Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 4: Gặp quỷ (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Đường Điềm , "Cháu bà mối âm , là vì lập gia đình ch.ết sẽ xuống phần mộ của tổ tiên?"

Bác Trương trừng lớn đôi mắt, "Việc khẩn cấp như là vì trong nhà xảy vài chuyện lạ!"

Rõ ràng là đèn trong sân của đại thiếu gia đều tắt nhưng thấy thư phòng sáng đèn; hôm bảy ngày đầu, cả nhà đều từ bên ngoài trở về, ban đêm gõ cửa phòng lão gia, gõ nhiều , dọa cả đêm dám ngủ.

"... Nào hôm ngoài thấy gạo trắng rải cửa, còn dấu chân kéo dài từ quan tài đến đấy! Cháu quỷ !"

Bác Trương sinh động như thật, trong kinh sợ còn pha lẫn hưng phấn.

Đường Điềm hiểu , "Cho nên là vì xảy những việc lạ thế mà lão gia dọa sợ, mới thúc giục vội vàng cho con trai kết minh hôn."

Bác Trương vỗ tay một cái, " , chính là như ."

Bà lão nhanh mồm nhanh miệng, Đường Điềm cũng thích thú, " cháu , quỷ hồn nếu thể vãng sinh (ch.ết) thì nhất định là chấp niệm nào đó . Ngoại trừ kết hôn thì đại thiếu gia còn nguyên nhân nào khác ?"

Đường Điềm từng thấy ảnh của Trần Húc, còn cái xác ch.ết trôi trong ác mộng. Cả đều ngập trong trận gió lạnh, trực giác cho cô là đối phương cố ý tìm tới , là vì loại chuyện kết minh hôn quỷ quái đấy chứ.

Lời khách sáo thử thăm dò dường như đúng ý của bác Trương, mắt bà lão chợt lóe lên tia sáng lặng lẽ xích gần, thần thần bí bí đè thấp giọng , "Người đều bảo là đại thiếu gia say rượu lái xe, nhưng từng quản gia Trần rằng đại thiếu gia ít khi uống rượu, dù uống thì cũng tuyệt đối tự lái xe. Một như say rượu còn trùng hợp phóng xe xuống sông chứ? Thật cũng tin đồn là đại thiếu gia hại ch.ết. mà," hai tay đan , bà lão bĩu môi, "Cha của còn chẳng truy tìm nguyên nhân thì ngoài còn gì chứ."

Đường Điềm suy nghĩ, "Tại tin đồn là đại thiếu gia hại ch.ết , đắc tội với nào ."

Bác Trương một mực phủ nhận, liên tục xua tay, "Sao thể chứ. Đại thiếu gia của Trần gia lớn lên ở đây từ nhỏ, tính tình cực kỳ , giống với đám trẻ nhà tiền chút nào. Trần gia hai con xấp xỉ tuổi , cháu nghĩ thử , nhà tiền còn thể ầm lên vì một mảnh đất, huống chi Trần gia còn là một gia đình giàu ."

Cuộc chuyện , từng phút từng giây đều trong tối ngoài sáng chuyện của đại thiếu gia là vấn đề.

Bác Trương bưng khay đựng đầy chén đũa lên, khi còn yên tâm mà đầu dặn dò, "Cô gái, cháu đừng chuyện với ngoài. Lão Trần cho lén ."

"Bác yên tâm." Đường Điềm đối phương rời , nếu những lời của bác Trương là do một ở Trần gia từ lâu thì tuyệt đối thể. Mà một bà lão mới tuyển dụng tạm thời, mồm mép khó chịu, lải nhải tán gẫu với cô thì vẻ hợp tình hợp lý.

Nếu quản gia Trần thật sự quy củ nghiêm ngặt cho thì sẽ cố ý phái bà lão tới đưa cơm.

"Thật là lục đục với ." Mới bước đại viện mà ông lão bày thứ gọi là gừng càng già càng cay .

Dùng quỷ để thử cô lòng khó lường , dùng nghi vấn t.ử vong của đại thiếu gia để cảnh cáo cô những gia đình giàu thường là vũng nước sâu, thì tự ước lượng sức .

Đối phó với một sắp ch.ết như cô, thể là cực kỳ cảnh giác.

"Thật đáng tiếc, đều đang lãng phí thời gian."

Đường Điềm lắc đầu dậy, ánh mắt lơ đãng thoáng lướt qua cửa, mặt đất mấy vệt nước, một đường kéo dài từ ngạch cửa đến bên cạnh bàn.

Suy nghĩ đầu tiên là đế giày của bác Trương dính nước, nhưng ngay đó phát hiện chỗ đúng -

Hai ngày nay trời mưa, trong sân luôn khô ráo, dù đế giày ướt từ ngoài viện tới cũng đến mức để một vệt nước như !

Hơn nữa vũng nước to tầm một bàn tay, tựa như trong lúc chuyện xông , tiến , hiện tại còn ở trong phòng, dừng ngay bên cạnh cô!

Làn gió lạnh của đêm hè thổi vù qua ngoài phòng, sân rộng lớn như chỉ một Đường Điềm, an tĩnh đến nỗi thể nhịp tim dồn dập của .

dám ở chỗ một liền nhanh ch.óng rời khỏi thư phòng thì thấy vệt nước từ lu nước to kéo dài đến bên ngoài thư phòng.

Một cái lu đựng đầy nước thể chứa đủ một trưởng thành, mặt nước là lá sen xanh biếc, Đường Điềm vội vàng thoáng qua, nước đen như mực rõ lắm.

Cho đến khi trở phòng giường, trái tim vẫn còn đập thình thịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-4-gap-quy-1.html.]

Bác Trương sai, căn nhà thật sự quỷ.

Cô bật tất cả đèn trong phòng, ôm chăn giường. Gặp quỷ trong mộng là một chuyện, nhưng trong hiện thực thật sự gặp cảnh tượng quỷ dị , chỉ một thoáng thôi mà tam quan vỡ nát, cô kinh sợ hoảng loạn.

"Không , đừng sợ, nhất định là Trần Húc... Mình cũng sắp ch.ết , sợ cái gì chứ."

An ủi chính hồi lâu, cô nỗ lực căng mắt cho ngủ, cuối cùng vẫn chịu sự mệt nhọc mang theo dọc đường , sự mệt mỏi trào lên, cô bất tri bất giác hãm sâu cảnh trong mơ.

Trên giường trải một tấm đệm thật dày, chăn là loại chăn bông mỏng, Đường Điềm vốn tưởng mùa hè đắp chăn sẽ nóng, cũng lão trạch đặc biệt thông gió nên mới mát mẻ , dù quạt điều hòa thì ban đêm vẫn mát.

Thân thể gầy yếu nên cô càng sợ lạnh hơn bình thường, lúc tấm chăn mềm mại đắp độ dày lúc thích hợp, cô gái nép giường, tấm rèm đỏ thẫm bằng gấm càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

Ngọn đèn sợi đốt đỉnh đầu đột nhiên chập chờn như mất điện, đó thì tắt ngúm.

Trong lúc ngủ mơ Đường Điềm giật tỉnh dậy.

Cô mở to đôi mắt giường, vẫn ở trong phòng, căn phòng lạnh như hầm chứa đá, từng đợt khí lạnh ập tới, thứ trong phòng xám xịt mơ hồ.

di chuyển nhưng phát hiện mất kiểm soát như tình huống gặp xe lửa. Không chỉ , thể tựa như con rối gỗ giật dây, cô cứng đờ dậy xuống giường, con tim của Đường Điềm như nổi trống, cô gian nan chuyển động tròng mắt, mắt thấy mũi chân chạm đất, một đường hướng ngoài.

Mũi chân cọ xát mặt đất phát tiếng động nhỏ, lúc ngang qua ngạch cửa cao, cô thậm chí còn nhấc chân, như một cái vỏ rỗng trực tiếp "bay" qua đó.

Tình hình còn đáng sợ hơn xe lửa, lòng cô cuồng kêu thét, cứu mạng... Cứu mạng!

mà kêu tiếng, cổ họng tựa như bóp c.h.ặ.t, âm thanh gì thể phát .

Cô cứ như cho đến khi tiến gian thư phòng nãy, lúc khóe mắt cô thoáng ngó đến chiếc ghế từng sách, một bóng đen đang chiếc ghế gỗ gụ, tay đặt tay vịn, tựa như đang về hướng cô.

Không khí xung quanh tràn ngập một màu xám xịt và yên lặng, cô thấy rõ dáng vẻ của đối phương, thể chịu khống chế mà chuyển hướng đến kệ sách, chậm rãi dừng một trong những kệ sách, Đường Điềm c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm đang run lập cập, bộ lực chú ý đều đặt - hoặc một thứ gì đó ở phía .

Ánh mắt của đối phương âm lãnh như mang theo gai, vài phần quen thuộc đáng ch.ết.

Ngay đó, cô trơ mắt tay của lôi kéo, cứng đờ chậm rãi nâng lên, dần dần cử động, đầu ngón tay giữa dừng ở quyển thứ hai bên trong hàng thứ năm.

Cũng quyển sách ai rút , nó ở cùng một mặt phẳng với những quyển khác.

Đường Điềm nhớ rõ tôn trọng thói quen của nguyên chủ, lúc cất quyển thi tập còn cố ý xếp chỉnh tề.

Mà quyển sách cũng là thi tập, chỗ lẽ tên sách tác giả nhà xuất bản gì, bìa sách quả thực như bao phủ một màu đen.

Lúc nãy Đường Điềm chọn sách, kệ quá nhiều, cô liếc mắt qua chú ý đến quyển .

"Đây là sách gì ?"

Đường Điềm phân tâm, đúng lúc lực khống chế bỗng nhiên biến mất, bàn chân rơi xuống đất, thể lấy tự do, cô vẫn duy trì tư thế nâng tay lên, theo bản năng hướng về phía , hai ngón tay dừng ở quyển sách bìa đen, đang chuẩn rơi ngoài -

Sống lưng bỗng dưng áp một khối băng cứng rắn, cả đông lạnh rùng , một cánh tay lướt qua những sợi tóc đang buông xuống vai cô nắm lấy bàn tay đang vươn lên.

Trái tim Đường Điềm như mắc kẹt ở cổ họng, bàn tay to rộng, năm ngón tay thon dài hữu lực, áp mu bàn tay cô lạnh như băng, mạch m.á.u hiện rõ làn da tái nhợt trắng bệch phiếm một màu xanh lạnh bất thường ẩn ẩn biến thành màu đen.

Đây là tay của ch.ết!

Đường Điềm lập tức nhận , khi còn viện, cô vô tình thấy một bệnh nhân qua đời, tay của cũng màu như .

Ch.ết tiệt! Sắc mặt lập tức trắng bệch, cô rút như cầm củ khoai lang phỏng tay nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t buông, ngón tay đặt khe hở giữa các ngón tay của cô gần như là mười ngón đan , từ lưng chặn đường lui của cô, bàn tay giữ c.h.ặ.t bất động, thật sự Đường Điềm đối phương là để cô lấy quyển sách cho lấy.

Giằng co vài giây, nghĩ đến những việc xảy , Đường Điềm bắt đầu tức giận, "Vị đại cưa , rốt cuộc là gì, thể cho một câu chắc chắn ?"

 

Loading...