Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 8: Sính lễ (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Hai giờ , Vương Lệ tới.
Không ngờ Đường Điềm vẫn còn sống, bà thở phào nhẹ nhõm , nhưng đấy dự tính của cô nhất quyết chịu đồng ý, bà liên tục xua tay, "Chuyện . Chị mai mối cho ch.ết, em vẫn ch.ết, chị lòng hiểm độc cũng dám hại ch.ết em, càng thể xuống núi tìm . Không thể hại ch.ết sống vì ch.ết ."
Đường Điềm một cụm từ mới, "Xuống núi là thể tìm ?"
Vương Lệ lộ vẻ mặt một lời khó hết còn chút chán ghét, "Vùng khỉ ho cò gáy sẽ điêu dân, ở núi nghèo dũng mãnh. Mấy năm nay thị trường minh hôn rộng lớn, ch.ết nhiều như nhưng phụ nữ cực kỳ ít, giá cả cũng càng ngày càng cao. Xác khô ch.ết mười mấy hai mươi năm cũng đào trộm lên để đem minh hôn. Thậm chí cả xác ướt[1] còn gọi là xác tươi , cả chục trăm nghìn năm gì đấy cũng sẵn lòng lấy ."
[1] Xác ướt (湿尸): loại xác ướp bảo quản bằng cách ngâm trong dung dịch, cho quan tài phong kín, chôn thật sâu lòng đất. Vì ngâm trong dung dịch nên bề mặt t.h.i t.h.ể ẩm ướt, da những nốt sần nhỏ rải rác, các bộ phận kể cả nội tạng đều bảo tồn khá nguyên vẹn.
"Người của thôn đó bắt đầu đến tỉnh khác để bắt cóc phụ nữ, gi.ết đem minh hôn, đây chính là một vụ mua bán cần vốn."
Trong lòng Đường Điềm chợt lạnh ngắt, "Không ai báo cảnh sát ? Đây là cố ý gi.ết mà."
Vương Lệ bật , "Ôi, chị cũng là thôi. Chị loại chuyện , nhưng hiện tại cũng thể đặt nó lên bàn cân , nếu thiệt thì đều chịu thiệt. Người trong cùng một giới cả, chẳng ai quản nhiều ."
Đường Điềm gì, đôi mắt đen như mực bà chằm chằm chớp mắt, con ngươi trắng nhợt vô cớ khiến lòng thấy lạnh lẽo.
Vương Lệ nhích , "Ai da, chuyện với em để gì cơ chứ. Dù em cũng yên tâm , chị sẽ hại . Em cũng đừng nóng vội, cứ ở đây . , chị nhận điện thoại của ông chủ Trần ngày mai là bảy ngày cuối[2] của đại thiếu gia, cả nhà đều sẽ trở về đốt giấy cho . Ông cũng gặp em một ."
[2] Tính từ ngày mất của quá cố, cứ bảy ngày sẽ tổ chức đốt giấy tưởng niệm, tổng cộng là 7 , đây là đốt giấy cuối cùng.
Nói xong lời , Vương Lệ cảm thấy ở lâu tự nhiên nên vội vàng rời .
Đường Điềm ở giường, trong đầu nghĩ đến những lời mà Vương Lệ , "Để minh hôn mà đào mồ quật thi, bắt gi.ết sống, vì tiền đám đúng là cái gì cũng ."
Sau đấy nghĩ tới nhiệm vụ, xem kết minh hôn lúc còn sống thất bại .
Cô buồn rầu nghĩ, tiếp theo nên thế nào đây.
Mơ mơ màng màng thời gian trôi qua bao lâu, bên tai truyền đến tiếng la hét, "Ai da, buổi tối còn chuyện rôm rả, bây giờ là thế ."
Đường Điềm phát hiện thể trở nên lạnh băng cứng đờ, cô thể động đậy, đến cả mắt cũng mở .
Bên cạnh thút thít chuyện, mồm năm miệng mười, "Thật sự còn thở nữa, thể cũng lạnh ."
"Ông chủ Trần mới xuống máy bay, thật trùng hợp..."
Đường Điềm tức khắc cảm thấy gì đó . Cô rõ ràng còn ý thức, vô cùng tỉnh táo!
Cô dùng hết sức bình sinh cử động nhưng thể như của , nhắm nghiền hai mắt nên cũng chẳng thấy gì, cô chỉ cảm thấy bản qua mặc hỉ phục, đội mành lên đầu để cô tiếp tục .
Đồ mai táng chuẩn xong từ lâu, tiếng kèn sona vui mừng lảnh lót réo rắt mà thê lương, buồn t.h.ả.m.
Đường Điềm ngẩn , trong đầu mơ hồ, nhất thời nghĩ ch.ết thật ? ý thức vẫn còn đây, chẳng lẽ cô cũng biến thành quỷ .
"Giờ lành đến!"
Có cất cao giọng , cô nâng dậy, từng bước từng bước ngoài.
"Cô gái, mời bên , cẩn thận ngạch cửa." Bên tai , giọng sắc bén tựa như mũi nhọn khoan đầu, Đường Điềm đau mà thoáng chốc liền tỉnh táo, cô như một gáo nước lạnh dội xuống đầu, khắp đều lạnh toát.
Không đúng, nếu ch.ết thì cô bước kiểu gì?
Cô bước từng bước nhỏ ngoài.
Lúc , mí mắt nặng trĩu như rót chì, cô cố sức cử động, cuối cùng cũng mở một chút khe hở, chỉ thể thấy bản đang mang một đôi giày thêu, mũi chân nhấc lên, cả trôi nổi vây quanh đưa về phía cửa.
Không lều tang dựng lên trong sân từ khi nào, chữ tang thật lớn màu đen in tấm vải trắng tung bay, một cái quan tài đặt ở chính giữa, trái cây đặt tế đàn, tiền giấy đốt bay mịt mù khói bụi, ở bàn tế đàn đặt tấm di ảnh trắng đen.
Cô gái mặc hỉ phục, dìu bước qua ngạch cửa - chẳng qua xung quanh cô đều là đám giấy trắng bóc!
Có khuôn mặt thoa son đỏ ch.ót, ngoài miệng còn vết son môi lau, còn những đứa trẻ rải hoa trắng... bên môi là nụ toe toét đỏ như m.á.u, đều vui mừng hớn hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-8-sinh-le-2.html.]
Khăn voan che gần hết tầm mắt, Đường Điềm chỉ thấy một nhỏ gần bên chân, thấy đám giấy trắng toát bay bay, trong lòng giống như nuốt khối đá, ruột gan phèo phổi đều bốc khí lạnh. Đây là cuộc minh hôn ở hiện thế như cô nghĩ.
- Đây thật sự là một cuộc minh hôn chân chính!
Với sự hỗ trợ của một tên giấy, cô chậm rãi kiệu hoa đỏ thẫm.
Mành kiệu buông xuống, bà mối lệnh, "Khởi hành!"
Những tên giấy khiêng kiệu mặc áo trắng quần đen vững vàng nâng kiệu hoa lên, phía nhất là nhóm nghệ sĩ thổi kéo đàn hát, ở cùng là một hàng giấy đang xúm xụm chọn "Của hồi môn", "Xe Benz", "Vườn hoa biệt thự", những thỏi vàng ròng, mấy chục tỷ minh tệ... thậm chí còn mớ điện thoại bọc giấy.
Ngồi ở trong kiệu, cô mang một đôi giày thêu, mũi giày điểm xuyết những viên ngọc trai cực lớn đang đong đưa theo chuyển động của kiệu hoa.
Sau nhiều chấn động, Đường Điềm chút ch.ết lặng, thậm chí còn đang suy nghĩ cái phương thức kết hôn là từ triều đại nào mà quê mùa đến .
Cô trong kiệu lắc lư về phía , trôi qua bao lâu, rốt cuộc cũng hạ kiệu.
Tiếng đàn hát bỗng im bặt, đó mành kiệu xốc lên. Trong phạm vi tầm hạn hẹp của Đường Điềm, một bàn tay vươn đến mặt cô.
Mới thấy qua một nhưng Đường Điềm ấn tượng khá khắc sâu với bàn tay .
Lòng bàn tay hướng lên, những ngón tay với khớp xương rõ ràng, làn da trắng đến phiếm xanh, liền là một bàn tay mạnh mẽ hữu lực.
Anh tư thế nâng, Đường Điềm nhướng mày, vẫn yên nhúc nhích, nội tâm cực kỳ lạnh nhạt.
Chẳng tiếng nào đưa cô tới đây, hù ch.ết .
Tui thèm động đậy đấy, tự nghĩ cách .
Người nọ cũng giận, cầm lấy đôi tay đang đặt ở bụng của cô, dùng sức nâng lên một chút, thể Đường Điềm liền tự di chuyển, chậm rãi chui khỏi kiệu.
Đường Điềm: "..." Lỗi của thể, là cô chủ động nhé.
Trên tay quấn một dải lụa đỏ thẫm, cô dẫn phòng, kéo dài giọng ch.ói tai như thái giám mà tuyên bố, "Nhất bái thiên địa - "
Eo chịu khống chế cong xuống, cô thể cảm giác xương cốt kêu răng rắc như rỉ sắt lúc thẳng dậy.
"Nhị bái cao đường - "
Lại cúc một cung. Đường Điềm bỗng nhiên nổi lên cơn xúc động xốc khăn voan lên xem ở chủ vị là cha mà đời cô từng duyên thấy .
Cô nhưng đáng tiếc thể thể rơi nước mắt.
"Phu thê giao bái - "
Thân thể xoay hướng, mắt Đường Điềm xuất hiện một đôi giày vải màu đen cùng áo choàng dài, chỉ đầu gối, phía thì thấy.
Sau khi giao bái, giọng hô tuyên bố, "Lễ tất - đưa động phòng -"
Eh eh eh? Đường Điềm căng thẳng, cô cho rằng bái thiên địa xong là hết nghi thức , thể nào, thật sự tả thực ?!
Thân thể mất kiểm soát từng bước chuyển động theo đối phương, lúc Đường Điềm hận thể ngất xỉu, động phòng với ch.ết, cô mười vạn cự tuyệt!
Đi hai bước, lực kéo ở tay bỗng nhiên dừng . Đối phương tựa như nhận thấy sự kháng cự, đến mặt cô, bàn tay đẽ nhẹ nhàng nắm lấy cổ cô.
Xúc cảm lạnh lẽo mang theo ướt át, Đường Điềm ngửi mùi tanh như như của nước sông.
Những ngón tay xanh mét trở nên trắng bệch bỗng chốc dùng sức, thứ xung quanh lập tức đều mơ hồ, cảm giác hít thở thông như ch.ết đuối chợt đ.á.n.h úp, cô liều mạng giãy giụa đột nhiên mở bừng mắt, thở dốc từng một, n.g.ự.c kịch liệt phập phồng.
Mấy phụ nữ đang mặc áo liệm đỏ cho cô liền sửng sốt, ngay đó hét ầm lên, "Má ơi quỷ kìa!"
"Á á á!"
Một đám thét ch.ói tai chạy tán loạn, Vương Lệ mềm nhũn hai chân bệt mặt đất, hoảng sợ cô gái dứt thở đang chậm rãi dậy, cúi đầu trang phục hiện tại của , da trắng môi đỏ tựa như lệ quỷ, khóe môi nhếch với bà , "Thì còn ch.ết."