Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 28: Chơi trốn tìm (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Thoáng cái trôi qua một tuần, những bản lý lịch gửi đó của Đường Điềm đều nhận thông báo phỏng vấn, điều cho một đứa ăn uống ngập miệng là cô đây cảm thấy lo lắng.

Mà tối chủ nhật tới nữa , là thời gian phát sóng như thường lệ.

Đường Điềm thành thạo đeo tai , hít sâu một , nhắm thời gian mở APP Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ.

Sau khúc mở đầu kinh dị rợn , cô lời dạo đầu.

“Các bạn đài, chúc buổi tối lành, hoan nghênh lắng chuyên mục Lời trong đêm của mãnh quỷ. là chủ bá Đường Đường của các bạn. Nếu bạn thể chuyên mục lúc nửa đêm , đây là may mắn cũng là bất hạnh của bạn. Nguyên tắc chính của chuyên mục chúng là, mỗi một câu chuyện đều là thật, tuyệt đối giả dối. Nỗi thống khổ, bi thương, tiếc nuối của bạn, xin hãy với , chúng lắng thống khổ, giải quyết chấp niệm, tiêu trừ oán hận của bạn.”

“Đến với chương trình hôm nay, đầu tiên kể tiếp cho câu chuyện minh hôn mà xong…”

Dù gì cũng là thứ ba lên sóng nên cô chuẩn , là kể về một phần kinh nghiệm của , đến chuyện xảy khi đoàn cùng vớt t.h.i t.h.ể, chính trốn thoát sự giúp đỡ của lão quản gia ở Trần trạch .

“… Câu chuyện mà đến đây là hết. Cảm ơn lắng .”

Những thứ khác liên quan đến điện thoại quá nhiều, cô thể thêm gì nữa.

“Tiếp theo, hãy bắt đầu với đường dây nóng của chúng hôm nay.” Phạm vi phủ sóng của chương trình lan rộng nên lượng cũng tăng lên đáng kể, hiện tại lượng truy cập theo thời gian thực hiển thị hơn một ngàn .

— đều là một đám quỷ hồn hàm oan tiêu tan.

dứt lời, đường dây nóng gấp gáp reo lên, Đường Điềm lấy thái độ thiết của một chủ bá, “Xin chào bạn thính giả đài, bạn kể cho chúng câu chuyện gì đây?”

Đầu điện thoại là tiếng hít thở nặng nề, âm thanh trầm khàn truyền từ cổ họng như tiếng kéo ống bễ, đối phương tạm dừng trong chốc lát chậm rãi , “Khụ khụ, sẽ kể về một câu chuyện, từ 40 năm .”

Giọng khàn khàn vang lên, trong đầu Đường Điềm như một tia sáng trắng xẹt qua — đây là lão quản gia ở Trần trạch!

lên, hai tay chống bàn, giọng cô sẽ lầm, là lão Trần!

Lồng n.g.ự.c Đường Điềm đập bình bịch, ngón tay nắm c.h.ặ.t rõ là vì sợ hãi do cảm xúc khác.

từng tiếp xúc khi lão Trần còn sống.

Mà hiện tại đối phương thể gọi cuộc điện thoại , là ch.ết ?

Đường Điềm vô thức cúi đầu, bóng cô đổ mặt đất nghiêng nghiêng dài dài, mà kiểu tóc là ngắn gọn mạnh mẽ. Là Trần Húc, đang lặng im ở bóng của cô, mặt hướng tới điện thoại.

Đường Điềm nhớ rõ một tháng , tuy ông lão gần đất xa trời nhưng cũng nhanh đến nỗi mà luôn như .

Trần Húc ? Hay đổi cách khác, chuyện liên quan tới .

Trái tim cô đập rộn lên, “Mời ngài .”

Trong tai , ông lão bình tĩnh tự thuật, “Có một đàn ông, cứ gọi là lão Trần . Người trong nhà đều lão Trần khi còn nhỏ từ giường ngã xuống đất, đầu óc vấn đề, đó giống với những đứa trẻ bình thường, chỉ cần là chuyện nhận định thì cho mười con trâu cũng kéo , tính tình xốc nổi cố chấp. Sách chẳng mấy năm, cũng nhận quá một trăm mặt chữ.”

“Cứ như đến mười mấy tuổi, một năm trong nhà tranh giành chuyện nhà đất với hàng xóm, thấy già ức h.i.ế.p, xông lên cầm xẻng đ.á.n.h gục , đối phương ch.ết ngay tại chỗ. Anh sợ hãi nhanh ch.óng chạy trốn khỏi thôn. Sau đó thì lưu lạc ở bên ngoài. Có ngang qua sông cứu một đàn ông, là dân buôn, đường gặp phường trộm cướp, cướp hết tiền bạc xong thì ném ông trong sông. Đối phương vì báo đáp ơn cứu mạng mà mang theo lão Trần bên , cho lái xe, vệ sĩ.”

Đối phương kể rõ cuộc sống bình đạm hạnh phúc khi lão Trần kết hôn sinh con, thỉnh thoảng ho khù khụ một hai tiếng nhưng trong giọng nghẹn ngào mang theo ý nhàn nhạt.

Đã kết cục nên Đường Điềm cảm thấy khổ sở.

“Lại nhiều năm trôi qua nữa, lão gia của nhà họ Trần cháu trai cả, con trai của lão Trần khi lớn lên cưới vợ cũng con trai. Hai đứa nhỏ tuổi tác kém là bao, cả ngày đều cùng chơi đùa. Có một hôm, hai đứa nhỏ đến bờ sông nghịch nước…”

(Hy: Tui công nhận là truyện nhiều họ Trần dã mãn (@_@;))

Mọi thứ đột ngột xoay chuyển. Cháu trai ch.ết đuối, ngay đó nhà lão Trần thì liệt, ly tán.

“Đã vài thập niên lão Trần ngoan cố , nhưng những việc kích thích nên nó nổi lên.”

Ông lão thở từng nặng nề và khổ, “Con mà, khi oán hận khác thì chỉ cảm thấy bản hơn thôi.”

“Cứ như những nghĩ ngợi từng ngày thành một nút thắt trong lòng.”

Đường Điềm thầm thở dài.

Lão Trần là cố chấp, xem Trần Bảo ch.ết mười mấy năm còn tưởng niệm của ông vây ở lão trạch là thể .

“Sau đó,” ông lão thở dài, “Đứa trẻ cũng ch.ết, em trai cùng cha khác kế hại ch.ết. Lúc , lão Trần rốt cuộc cũng tỉnh táo , hóa so với hận thì lão vẫn hy vọng đứa trẻ sống . lúc gì thì cũng muộn .”

“Lão Trần lúc còn gì vướng bận nữa, vợ con trai cháu trai, còn đứa cháu trai cả của nhà nữa, những lão coi trọng đều còn, lão cũng sắp ch.ết vì bệnh, chi bằng báo thù cho đứa trẻ uổng mạng . Cậu cả là , lúc còn sống , đến khi ch.ết biến thành quỷ cũng hại . Nó đành lòng tay, nhưng lão Trần thì để bụng.”

Đường Điềm: ? ? ?

Ông lão ha hả, “Lão Trần còn những bí mật mà bọn họ cũng nữa. Hóa tên thư ký coi trọng mà ông chủ dắt theo mỗi ngày chính là con hoang của ông ở bên ngoài. Cũng là đứa con mà ông giữ để kế thừa gia nghiệp. Cái liên quan đến bí mật của nhà họ Trần, bi kịch của câu chuyện bắt nguồn từ quẻ bói mệnh của thầy phong thủy.”

Ông lão lải nhải kể ngọn nguồn, Đường Điềm còn đang ngạc nhiên thì trong đầu lóe lên đoạn thời gian ở cùng với thư ký tìm t.h.i t.h.ể của Trần Húc, dấu vết để đều xâu chuỗi với .

Ông chủ Trần coi trọng thư ký, khi cả nhà ăn cơm cũng rủ đối phương cùng;

Đi cũng hỏi thăm ý kiến đối phương, chuyện quan trọng đều qua tay của thư ký;

Cô tìm thấy ảnh gia đình trong phòng sách của Trần Húc, thấy ông chủ Trần thời còn trẻ mập , đó cô luôn cảm thấy tên thư ký trông quen mắt;

Trần Bằng quát mắng thư ký kêu đối phương dò đường, ông chủ Trần che chở thư ký, còn trách mắng con trai;

Đường Điềm nuốt nước miếng, lúc cô cố ý những lời là để chọc cho Trần Bằng nghi ngờ, cho tình cảm cha con bọn họ rạn nứt. Ai mà dè ông chủ Trần âm mưu đến nước !

Người như , hơn hai mươi năm một câu thể lên kế hoạch, ông đứa con thứ hai và bên gối đang tính toán gì với Trần Húc ?

Trong điện thoại, giọng thô kệch khản đặc kể tới chuyện xảy đó, Đường Điềm thu hồi suy nghĩ mà tập trung lắng .

“… Sau khi thả cô bé chạy, lão Trần trở về thì gặp thư ký. Người của nhà họ Trần thói quen ăn khuya. Trước đó lão Trần tự nấu bánh trôi nước bỏ t.h.u.ố.c cho bọn họ, vốn dĩ tất cả đều hôn mê nhưng thư ký ăn. Thư ký đến tra hỏi lão Trần, còn dọa sẽ đến tố cáo với ông chủ. Lão Trần hỏi thư ký, cũng chính là đứa con trai thứ ba của ông chủ, hỏi quẻ bói mệnh . Trông dáng vẻ của đứa con thứ ba rõ ràng là đến. Vì thế lão Trần hiểu , chỉ sợ là từ lâu đó, ông chủ Trần chọn cho thừa kế .”

“Cậu cả cũng , hai trông vẻ cưng chiều chẳng trời cao đát dày gì cũng thế, nhưng đều là những đứa trẻ bỏ rơi cả. Cậu ba nuôi dưỡng ở nước ngoài, khi nghiệp thì công ty, ông chủ tự dắt theo bên dốc lòng dạy dỗ. Cậu quẻ bói mệnh nhưng khuyên nhủ… cũng là đồng lõa thôi.”

“Cậu cả ch.ết, là do tất cả bọn họ, cũng bao gồm , hại.”

Lời mang theo sự thê lương, Đường Điềm cũng thấy đành lòng.

“Lão Trần tức giận, tới cái tuổi của lão, vui giận cũng hiện mặt nữa. Lão bình tĩnh xin ba, đó theo phía đối phương, nhân lúc ba còn đang âm thầm vui mừng vì gia nghiệp khổng lồ sắp rơi tay, lão móc con d.a.o thọc về phía .”

Đường Điềm: . . .

Gừng, vẫn là càng già càng cay mà.

Yên lặng bóng đen mặt đất, cô ở trong lòng với Trần Húc.

Đấy, đấy, xem kìa.

“Làm thì , hoặc là , thì đến cùng. Đây cũng là chuyện duy nhất thể cả. Căn đại trạch là tâm huyết của lão gia, vốn dĩ lão Trần bỏ , nhưng nghĩ đến nhà họ Trần dù cũng đoạn t.ử tuyệt tôn, chi bằng thiêu sạch bọn họ cho xong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-28-choi-tron-tim-3.html.]

“Sau đó đổ dầu, bậc lửa, bộ lão trạch đều ngập trong biển lửa, lão Trần trong phòng của , nó cháy lên như pháo hoa , thật là mắt.”

Không ngờ lão Trần quyết tuyệt như .

Cũng đúng, năm đó lão thể hạ độc với cả mà chính nó lớn lên, hôm nay đối với những khác cảm tình, tất nhiên cũng tay .

Đối với ông lão , cô thấy kính sợ mà cũng xen lẫn với tâm tình phức tạp, “Cảm ơn ngài kể câu chuyện … “

Còn dứt thì đối phương ngắt lời cô, “Sau khi ch.ết, cái đài phát thanh thể gọi đến kể chuyện của , những hồn ma lang thang đều thấy . Ta chỉ một câu, để cháu trai cả của lão gia thể .”

“Lão Trần với .”

Ông lão ho thật mạnh, hít thở gian nan, mang theo cơn hấp hối đến gần.

Đường Điềm nhanh ch.óng ngước mắt, bóng dáng cao dài dựa cửa sổ, nghiêng bên ngoài, mí mắt rũ xuống, vẻ mặt mơ hồ bóng ánh trăng.

“Anh thấy ,” Đường Điềm dừng một chút, “Cảm ơn bác.”

từng nghĩ mối thù của Trần Húc sẽ giải quyết theo cách .

“Nghe thấy ?” Ông lão kích động, còn liền mấy từ ‘’, cuối cùng như trút gánh nặng mà thở một thật sâu, “Vậy là , thể an tâm lên đường .”

Trong lòng Đường Điềm như mắc nghẹn thứ gì đó.

“Cô bé ,” ông lão nghẹn ngào thì thào như tiếng ống bễ, “Đám chúng đều tội, cả tên thầy phong thủy cũng .”

“Sửa mệnh đổi mệnh đều là trái ý trời, kẻ thi thuật và hưởng lợi đều trả một cái giá thật đắt. Đại sư phong thủy thể chuẩn như , tiết lộ thiên cơ thì hẳn là ngũ tệ tam khuyết[1] mới đúng. vị đại sư , từng lão gia nhắc đến, là một mỹ chỉnh tề hiếm gặp đời. Không đơn giản, đơn giản .”

[1] Ngũ tệ tam khuyết (五弊三缺): năm cái hại ba cái thiếu, ám chỉ những hậu quả xảy cho những dám tiết lộ thiên cơ, đổi vận mệnh. Đầu tiền là năm cái hại: “đàn ông mất vợ”, “phụ nữ mất chồng”, “ con cái”, “về già cô độc” và “ thể tàn tật”. Tiếp theo là ba cái thiếu: “thiếu tiền”, “thiếu quyền” và “thiếu mạng” (mạng sống ngắn ngủi).

“Tất cả đều bắt đầu từ ông , cách nào…” Ông lão bỗng trở nên hung tợn, “Cô tuyệt đối tha cho ông !”

Xem ông lão giọng của cô từ lâu .

Đường Điềm còn kịp phản ứng thì đường dây nóng đột ngột cắt đứt.

Đường Điềm lấy bình tĩnh, “Cảm ơn cuộc gọi từ vị thính giả nhiệt tình . Chương trình hôm nay đến đây là kết thúc, chúng hẹn gặp .”

Khúc an hồn lẳng lặng vang lên trong đêm tối, khi chương trình kết thúc, APP bỗng nhiên vang lên một tiếng, một thông báo mới nhảy .

【APP Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ: Số lượng khá tương ứng với chức danh của ngươi. Nến sớm ngày trở thành đại chủ bá, mở khóa thêm nhiều quyền hạn của đài phát thanh thì hãy khiến cho càng nhiều thính giả giọng của ngươi !

Nghe di ngôn, giải oan cho ch.ết, hãy khiến giọng của ngươi vang vọng giới nhân gian!】

“Đại sư phong thủy, để tìm chứ.” Đường Điềm thấy bất đắc dĩ thật sự, cô cũng chẳng còn cách nào khác, nhà họ Trần đều ch.ết hết , vị đại sư càng để chút manh mối nào, ngay cả tên cũng .

Cô suy tư một lát, nhưng vẫn tí manh mối nào. Vô tình ngó thấy bóng dáng lẻ loi lặng ở ban công, trong đầu cô chợt lóe lên ý nghĩ, “Trần Húc, thể chuyện năm phút ?”

Không tại vẫn luôn chịu mở miệng chuyện, Đường Điềm cảm thấy nếu giao tiếp thì lẽ thể hỏi vài thứ hữu dụng đấy chứ.

Bóng dáng cao dài đầu , cũng nhúc nhích tí nào.

Đường Điềm: “…”

Là thật sự thấy, để ý đến cô hả.

Nói cũng , “Trần Húc” ở mặt đây, rốt cuộc còn giữ bao nhiêu phần lý trí của sống?

“Anh đại sư phong thủy đoán mệnh cho nhà — ”

Cô thử dò hỏi, lỡ như thể gợi đến một vài ký ức thì .

Nói còn dứt lời, Đường Điềm chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh b.ắ.n đến, khí sền sệt lạnh băng cuốn lấy cơ thể, cô hoa mắt kéo ban công cách phòng khách chừng năm mét, mặt đối mặt cùng tên ma quỷ.

Mũi cô gần như sắp chạm vạt áo n.g.ự.c đối phương, đầu tiên tiếp xúc gần gũi với Trần Húc như , nam thanh niên trẻ tuổi tản âm khí sương đen, diện mạo cực kỳ tuấn lãng. Chỉ là khuôn mặt trắng bệch, sắc mặt đông lạnh, đôi đồng t.ử vô hồn cô chằm chằm, quanh một loại tà khí khiến cảm thấy sợ hãi.

Trần Húc Đường Điềm, chậm rãi nâng bàn tay rũ ở bên , xương ngón tay rắn chắc, bàn tay tái nhợt nổi lên gân xanh.

Đường Điềm gì, mắt thấy năm ngón tay thon dài dừng ở bên má , gần trong gang tấc, đầu ngón tay lạnh lẽo đều nhuốm lấy ấm da thịt, dừng động tác, lẳng lặng mà cô.

Tư thế

Đường Điềm từng yêu đương, một vài lúc cũng hiểu lắm, nhưng lẽ là bầu khí yên tĩnh của đêm khuya lúc , cũng lẽ là do động tác chạm má mờ ám .

…Cô chỉ dùng một thoáng hiểu .

Quỷ, cũng sẽ tình cảm ?

Cô hoảng hốt, khi nhận da đầu liền tê dại.

Ngay cả khi kết minh hôn, cô cũng chỉ xem đó là hành động bảo vệ mạng sống, nghĩa là thật sự ở bên . Cô chỉ coi đối phương như một đồng sự cách mạng thuần túy!

Lùi về phía một bước, cô cẩn thận , cân nhắc dùng từ vì sợ chọc giận đối phương, “Trần Húc , cảm thấy khế ước kết hôn chỉ là kế sách tạm thời. cảm ơn cứu mạng , cũng giúp sẽ nghĩ cách để giải thoát sớm. và quỷ khác đường, sẽ kết quả .”

Theo từng bước cô lùi về , lòng bàn tay vươn tới của đàn ông trở nên trống rỗng, mất ấm như gần như xa của sống.

Trần Húc thu tay , khuôn mặt lạnh như băng vẫn giống như thường ngày hề bất kỳ biểu cảm gì.

Bóng chợt biến mất ánh trăng, giống như từng sự tồn tại.

Giận ?

Đường Điềm xung quanh, luôn xuất quỷ nhập thần, hiểu là chạy nữa.

Tấm lưng đang căng c.h.ặ.t thả lỏng, trong lòng chẳng hiểu thẫn thờ một cách kỳ lạ. Không đợi cô chải vuốt rõ ràng cảm xúc đúng lúc , điện thoại ong ong rung lên.

【Ngươi còn đang buồn rầu vì túi tiền rỗng tuếch ? Đừng lo lắng, hãy đăng ký Giải đấu Linh Vương tranh bá. Trở thành chiến thắng cuối cùng là thể đạt giải thưởng lớn trăm vạn!】

【Phần thưởng: Mỗi thăng cấp đến giai đoạn tiếp theo, nhận 2400 giờ sinh mệnh.】

【Có tiền mệnh kiếm nhiệm vụ, thế nào, tri kỷ chứ XD】

“100 ngày!” Đường Điềm còn đang mắng cái điện thoại là đồ khốn nạn thì thấy điểm thưởng cực kỳ phong phú, cũng bất chấp ghét bỏ cái điện thoại tỏ vẻ dễ thương, hai mắt cô lập tức sáng ngời. Ai thèm quan tâm nó khốn nạn khốn lạn chứ, thể tiếp tục mạng sống thì cô đều xông lên.

Ngoài gửi đến nhiệm vụ, tin nhắn còn dẫn thêm đường liên kết của trang .

Đường Điềm bấm , hình ảnh mang theo cái lạnh đập mặt, hình nền giống như đáy ao xanh vắng vẻ, nhạc nền thì chẳng khác gì bản sonata hắc ám. Những giọt m.á.u như màn mưa rơi lả tả, phông chữ màu đỏ đen nổi lên mặt nước gợn sóng, “Bạn năng lực đặc biệt hiếm đời ?”

“Bạn nghĩ rằng thể thấy một thế giới khác ?”

“Nếu bạn tin là và bạn thể. Vậy thì hãy gia nhập cùng chúng .”

Nét chữ chậm rãi mở , biến thành một bức huyết thư rợn :

Giải đấu Linh Vương tranh bá mùa thứ mười ba sắp sửa bắt đầu

 

Loading...