Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 26: Chơi trốn tìm (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Cô chỉ cảm thấy hoa mắt, cơ thể thì nhẹ tênh, cả xách lên cái động ở phía .

Chỉ trong một nháy mắt mà gã đàn ông đập vỡ cửa tủ.

Đường Điềm rúc ở cái động phía , miễn cưỡng thể thấy tình hình bên . Sợ hãi vẫn còn dứt, một cử động nhỏ cũng dám, cô cảm giác thở lành lạnh như thủy triều cuốn lấy đang chậm rãi rút lui.

Là Trần Húc.

Nhận điều , cô định tinh thần. Tên ma quỷ đúng là xuất quỷ nhập thần, lúc gọi thế nào cũng chịu , lúc đột nhiên xuất hiện dọa cô sợ ch.ết.

mà bây giờ lúc để giận dỗi.

Sự chú ý đều tập trung ở phía , tầm cản trở, Đường Điềm chỉ thấy chân gã đàn ông ngoài tủ âm tường, gã như thấy bên trong , như là lặng một lát, đó thì cầm rìu rời .

Đường Điềm nghiêng tai lắng , xác định lúc đối phương xuống lầu mới thở phào một , cẳng chân đều mềm nhũn . Cô nửa quỳ mặt đất, bật đèn điện thoại lên, ánh sáng chợt xua tan bóng tối, gian hiện rõ ở mặt.

"Gác mái." Không ngờ phía còn một gian phòng nho nhỏ thế , diện tích đến năm mét vuông, kín gió kẽ hở.

Từ bên ngoài thể ở đây còn một căn phòng, hẳn là chủ nhà đặc biệt tu sửa nó. Chắc là nơi dùng để lưu trữ các vật giá trị trong nhà.

Mà hiện tại bên trong tủ sắt như cô nghĩ, mà là một cái rương hành lý màu đen mặt đất, ngoài cái đó , nơi trống rỗng một vật gì cả.

Rương hành lý rộng 28 tấc, gác mái kín gió một thời gian dài nên mùi lạ thể tan .

Đường Điềm nuốt nước miếng, cô đoán bên trong sẽ thứ gì .

" phát hiện một cái lỗ thủng phía tủ âm tường, khi bò thì thấy cái rương màu đen."

" nghĩ, bên trong lẽ là Tiểu Minh."

Nói những lời với APP Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ, kèm theo tiếng điện lưu nhỏ, Đường Điềm hít một thật sâu bò tới chỗ vali.

Đeo khẩu trang và găng tay, cô nhẹ nhàng mở khóa kéo, mùi hôi thối ập mặt như đoán , tuy dễ ngửi nhưng vẫn hơn một chút so với dự đoán.

Sau khi mở hết , nhờ ánh sáng từ điện thoại, cô mới thấy tại quá hôi.

Bởi vì đống xương trắng vỡ vụn bao bọc bên trong tầng tầng lớp lớp túi nhựa và bao tải.

Quần áo mục nát chạm liền tan, căn cứ theo thời gian bạch cốt hóa[1], Đường Điềm trầm ngâm, "Xem lúc nhà họ Trần nhắc nhở gia đình . Bởi khi t.h.i t.h.ể bạch cốt, ông chủ nhà đào xương của t.h.i t.h.ể , đó đổi một chỗ cất giấu mới."

[1] Bạch cốt hóa (白骨化): là trạng thái cuối cùng của quá trình phân hủy. Khi các mô mềm, da thịt t.h.i t.h.ể phân hủy hết, chỉ còn lộ xương trắng. (Skeletonization)

Không phân hủy hết sẽ mùi hôi, phân hủy xong thì gói kín trong nhiều lớp túi và để ở đây, ngay cả khi nhà bán cho khác, tân trang tu sửa cũng phát hiện căn phòng .

" phát hiện một bộ xương gác xép, lẽ là Tiểu Minh."

Vừa dứt lời, điện thoại rung lên, APP đẩy kịch bản : "Câu chuyện hôm nay đến đây thôi. Nếu bạn tiếp đó, xin hãy lắng tới."

"Sau đây là thời gian tương tác của chúng ."

"Hãy xem hôm nay ai là vị thính giả may mắn thể kết nối với đường dây nóng của chúng ..."

Âm báo chỉ vang lên một tiếng lập tức kết nối, mau ch.óng như thể đang ở ngay bên cạnh.

Sau đó Đường Điềm dựa căn phòng hẹp và lắng hai giọng chồng .

"Chị, em chơi trốn tìm nữa."

"Chị giúp em ."

Giọng mang theo âm vang, một từ điện thoại truyền đến, một gần trong gang tấc như đang bên tai.

Đường Điềm đột nhiên đầu , ánh đèn từ điện thoại chiếu sáng một vòng quanh nhưng gì cả.

Đường Điềm ghé sát điện thoại, "Là Tiểu Minh ? Em một chút về chuyện của ?"

Tiếng nức nở của bé văng vẳng trong căn phòng yên tĩnh, "Em tên là Tiểu Minh. Từ khi bắt đầu ký ức thì ở chỗ . Em cha ."

"Lúc đầu bọn họ đối xử với em , dù những đứa trẻ xung quanh mắng em là con hoang, em là con ruột của bọn họ. Bọn họ cũng với em."

" khi em sáu tuổi, mang thai, sinh một đôi long phượng, chính là em trai và em gái của em."

"Từ khi em trai em gái, em cảm thấy cách đối xử của cha cũng đổi. Bọn họ bảo em trông em, em trai em gái một tí là bọn họ em trông , động một chút là đ.á.n.h c.h.ử.i."

"Em trai em gái dần dần lớn lên, em cũng 11-12 tuổi. Cha đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng ngày càng nặng nề, cả em đều là vết thương, nhiều em giường, mấy tuần liền xuống giường ."

"Sau đó một ngày, bởi vì em trai em gái bắt nạt, em nổi giận, nhịn nên đ.á.n.h bọn chúng. Hai đứa méc với cha , giận quá cầm cây phơi quần áo đ.á.n.h em."

"Em đau đến nỗi hôn mê bất tỉnh, trong lúc mơ màng thấy sợ hãi hỏi cha thế nào."

"Cha , cả, dù gì em cũng là con hoang, tên hộ khẩu, cứ bỏ nhà trốn ."

"Lúc em ch.ết, vẫn còn sót chút thở, em trơ mắt bọn họ bọc em trong màng nhựa, đó chôn ở tán cây tuyết tùng ở vườn hoa."

"Em đ.á.n.h ch.ết, là đang sống sờ sờ mà ngạt thở ch.ết. Chị ơi, chị , ch.ết ngạt khó chịu lắm. Như bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng chị thể thở , em liều mạng giãy giụa nhưng chỉ thể động đậy ngón tay một chút, mười ngón đều nhày nhụa trong m.á.u."

Cậu bé như như , tức giận u oán, "Tại đối xử với em như chứ, em vẫn luôn lời và ngoan ngoãn mà..."

Đường Điềm , "Tiểu Minh , em sai. Là cha của em, cha nuôi của em, thật sự bằng cả súc vật."

Cậu bé châm biếm, "Chỉ là em thấy cam lòng, tại em ngoan như , cha đối xử với em như thế. Rõ ràng lúc em trai em gái, bọn họ đều với em mà."

"Nếu em trai em gái thì mấy, ý nghĩ dần dần biến thành nếu cha cũng xuống cùng em thì , như cả nhà tụi em thể vĩnh viễn ở bên chia lìa."

"Một ngày nọ, em bỗng nhiên phát hiện thể cử động. Em còn một giọng đài phát thanh, thể giúp em thực hiện nguyện vọng, điều kiện là em quỷ của đài. Em hiểu lắm, nhưng chỉ cần thể giúp em thực hiện nguyện vọng thì dù thế nào cũng ."

Đường Điềm hiểu , "Cho nên đó nơi xảy sự việc . nếu thực hiện nguyện vọng, chấp niệm hiện tại là thế nào?"

Tiểu Minh buồn rầu , "Sau khi cha và hai đứa em của em ch.ết, cả nhà tụi em tiếp tục sống ở đây. đều giống với nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-26-choi-tron-tim-1.html.]

"Cha luôn cầm rìu tìm em, c.h.é.m rơi đầu em."

"Mẹ và các em giúp cha tìm em ở khắp nơi."

"Bọn họ vẫn là một nhà, còn em thì là ngoài."

"Cứ như , mỗi ngày tụi em đều chơi trốn tìm. mà em chơi nên một gác mái , nhàm chán lắm chị ơi. Đài phát thanh để em kể chuyện, chỉ cần thu hút càng nhiều thì thể cho em rời khỏi chỗ ."

"Vì thế em tìm tới chị." Đường Điềm đống xương trắng trong vali, "Chị cũng đến đây sự chỉ dẫn của đài đó."

Mọi bí ấn hé lộ. Vấn đề duy nhất là Đường Điềm mang đống xương , chỉ là rương hành lý quá lớn, kéo thì chắc chắn sẽ tiếng vang.

APP bật lên khung nhắc nhở màu đỏ, ý bảo thời gian tương tác sắp kết thúc.

Cuộc gọi đột ngột ngắt quãng, Đường Điềm suy nghĩ một chốc cẩn thận gói ghém xương của Tiểu Minh và bỏ ba lô của .

"Uất ức cho em . Chị sẽ mang em rời ."

Xung quanh trở yên tĩnh, Đường Điềm tiếng điện lưu của đài phát thanh truyền qua tai Bluetooth, giọng khô khốc cất lời, "Tiếp theo, dẫn chương trình sẽ mang đến cho các bạn thính giả yêu một cuộc trốn chạy. Cầu mong các bạn sẽ phù hộ cho bình an."

Thu trong căn gác mái chật hẹp bức bối, cô nhẹ nhàng bỏ những khúc xương rời ba lô, ngay cả những mảnh vụn vỡ cũng cố hết sức thu thập hết, Đường Điềm khiêng lưng chiếc ba lô nặng trĩu, trong một thoáng cô ảo giác như đang cõng một đứa trẻ.

Nghiêng tai lắng tình hình bên ngoài, cô vội ném một cục đất nhỏ xuống tủ âm tường, thấy tiếng động bất thường nào, cô nhanh ch.óng leo dọc theo cửa động xuống, đẩy cánh cửa tủ c.h.é.m nát , đang định rời khỏi phòng thì thoáng ngó tới chiếc đồng hồ điện t.ử tủ đầu giường.

Bước nhanh qua đó, đồng hồ báo thức hết pin từ lâu, xác nhận là pin AA, Đường Điềm gỡ từ đèn pin xuống ấn đồng hồ báo thức.

Tíc tắc, tíc tắc.

Kim giây chuyển động.

Cũng may là còn dùng .

Đường Điềm thử đặt giờ báo thức, hiện tại là 12 giờ 11 phút, cô vặn kim phút tới 15 nhấn nút báo thức.

Kim giây tíc tắc trôi , Đường Điềm cầm đồng hồ, lặng lẽ lẻn đến hành lang.

Cô đang ở lầu 3, nguy cơ nhảy trực tiếp xuống từ cửa sổ quá cao. Còn cầu thang thì gã đàn ông xách theo cây rìu lững thững ở lầu, khả năng sẽ đụng mặt.

Đường Điềm cảm thấy sức lực của thể đọ với đàn ông, còn là một tên quỷ tràn ngập oán niệm, chỉ thể dùng trí mới thắng thôi.

Đặt đồng hồ trong căn phòng bên phía cuối lầu ba, cô vội vàng rời , trốn trong căn phòng phía bên trái gần cầu thang nhất.

Bốn phút ngắn ngủi nhưng như đống lửa, như đống than.

Bỗng nhiên, tiếng chuông đột ngột vang lên như xé rách màn đêm, lầu truyền đến tiếng bước chân nặng nề vội vã, cô thấy gã đàn ông lên lầu, về phía căn phòng cuối cùng bên , đẩy cửa tiến

Chính là bây giờ!

Đường Điềm nhảy khỏi cửa thì giẫm một vật tròn vo, vì quá bất ngờ mà chẳng kịp phòng , chân mới trượt xuống thì may mắn phản ứng kịp thời bắt lấy cạnh cửa nên mới vấp té.

Rõ ràng lúc cửa gì mà!

Cô cúi xuống thì thấy cái đầu của cô bé lăn ở bên chân, đôi mắt ngập tràn oán hận.

Mọe kiếp! một nhà, cấu kết với việc đây mà!

Đường Điềm giận tím ruột, nhấc chân lên đá bay cái đầu.

Cái đầu bay giữa trung phát tiếng rít gào thất thanh, gã đàn ông phòng vì tiếng chuông báo thức lập tức lui ngoài, lao tới đối mặt với Đường Điềm, gã gầm lên giận dữ, giơ cái rìu hùng hổ đuổi tới chỗ cô.

Đường Điềm mắng thầm trong lòng, chạy như bay xuống lầu, đèn pin điện thoại là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối. Cô chạy đến nỗi tim nhảy ngoài, đang định quẹo đến ngã rẽ ở lầu hai thì ngó thấy thứ gì đó đen kịt đang lan xung quanh, kỹ mới thấy là mái tóc dài màu đen đang nhè nhẹ từng đợt tản , một phụ nữ với khuôn mặt nhợt nhạt lấm lem m.á.u chậm rãi bò tới, để lộ hơn phân nửa cơ thể sàn nhà.

Mái tóc đen kéo theo m.á.u và bùn đang xoắn như rong biển, tạo thành một cái lưới mỏng mặt đất, chỉ đợi cô bước là lập tức tóm lấy!

"1 đấu 3, công bằng!" Đường Điềm c.ắ.n răng nắm c.h.ặ.t d.a.o, tốc độ lao tới hề giảm, cúi thấp chuẩn c.h.ặ.t đứt tóc khi đến khúc cua.

Trận giáp lá cà đang ở ngay mặt!

Đường Điềm khom lưng giơ d.a.o lên, ngay lúc , một bóng đen nhỏ gầy như khỉ mau lẹ nhảy lên từ phía lưng cô, bổ nhào đầu phụ nữ mà đ.á.n.h .

Hơn phân nửa mái tóc đen nhanh ch.óng thu về, hai bóng đen cuồng mặt đất, tiếng nhạo khanh khách của đứa trẻ cùng với giọng tru lên sắc nhọn của phụ nữ dội đến khiến màng nhĩ đau nhói, Đường Điềm cố nhịn cái đầu ong ong, nhanh ch.óng giẫm xuống đất tóc đen bao trùm, chạy như bay xuống lầu.

chỉ trong nháy mắt , gã đàn ông vốn còn cách cô một tầng mấy chục bậc thang sải bước đuổi kịp, gần như chỉ còn năm bước chân là chạm tới cô, gã rống giận múa may cây rìu, những nhát vung mang theo luồng gió dữ dội nhiều sượt qua da đầu Đường Điềm, lưng cô rịn một lớp mồ hôi lạnh.

Tiếp tục chạy, tuyệt đối dừng !

Chạy tới sảnh lớn ở lầu một, địa hình càng thêm phức tạp. Bằng trí nhớ xuất sắc mà chỉ mới ghé qua hai nắm rõ bố cục của căn biệt thự , nhưng khắp nơi mặt đất là đồ đạc và bàn ghế rơi rụng, chú ý một chút là vướng ngã ngay.

Giẫm một cái chân ghế, Đường Điềm loạng choạng bước chân, cô nhảy về phía vài bước, khó khăn lắm mới đỡ cạnh cửa mà định cơ thể, chỉ chậm trễ một chút thôi mà gã đàn ông đuổi theo buông gần sát , oán khí nồng đậm đ.á.n.h úp tới, trong nháy mắt cả cô lạnh cứng như băng, cách nào nhúc nhích nổi, trơ mắt cảm giác lưỡi rìu sắc bén đang bổ xuống từ đỉnh đầu!

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Đường Điềm hốt hoảng chú ý tới trong cái bóng ảm đạm của một thứ tựa như thủy triều tối đen vặn vẹo chui , chặn lưỡi rìu của gã đàn ông.

Cô chỉ thấy cảm giác lạnh lẽo quen thuộc đang từ phía bao bọc lấy cô, lưỡi rìu giơ đến đỉnh đầu khựng , một bàn tay lạnh buốt dùng sức đẩy cô , trong nháy mắt cảm giác tê cứng như giải trừ, cô lảo đảo tiến về vài bước.

Trần Húc!

Đầu óc bừng tỉnh, Đường Điềm liền tiếp tục chạy về phía , đầu cũng dám .

Ở phía cô, bóng dáng thon dài tan biến như bọt khí, mất trở ngại, rìu theo quán tính hung hăng đập xuống, cắm c.h.ặ.t ngưỡng cửa.

Gã đàn ông điên cuồng phát tiếng rống giận thống khổ và hối hận, mắt Đường Điềm biến thành màu đen, nhưng chân dám dừng , mãi đến khi chạy khỏi cổng lớn của biệt thự tới phạm vi an , cô mới dám đầu xung quanh.

"Phù phù"

Chống đầu gối thở hổn hển từng cơn, ít khi vận động kịch liệt như , n.g.ự.c và bụng của Đường Điềm lúc như kim đ.â.m, trong cổ họng đau rát khó chịu.

Gã đàn ông lặng ở cửa nhà u ám Đường Điềm, dường như thứ gì đó đang ngăn cản gã, dù cho ánh mắt oán hận tới mấy nhưng gã vẫn ở cửa bước ngoài.

Đường Điềm thở chậm , cô thẳng dậy căn biệt thự trong đêm đen, giống hệt như bức ảnh gia đình từng thấy trong phòng của con trai chủ nhà lúc , một cửa sổ ở lầu hai bỗng nhiên lộ khuôn mặt trắng bệch của Tiểu Minh, hai tay bé bám c.h.ặ.t lấy cửa sổ, thút thít miệng kêu to tiếng động, chùm tóc đen đang vung vẩy từ lưng quấn quanh lấy , bao trùm hết cơ thể từ đầu tới chân, đó chậm rãi kéo góc sâu của căn phòng trong bóng tối, khung cửa sổ đều là dấu tay cào m.á.u.

"Tiểu Minh!" Tim Đường Điềm chợt thắt . Rõ ràng mang hết hài cốt của thằng bé ngoài, tại hiện tại nó vẫn nhốt trong biệt thự chứ?!

 

Loading...