm răng run rẩy va , rõ ràng rằng hồi ức khiến cô cực kỳ hoảng sợ, "Tay vươn lên từ trong bùn đất thối rữa, kéo c.h.ặ.t lấy chân xin cứu ."

Đường Điềm nhẩm tính, "Hơn một tháng, lẽ là bảy ngày cuối của Tiểu Minh."

Vương Đình Đình nức nở, "Nửa đêm dọa đến nỗi thét, tìm cha , lóc với bọn họ về giấc mơ của . Lúc cha dò hỏi, còn vô tình thấy cha nuôi của Tiểu Minh đào đất lúc nửa đêm."

"Lúc chỉ lo sợ hãi, chú ý tới phản ứng của cha . đến mấy ngày , cha mua nhà ở bên ngoài, chúng chuẩn chuyển nhà ."

Đường Điềm hỏi, "Sau đó mấy rời luôn? Cha cô cũng báo cảnh sát ?"

Vương Đình Đình cô, "Không , cha đó chỉ là mơ, kể chuyện với khác. Cũng là mới , lúc nhà và nhà hợp tác, nếu tuồn chuyện ngoài, trong nhà sẽ tổn thất lớn."

Nhìn thấy Đường Điềm nhếch miệng , Vương Đình Đình biện giải, "Hơn nữa cũng bằng chứng xác thực, nếu thật sự báo cảnh sát mà tìm thấy gì trong sân nhà , đối phương thể sẽ trả đũa kiện nhà vu khống."

Đôi mắt đen lẳng lặng Vương Đình Đình, "Nói nhiều như , một cái mạng so cũng chẳng bằng một mối ăn, một đối tác kinh doanh thôi."

Mấy năm nay trong lòng Vương Đình Đình áy náy, " cũng chỉ là một đứa trẻ, quyết định của lớn... cũng cách nào. Hơn nữa, mối liên hệ khi lớn mới hiểu ."

"Hiểu , cũng nghĩ đến việc báo cảnh sát ?"

Vương Đình Đình lắc đầu, "Cũng thời gian đó, căn biệt thự 14 xảy sự cố, chính là như bên ngoài lưu truyền . Chủ nhà nổi điên c.h.é.m ch.ết vợ và con trai con gái, đó phóng hỏa tự thiêu mà ch.ết. Lúc liền cảm thấy đây là báo ứng. Tiểu Minh... tới tìm nhà đó để báo thù."

" với ," Vương Đình Đình cúi đầu, "Nếu quan hệ , như là bạn hoặc là bạn từ nhỏ, sẽ sẵn lòng lấy công bằng vì . chỉ chơi với vài , nhà đều ch.ết hết, nhân chứng vật chứng cũng , cho nên báo cảnh sát cũng chẳng tác dụng gì..."

"Không cần ," Đường Điềm ngắt lời cô nàng, "Cô thẹn với lương tâm ."

Vương Đình Đình nghẹn ngào c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Đường Điềm cũng định châm chọc cô , "Chuyện hiểu , cảm ơn cô." Cô xuống xe, "Đã muộn , đường về hãy cẩn thận."

"Đường Điềm," Vương Đình Đình vội vàng gọi cô , trong lòng cực kỳ hoang mang, "Cô còn với Tiểu Minh. Cậu hộ khẩu, mấy năm nay hàng xóm cũ xung quanh gần như đều dọn hết, cũng ít nhớ tới Tiểu Minh. Ngay lúc đó báo chí đưa tin, chắc chắn ai nhắc đến sự tồn tại của ."

Đường Điềm đặt ngón tay lên môi, "Suỵt, đừng hỏi, gì mà tiếp tục cuộc sống bình yên của cô là . nghĩ cô cũng gặp ác mộng nữa ."

Nhắc tới ác mộng, Vương Đình Đình lập tức lạnh sống lưng, miệng ngậm c.h.ặ.t .

Đường Điềm thấy rõ sự đấu tranh trong mắt cô , tò mò cũng xúc động, gần như hai thứ đó khiến Vương Đình Đình truy cứu tới cùng; nhưng là một trưởng thành lý trí, cuối cùng cô vẫn cố nén xuống và nhắm mắt , "Nói , cũng dễ chịu hơn nhiều. Sau cần giữ điều bí mật mà chỉ nữa. Chị..." Cô nàng chân thành về phía Đường Điềm "Dù chị gì, vẫn còn thể nhớ đến sự tồn tại của Tiểu Minh, cảm ơn chị."

Đường Điềm mỉm , vẫy tay tạm biệt cô nàng.

Trở biệt thự, bà lão đang xem TV mỉm sang, "Nói chuyện gì với Đình Đình mà lâu như ."

Ánh sáng mờ nhạt từ TV chiếu mái tóc hoa râm và những nếp nhăn khuôn mặt của bà lão, khuôn mặt vốn hiền từ trong nháy mắt cũng trở nên mơ hồ.

Bà lão , sự thật về việc Tiểu Minh mất tích ?

Còn những xung quanh, khi căn biệt thự 14 xảy chuyện, nhiều phóng viên phỏng vấn khai quật những câu chuyện đằng đó như , nhưng ăn ý im miệng đến sự tồn tại của Tiểu Minh. Là thật sự quên, là nguyên nhân giống với cha của Vương Đình Đình, cho nên mới giữ im lặng như ?

dù sự thật chôn giấu thì cũng ngày gặp ánh mặt trời.

Đường Điềm mỉm , "Hàn huyên những chuyện mà tụi cháu đều thấy hứng thú thôi ạ."

Sáng ngày hôm vẫn như thường lệ. Đến tối Đường Điềm đợi bà lão nghỉ ngơi trở phòng thu dọn ba lô.

Mười hai giờ tối nay chính là thứ hai thực tập dẫn chương trình, chắc hẳn lúc đó Tiểu Minh thể phát huy sức mạnh đến tối đa, cô mới dám xâm nhập hang quỷ.

Mười một giờ ba mươi phút, cô lẻn khỏi biệt thự đến nhà ma.

"U ám thật." Lần đến đây là giữa ban ngày ban mặt, bởi vì biệt thự phủ bóng nên vẻ cực kỳ lạnh lẽo. Một đêm khuya thế đối với một cô gái mà cũng là chuyện dễ dàng gì.

Vì sống sót, Đường Điềm ngừng tự khuyến khích trong lòng, cô theo con đường phát hiện đó, quen cửa quen nẻo tiến biệt thự.

Trong miệng ngậm đèn pin, cô cầm lấy xẻng nhỏ, xác định vị trí mà Vương Đình Đình và bắt đầu tay đào bới.

Chỗ mà cha nuôi đào là cây tuyết tùng trong sân, Đường Điềm cố sức đào một hồi lâu, trong lớp bùn đất hôi thối bỗng nhiên lộ một đoạn xương trắng.

Tìm !

Xác định t.h.i t.h.ể thật sự chôn đất, tâm tình cô chút trầm trọng.

Bùn đất màu nâu nhuộm thành màu đỏ đen và tụ thành từng khối, cách lớp khẩu trang nhưng cô vẫn thể ngửi mùi buồn nôn khó chịu.

Sợ hỏng xương, Đường Điềm dùng tay đeo găng, cẩn thận phủi sạch lớp bụi bề mặt, dần dần để lộ bộ xương chỉnh.

Không quần áo thối rữa, chỉ một bộ xương trắng phau rõ ràng của .

"Hình dạng , là mèo ch.ó ?" Dài chừng 30 cm, bộ phần da thịt phân hủy và dung nhập bùn đất bên .

Đường Điềm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng còn ôm một may mắn, "Nếu là động vật thì lẽ Tiểu Minh thật sự lạc . Tối đó Vương Đình Đình thấy là nhà đang chôn ch.ó thôi."

Từ tận sâu trong lòng cô hy vọng Tiểu Minh là bỏ nhà rời chứ hại ch.ết ở đây.

Tuy rằng hy vọng như là điều viển vông khi mà Tiểu Minh xuất hiện ở mặt cô .

Đường Điềm lấp hố đất bò từ cửa sổ biệt thự, là ảo giác , cô luôn cảm thấy buổi tối căn biệt thự khác với ban ngày.

Cửa sổ của nơi tàn lắm, thỉnh thoảng luồng gió từ khắp nơi ùa thổi lạnh cả lòng . Trong bóng đêm tựa như con mãnh thú đang ngủ đông khiến trong đó run sợ.

Mí mắt Đường Điềm bỗng nhiên giật lên, lầu hai tiếng động!

Đường Điềm vốn đang chỗ ngã rẽ cầu thang ở lầu một, thấy tiếng động cô liền lập tức lùi về phía , lặng lẽ trốn chỗ khuất của thang lầu, tắt điện thoại và đèn pin ngừng thở.

"Rẹt rẹt — "

Như thể thứ gì đó bén nhọn kéo lê mặt đất, theo đó là bước chân nặng nề ngừng phát tiếng vang. Người thường thể nào đến nhà ma giờ — ở đây thật sự quỷ!

Tiếng bước chân nặng trịch thong dong dọc theo hành lang lầu hai, đó thì xuống lầu.

Bịch, bịch, từng tiếng một rơi lòng Đường Điềm, trái tim cô như ngừng đập.

Trong ánh trăng t.h.ả.m đạm , thứ đầu tiên cô thấy chính là một cái bóng đen, đối phương xuống lầu cho nên bóng đen đổ xuống , tóc ngắn, cao chừng một mét tám, vóc dáng to lớn, trong tay đang lôi kéo thứ gì đó, rõ ràng là một cái rìu!

Người đàn ông xuống lầu, Đường Điềm đang trốn bóng phủ của cầu thang vội nắm c.h.ặ.t lấy điện thoại và đèn pin, cơ bắp đều căng c.h.ặ.t, cô rũ đầu, lảo đảo lắc lư kéo cây rìu một vòng trong phòng khách, đó chậm rãi tới buồng vệ sinh ở cuối lầu một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-25-dot-nhap-vao-nha.html.]

Để tránh đối phương vòng trở về, Đường Điềm khom lưng, bước chân thật nhẹ nhàng mau ch.óng như mèo phi lên lầu hai, khi trốn một căn phòng mới dám thở .

Độ khó khăn hai đúng là dễ dàng tẹo nào! Người nọ xách theo cây rìu, Đường Điềm dám chắc nếu như phát hiện thì cây rìu trăm phần trăm c.h.é.m v.út tới đầu cô.

Mà cô còn tìm sự thật về vụ mất tích của Tiểu Minh sự uy h.i.ế.p như nữa.

Cô chợt giật , nhớ tới lời nhắc nhở của Tiểu Minh — chơi trốn tìm, bây giờ còn là đang trốn tìm cùng quỷ .

Căn biệt thự buổi tối càng thêm âm u quạnh quẽ, Đường Điềm bật đèn pin, quét qua căn phòng mà cô hấp tấp trốn . Đây là một căn phòng chứa đồ rộng 20 mét vuông, bên trong chất đống đủ loại thùng giấy nhét đầy đồ đạc, bụi bám thành một lớp thật dày, trần nhà rũ xuống mạng nhện chằng chịt, trông vẻ lộn xộn và bẩn thỉu hơn những căn phòng khác.

Những căn biệt thự ở khu về cơ bản đều kích thước giống , gian chứa đồ cũng khác cái Đường Điềm thấy ở nhà họ Trần. Trước đó cô đến thăm dò ban ngày nhưng tìm manh mối nào hữu dụng.

Thời gian hạn, cô định lãng phí thêm ở chỗ .

Nghe tiếng bước chân cứ lượn lờ ở lầu một, Đường Điềm ngừng thở, khom lưng bước nhanh khỏi phòng, đến phòng ngủ chính ở cuối hành lang.

Tấm khăn trải nhuốm m.á.u biến thành màu đen cùng với đệm chăn tán loạn giường, tấm khăn thật dài rũ xuống lộn xộn che khuất một nửa phía giường.

Đèn pin đảo qua gian tối om bên , Đường Điềm nuốt nước miếng, tạm thời kiểm tra , cô cứ cảm thấy sẽ quấy nhiễu đến thứ gì đó .

Vừa chú ý đến tiếng động bên ngoài rón rén mở ngăn kéo bàn trang điểm, "kịch" một tiếng, thứ gì đó rơi xuống đất, Đường Điềm giật , theo tiếng qua đó cẩn thận mở cửa phòng để quần áo gắn liền với phòng ngủ chính .

Bên trong là một cảm giác tro bụi lâu thông khí, trong ngăn tủ vốn từng treo đầy quần áo chỉ còn lẻ loi vài cái móc treo, đồ đạc đáng giá quét sạch hết từ lâu.

Thứ rơi xuống sàn của phòng để quần áo là một cái túi xách nhỏ, mặt ngoài rách bươm.

Đường Điềm khép hờ cửa tủ kỹ vết c.ắ.n túi, "Là chuột ha." Nói cái túi cũng là chuột kéo rơi xuống.

Rải rác mặt đất là những bộ quần áo rách nát như giẻ lau cùng với giày dép mang kiểu dáng từ mười năm . Có nam nữ, kích cỡ của cả hai đều đổi. Điều đó cho thấy căn phòng để quần áo là của hai vợ chồng sử dụng, đồ đạc của ngoài.

"Tách -— "

Mọi âm thanh đều tắt ngúm, Đường Điềm bỗng nhiên tiếng vang như bọt khí nổ tung trong gian chật hẹp , trong bóng đêm chỉ đèn pin tay cô phát tia sáng yếu ớt, một tay cô cầm đèn pin tìm nơi phát âm thanh, một tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o.

Chẳng bao lâu , cô hít thở thật nhẹ, chớp mắt chằm chằm tấm gương soi ở phòng để quần áo.

Mặt gương thể chiếu , ai ác ý đập vỡ, khắp bề mặt kín các vết nứt, lúc nó đang phản chiếu bóng dáng mơ hồ của Đường Điềm, càng lúc càng nhiều tiếng phụt nhỏ truyền đến, giữa những vết nứt của mặt kính trào tơ m.á.u màu đỏ đen, uốn lượn chảy quanh khắp gương, giống như một cái mạng nhện đang chờ con mồi sa chân dính bẫy.

Thấu kính vỡ thành vô mảnh chiếu khuôn mặt méo mó của Đường Điềm hoặc là một bộ phận nào đó của cơ thể cô, như là ghép nối những mảnh vỡ đ.á.n.h nát, quái dị k.h.ủ.n.g b.ố.

Tơ m.á.u chảy từ khe nứt ngày càng dày đặc, như là vòi nước thể khóa , dần dần biến thành một đường, một chùm, "ục ục" dòng chảy càng lúc càng lớn, mặt đất đọng một vũng nhỏ.

Chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm bắt đầu tràn xung quanh, Đường Điềm dám ở đây, cô trốn khỏi phòng để quần áo đóng cửa , dùng chân móc lấy chiếc chăn rơi đất chặn kín khe cửa.

Vừa mới xong, lưng chợt nổi lên cơn ớn lạnh, cô vội đầu , vị trí của cô lúc đang đối diện xa xa với bàn trang điểm bên cạnh giường của bà chủ nhà.

Chiếc ghế đẩu thấp bằng da ở bàn trang điểm , gương rõ ràng cũng ai, mà Đường Điềm thấy trong gương một phụ nữ đang trang điểm!

Đường Điềm thẳng bất động, phụ nữ đưa lưng về phía cô như thấy, trong gương phản chiếu nửa của cô , mái tóc dài đến bên eo, mặc chiếc váy ngủ bằng nhung đai đeo màu đỏ, quyến rũ mà cũng xinh .

nghiêng đầu như đang phiền muộn vì chuyện gì đó, cặp mày cau , chiếc lược trong tay chải từ ngọn đến đuôi tóc một cách tuần .

Lặp lặp , mỗi lược chải tới cuối đều sẽ kéo theo một nắm tóc, chẳng mấy chốc mặt đất rơi xuống một lớp.

Nhìn quá trình phụ nữ tự trọc đầu, Đường Điềm ở trong lòng mắng to tính! Khủng bố tinh thần đáng sợ quá má ơi! Ngẫm sẽ rụng tóc như điên thế

Ớn quá, Đường Điềm tạm dừng những liên tưởng đẽ phụ nữ .

Tóc đầu cô càng chải càng ít, từng mảng da bắt đầu lộ nhưng cô vẫn hồn nhiên như chẳng gì, hết tóc thì chải đến cái đầu trụi lủi, càng lúc càng dùng sức, đầu xuất hiện những vệt m.á.u.

Người phụ nữ trọc đầu soi gương, nhưng ánh mắt rõ ràng là đang khóa c.h.ặ.t Đường Điềm ở phía , cô nhếch môi , những cái răng của chiếc lược đen nhánh dính đầy m.á.u, Đường Điềm thấy thứ cũng là lược gỗ bình thường, mà là một cái lược sắt!

như điên như dại, lược sắt tay chải trọc đầu đến nỗi m.á.u thịt bầy nhầy, tróc thịt lộ xương, diễn một màn "Hình phạt chải chuốt" đầy sống động!

Máu nồng xộc lên mũi, Đường Điềm nhịn cơn buồn nôn, bỏ chạy nhưng khí xung quanh như đặc sệt , một sức mạnh vô hình nào đó túm lấy cô, từ phía xô đẩy kéo cô đến bàn trang điểm.

Cút ngay!

Đường Điềm dùng hết sực lực để chống thứ sức mạnh , con d.a.o c.h.é.m loạn trong khí cũng hề chậm lực kéo. Cô trơ mắt túm tới gương, phụ nữ trong gương ưu nhã lên, đôi môi đỏ mọng nở nụ , xoay vòng phía cô.

Đường Điềm chợt cảm giác vai trầm xuống, da đầu thì tê dại. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, bàn tay sơn móng đỏ của phụ nữ đè vai cô, dần dần dùng lực ấn cô xuống ghế đẩu.

Cái ghế thể !

Trong đầu vang lên hồi chuông cảnh báo, Đường Điềm c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tập trung lực eo và đùi thẳng , liều ch.ết đấu tranh với áp lực nặng trĩu của phụ nữ !

càng nhếch rộng khóe môi như sắp kéo đến mang tai, khóe môi nứt chảy m.á.u xuống tí tách, Đường Điềm dùng sức đến nỗi cơ bắp mặt đều run rẩy, phụ nữ nâng tay trái lên, hai tay cùng dùng lực đè cô xuống!

Trong đầu Đường Điềm thoáng chốc hiện lên một ý nghĩ: Nếu thể chạy thể nhảy còn thể phản kháng quỷ, cô tham gia thi ba môn phối hợp cho !

Trở về tập luyện nâng cao thể lực lên mới !

Hai tay đè xuống, phối hợp với trọng lượng của cả cơ thể, nặng trĩu như ngọn núi áp xuống , Đường Điềm lập tức cảm giác áp lực lớn hơn, hai tay chống bàn trang điểm, cả đều run rẩy, trong lòng liều mạng kêu to, — tuyệt đối !

Xương cốt răng rắc rung động phát âm thanh khiến ê răng, cũng là của phụ nữ của cô. Trên mu bàn tay Đường Điềm nổi lên gân xanh, mồ hôi theo trán chảy xuống tong tỏng, đầu gối khống chế mà cong xuống.

Sắp chống đỡ nổi nữa — !

Trong lòng phát tiếng kêu tuyệt vọng, đột nhiên cô liếc thấy trong gương thứ gì đó ló từ khe cửa khép hờ, một bóng đen lóe lên, vai chợt buông lỏng, cô đến bên cạnh bàn trang điểm, dựa lưng vách tường thở dốc.

Người phụ nữ ôm mặt lăn lộn mặt đất, cái miệng há to kêu rên tiếng động.

Lúc Đường Điềm mới thấy, là một con ch.ó nhỏ màu đen đang c.ắ.n xé mặt cô buông.

Sao ch.ó ở đây.

Ý nghĩ chỉ chợt lóe lên, Đường Điềm kịp nghĩ nhiều, cô vội vàng thừa cơ hội chạy khỏi căn phòng k.h.ủ.n.g b.ố .

E sợ một ch.ó một quỷ đ.á.n.h sẽ khiến tên quỷ đực ở phía chú ý, Đường Điềm vội vàng lên lầu ba, phòng con trai của chủ nhà.

Vẫn là bố cục như ban ngày, ánh sáng từ đèn pin của Đường Điềm quét qua đống tranh lộn xộn bàn bỗng nhiên dừng .

"Không đúng."

Có một bức tranh hai bé chơi đá bóng, bây giờ mặt bé lớn tuổi hơn gạch vô dấu X đỏ như m.á.u; một bức tranh khác của gia đình bốn , trong tòa nhà phía bọn họ một khuôn mặt hiện lên ở cửa sổ của một căn phòng.

Đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt trắng bệch, u ám chằm chằm một nhà bốn .

Bỗng nhiên, tròng mắt của ở cửa sổ, chuyển động!

Đường Điềm sởn tóc gáy, tầm mắt của nọ vốn đang xuống gia đình thì đôi con ngươi bỗng chợt cứng đờ chuyển động chậm rãi hướng lên, cách một đối diện với cô.

Đường Điềm lập tức đặt bức tranh xuống, còn lấy quyển sách bàn chặn . Tròng mắt một loại ma lực đặc biệt như hút trong nó.

"Ục ục"

Thứ gì đó bỗng nhiên lăn đến bên chân Đường Điềm, lông tóc khắp đều như nổ tung, cô cúi đầu chằm chằm phương hướng mà quả bóng bay tới.

Là ban công, bức màn cũ nát gió mà tự bay, trong bóng hình lay động thoáng thấy một hình cao cỡ nửa , ánh trăng t.h.ả.m đạm bên ngoài, Đường Điềm thấy khuôn mặt cắt còn giọt m.á.u của đối phương, đôi con ngươi âm u ch.ết ch.óc đến dọa .

Lúc giao lưu với Tiểu Minh đều là qua cánh cửa và điện thoại, cô cũng thấy Tiểu Minh trông thế nào.

Mà tên quỷ nhỏ xuất hiện ở trong phòng lúc , "Tiểu Minh?" Cô thử gọi khẽ, mới tiến đến một bước, bỗng nhiên đầu hướng xuống lầu thét to, "Á — "

Âm thanh bén nhọn rót tai, đ.â.m thẳng đầu Đường Điềm khi kịp sự phòng , cô trơ mắt quả bóng lăn đến bên chân bỗng nhiên biến thành cái đầu bê bết m.á.u của một cô bé.

Cô bé trừng to mắt Đường Điềm, cái miệng đỏ như m.á.u ngoác rộng, đầu lưỡi đỏ tươi b.ắ.n ngoài!

Tai họa liên tiếp xảy , lầu vốn yên tĩnh truyền đến tiếng bước chân dồn dập và nặng nề, Đường Điềm chút nghĩ ngợi liền mở cửa bỏ chạy.

Nhận sai , tên nhóc con Tiểu Minh, nó là đứa trẻ mà nhà sinh đó.

Hai đứa quỷ nhỏ còn dám báo tin mới ghê chớ!

Đường Điềm khỏi phòng xuống lầu thì đụng một vật nhỏ lông xù ở cửa cầu thang, cô cúi đầu , đen như mực, là một con ch.ó nhỏ.

Nhớ tới con ch.ó c.ắ.n xé bà chủ nhà , cô khom lưng vớt nó lên cùng mang ngoài, mới ôm trong n.g.ự.c, ch.ó nhỏ vui vẻ le lưỡi ngẩng đầu lên đối mặt với Đường Điềm, cô giật suýt chút nữa quăng nó tám thước.

Con ch.ó — là ch.ó, nhưng cũng .

Nửa bên đầu c.h.ặ.t mất, xương và mô não treo lủng lẳng bên ngoài, chỉ còn nửa cái mũi và miệng.

Động vật cũng thể thành quỷ ...

Đây là đầu tiên Đường Điềm gặp , nhưng mà cũng , những thứ gặp trong một tháng nay đều là đầu cả.

Chó nhỏ phe phẩy cái đuôi, đầu lưỡi l.i.ế.m ngón tay cô, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo truyền đến, ch.ó nhỏ từ trong lòng cô nhảy xuống, yên lặng một tiếng động rơi xuống mặt đất chạy về một phía.

Thấy Đường Điềm đuổi theo, móng vuốt nó cào xuống mặt đất, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ như đang thúc giục cô.

Đường Điềm nhớ tới bộ xương ở cây tuyết tùng, con ch.ó nhỏ tấn công bà chủ nhà, sợ là cũng nhà gi.ết ch.ết .

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, Đường Điềm quyết đoán theo nó.

Tiếng bước chân ở lầu ngày càng gần hơn, Đường Điềm c.ắ.n răng theo ch.ó chạy như điên, may mà căn nhà sửa sang từ mười mấy năm , mặt đất đều trải gạch men sứ, chú ý một chút thì âm thanh cũng nhẹ.

Xuống lầu, căn phòng chứa đồ từng đến đó.

Cô xoay định khóa cửa thì thấy cái đồ dởm để lâu ngày sửa nên hỏng mất .

Cô đành nhanh ch.óng khép hờ nó , chuyển cái hộp và ghế đến để chặn cửa.

Vừa đầu thì thấy con ch.ó đen khi trong liền linh hoạt chạy quanh đống đổ nát, nhanh tới một bức tường, móng vuốt nó ngừng cào mặt tường.

Đường Điềm cầm đèn pin đến gần, tường bong thành từng mảng, lộ một màu nâu vàng ở bên trong.

Màu nâu vàng...? Đường Điềm thấy ngờ ngợ, cô đưa tay sờ bên trong, xốp dán tường mà là thứ gì đó bằng gỗ.

Trước mắt hiện lên bố cục phòng chứa đồ của nhà họ Trần, cô lập tức hiểu : Căn phòng nhỏ hơn ở nhà !

Trước đó một đống đồ, là ban đêm ánh sáng tối nên thể so sánh . Bây giờ manh mối , cô đoán chắc chỗ là tủ âm tường.

Chủ nhà vì tránh để khác phát hiện phủ một lớp sơn lên tủ âm tường, phía dùng ván giường đồ đạc linh tinh dày cộp để ngăn , nếu con ch.ó thì ngoài thể phát hiện !

mà lúc tiếng bước chân lên lầu hai, Đường Điềm hiệu im lặng với con ch.ó nhỏ, cũng là nó thông minh lanh lợi vì cũng sợ tên quỷ xách theo cây rìu c.h.é.m khắp nơi , nó kẹp c.h.ặ.t đuôi mặt đất, ngoan ngoãn kêu sủa tiếng nào.

Đường Điềm tắt đèn pin, ngừng thở, tạm thời dám động đậy.

Đối phương nán ở hành lang một chút, mỗi ngang qua căn phòng , tim Đường Điềm đều mắc lên tới cổ họng.

Cũng may gã phát hiện gì, lảo đảo lắc lư lên lầu ba.

Đường Điềm khẽ thở , bật đèn pin ngậm ở trong miệng, bắt đầu cùng ch.ó nhỏ xé lớp tường.

Bên trong đúng là tủ âm tường. Có bốn cánh cửa, tay cầm lấy , Đường Điềm sờ soạng đến khe hở ở phía , với ngón tay trong mà gian nan mở một cánh.

Quần áo lung tung cuốn theo tro bụi ập mặt Đường Điềm sặc sụa, cô vội che miệng kìm , để tránh việc trong tủ cũng quỷ trốn, cô mở sáng điện thoại quét qua một vòng, cũng may là chỗ quỷ.

Chỉ một thoáng lơ đãng đến phía tủ âm tường thôi mà cô sửng sốt.

Cái tủ hai tầng, hướng lên nữa là trần nhà, nhưng mà nóc tủ thủng một lỗ lớn giống như chuột gặm mất, nó để lộ phần tối bên trong.

Phía hình như còn một gian nhỏ...

Không chờ Đường Điềm nghĩ nhiều, tiếng bước chân nặng nề từ xa tới gần, rìu xẹt qua sàn nhà mang đến tiếng vang ch.ói tai, lúc đây mục tiêu của đối phương xác định là tiến về phía !

Không kịp nhảy khỏi cửa sổ, Đường Điềm bắt trốn tủ quần áo. Con ch.ó đen nấp đống đồ đạc đầy bụi ở bên cạnh, móng vuốt nhỏ đặt ở bên đầu thiếu mất một nửa mà run lên bần bật.

Ngay đó, "cạch - rầm", cửa phòng khép hờ đẩy mạnh .

Vừa chắn , tim Đường Điềm nhảy vụt lên tới cổ họng, hai tay nắm c.h.ặ.t cửa tủ từ bên trong, giữa ván cửa một khe hở, cô tiến đến gần, thấy gã đàn ông dạo quanh một vòng trong phòng, đến vòng thứ hai, đối phương ngắm c.h.ặ.t tủ đồ, giơ rìu lên.

Bị phát hiện !

Đôi con ngươi chợt co c.h.ặ.t , lưng cảm thấy ớn lạnh, cô theo bản năng khép c.h.ặ.t cửa tủ âm tường.

Ở trong lòng cô xẹt qua đôi chút hối hận, sợ quá chạy bừa , đáng lẽ nên nhảy cửa sổ ngoài, dù ngã xuống gãy xương thì cũng hơn tình cảnh trời cao thể xuống đất , ép ch.ết đây mà!

Mọi âm thanh đều chìm yên lặng, Đường Điềm trơ mắt đàn ông càng càng gần và gần hơn...

Điều mà cô chú ý tới chính là lỗ thủng đỉnh đầu cô bóng ma, một đôi tay thong thả vươn về phía cô —

"Bốp!"

Chiếc rìu nện thật mạnh tủ âm tường, xuyên qua tấm ván gỗ mỏng mục nát, lưỡi rìu dính m.á.u gần như bổ thẳng mũi Đường Điềm, cả cô chấn động tránh phía , đối phương lấy thế rạch xuống một đường, cùng với tiếng vỡ vụn của gỗ mục, ván cửa ngay lập tức khoét một lỗ lớn!

Liều mạng thôi!

Đường Điềm c.ắ.n răng định lao , xông ngoài c.h.é.m gi.ết còn đường sống.

Mắt thấy đối phương rút rìu chuẩn c.h.é.m nhát thứ hai thì đúng lúc , Đường Điềm rơi một vật râm mát như nước giếng, đôi tay kín kẽ che miệng cô , tiếng kêu sợ hãi kẹt trong cổ họng.

...

Tác giả lời :

Kích thích ?

Có một mơ thấy rụng tóc như điện thành đầu trọc, đến nỗi choàng tỉnh dậy…

 

Loading...