Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 82: Màn đêm (6)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Tiếng sột soạt vang lên lưng, Lục Viễn bừng tỉnh, lắc nhẹ điện thoại soi đường, tim thót .
Con đường qua giờ chật cứng những quái vật thể tan chảy dính liền . Chúng chen chúc, vặn vẹo, gào rú khàn đặc, lảo đảo tiến về phía .
Trước mặt ngoài cái hố xác ch.ết thì còn đường thoát nào khác!
Lùi là đụng độ trực diện với lũ quái vật, một hai con còn đối phó chứ cả một bầy thế thì chịu ch.ết, chất nhầy chúng đụng là toi mạng. Mà thành hố trơn tuột chỗ bám, xác ch.ết bên trong thì vẻ bất động.
Bị kẹt giữa hai lựa chọn khó khăn, Lục Viễn c.ắ.n răng, tắt đèn điện thoại, ngậm dùi cui trong miệng, nhảy xuống hố xác nhẹ nhàng như khỉ. Anh giẫm lên những bộ xương nửa mục nát kêu răng rắc, tìm một góc khuất, kéo vài cái xác đè lên .
Làm xong việc, khép hờ mắt, liếc tối om bên , dỏng tai ngóng. Tiếng bước chân lộn xộn ngày càng lớn, dừng ngay mép hố.
Lũ quái vật đến bên hố xác, thấy mục tiêu , tức giận phun dịch axit ăn mòn mặt đất xèo xèo, mà nổi da gà.
Mặt đất cách đáy hố bốn năm mét, lũ quái vật dường như kiêng dè điều gì đó, cứ lảng vảng bờ mà dám xuống, đôi mắt đỏ ngầu là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối.
Lục Viễn nín thở, tim đập chậm , giả vờ như là một cái xác.
Một lúc , lũ quái vật hậm hực lùi , lượt rời khỏi đường hầm.
Lục Viễn thở phào nhẹ nhõm, đợi thêm một lúc thấy chúng , cẩn thận gạt những cái xác , lau mồ hôi, c.h.ử.i thề một câu.
Sợ ánh sáng dụ chúng đến, Lục Viễn dám dùng điện thoại, mò mẫm dậy, giẫm lên xương cốt đến bên thành hố, hai tay bám vách đá, chân đạp mạnh lấy đà —
Với thể lực của , nhảy lên là chuyện dễ dàng, nhưng cổ chân bỗng thứ gì đó giữ , theo phản xạ vung chân mấy cái nhưng thoát , chân cũng vướng.
Cúi đầu , mắt quen với bóng tối, nhờ ánh lửa từ cuối đường hầm hắt , Lục Viễn thấy một bàn tay thối rữa chỉ còn xương trắng đang nắm c.h.ặ.t cổ chân . Chân lủng lẳng một cái đầu , cái đầu nghiêng nghiêng, hàm răng lộ c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần , tròng mắt trắng dã lồi chuyển động từng nấc, chòng chọc.
"Mịa kiếp!"
Đầu óc ong lên, Lục Viễn đá bay cái tay xương, chân co gối thúc mạnh thành hố, cái đầu vỡ toác như quả dưa hấu, m.á.u thịt b.ắ.n tung tóe, rơi tõm xuống hố xác bên .
Như giọt nước lạnh rơi chảo dầu sôi, đám xác ch.ết vốn im lìm bên bỗng chốc sống dậy. Trong hố vang lên tiếng gầm gừ khàn đặc cùng tiếng xương cốt va ken két ghê , những cái xác vẹn lượt dậy, ngẩng đầu Lục Viễn đang treo lơ lửng thành hố với ánh mắt âm u.
"Đậu xanh!"
Không nhịn c.h.ử.i thề qua kẽ răng đang ngậm dùi cui, cảnh tượng kinh hoàng hôm nay chắc chắn sẽ ám ảnh Lục Viễn cả đời, khi sang kiếp vẫn còn nhớ — nếu thoát kiếp .
Cơ bắp hai tay nổi cuồn cuộn, dùng sức kéo lên, chân đạp liên hồi, Lục Viễn nhanh ch.óng lộn lên mặt đất. Anh lấy dùi cui khỏi miệng cầm chắc trong tay, bật đèn điện thoại soi xuống.
Ánh đèn quét qua hố xác, hàng trăm cái xác nhe nanh múa vuốt gầm gừ, những con ở gần bắt đầu giẫm lên đồng loại cố trèo lên tóm lấy . Lục Viễn lùi , mắt đảo qua đám xác sống. Đường Điềm để ý đến tên Chương Hoài, cũng tò mò tại xuyên .
Ánh đèn dừng n.g.ự.c một cái xác, Lục Viễn nheo mắt: "Chương Hoài."
Số hiệu và cái tên quen thuộc đập mắt, diễn tả cảm xúc thế nào. Dù đoán thể gặp chuyện chẳng lành, nhưng ngờ ch.ết vì lấy nội tạng.
Chương Hoài mặt mày xanh tím, áo tù vàng đất phanh , loang lổ vết m.á.u, n.g.ự.c trái thủng một lỗ lớn, rõ từng rẻ xương sườn và trống rỗng giữa những thớ thịt bầy nhầy.
"Không tim, tim lấy mất ."
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Lục Viễn rùng .
"Là !"
Người gọi điện thoại cầu cứu Đường Điềm, van xin "trả trái tim cho ", chính là Chương Hoài!
lúc , tiếng còi báo động phòng vang lên đầu.
Đến giờ !
Lục Viễn mừng lo — trong cái hầm mỏ tối om lấy vật phản chiếu đây!
Dưới hố, đám xác sống càng thêm hung hãn, con giẫm lên con , điên cuồng trèo lên. Lục Viễn dám chần chừ, định chạy, khóe mắt liếc thấy một đôi tay khô đét như cành củi bám mép hố, lộ nửa khuôn mặt Chương Hoài. Hai mắt nó chằm chằm Lục Viễn, ánh oán hận như những con khác, mà dường như đang cầu xin, dòng nước mắt đục ngầu lăn dài gò má, đôi môi khô nứt mấp máy, cổ họng rung lên phát những âm thanh rõ ràng.
"Cao, Cao..."
"Cao cái gì?" Phản ứng của nó khiến Lục Viễn khó hiểu, khựng , cố gắng : "Cao, Bằng (Péng)."
Không là Bằng, chữ gì khác.
Chậm trễ một chút, tiếng còi báo động một dứt. Lục Viễn vội vã đầu chạy về phía đường hầm cũ.
Đâu vật phản chiếu?!
Thời gian trôi qua từng giây, Lục Viễn chạy thục mạng trong hệ thống đường hầm chằng chịt, tiếng còi báo động ba bắt đầu vang lên, lòng như lửa đốt.
Không tìm thấy đường , cũng tìm thấy vật phản chiếu, ngọn lửa bao vây khu vực , thời gian của còn nhiều nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-82-man-dem-6.html.]
Ellie... Thầm gọi tên yêu, Lục Viễn nghiến răng, ch.ết lặng lẽ trong thế giới ác mộng , cam tâm!
Thể lực đến giới hạn, nóng hầm hập phả lưng, pin điện thoại sắp cạn kiệt, giữa tiếng ma quỷ rên , tai bỗng bắt một âm thanh nhỏ.
"Tách."
"Tách."
Anh đổi hướng, lao về phía tiếng nước nhỏ giọt. Ánh sáng yếu ớt soi rõ một chỗ rỉ nước nóc hầm tối om, tạo thành vũng nước nhỏ mặt đất. Dưới ánh sáng le lói còn 3% pin, vũng nước phản chiếu bóng mờ ảo của .
"U u u — "
Tiếng còi cuối cùng dứt, dư âm còn vang vọng mãi.
…
Con d.a.o phẫu thuật sáng loáng tay bác sĩ lơ lửng ngay mặt, đúng lúc tuyệt vọng nhất thì Ellie thấy tiếng còi báo động như tiếng chúa cứu thế. Như ch.ết đuối vớ cọc, cô chằm chằm hình ảnh phản chiếu khuôn mặt Chương Hoài mờ ảo lưỡi d.a.o.
Trong nháy mắt, trời đất cuồng. Chân Ellie mềm nhũn, quỵ xuống đất, run rẩy.
Giây tiếp theo, Lục Viễn xuất hiện tại chỗ, quỳ một gối xuống đất, thở hổn hển.
Hai ánh mắt chạm , chẳng kịp gọi tên, Ellie nước mắt lưng tròng lao vòng tay đang dang rộng của .
Không ai hỏi ai về trải nghiệm kinh hoàng ở thế giới bên , họ chỉ ôm c.h.ặ.t lấy yêu, cảm nhận sự may mắn khi sống sót trở về.
"Ellie, Lục Viễn!"
Hai bình tĩnh một chút thì tiếng Đường Điềm gọi. Khu mỏ rộng, họ một cái máy khoan khổng lồ che khuất. Hai vòng qua, hội họp với Đường Điềm.
"Hai chứ!" Đường Điềm từ xa thấy hai dìu , tim thót , chạy đến thấy họ tuy thương nhưng tinh thần sa sút.
Lục Viễn lắc đầu: "Suýt ch.ết. Thế giới đó đúng là địa ngục trần gian."
Ba nghỉ, kể trải nghiệm của .
Ellie vẫn còn sợ hãi, chỉ con dốc nhỏ khu mỏ: "Sau đó là bệnh viện chuyên phẫu thuật cấy ghép. Chương Hoài lấy mất tim ở đó."
Suy đoán của Đường Điềm kiểm chứng, nhưng cô vẫn thấy khó tin: "Tại chuyện xảy ở đây chứ."
Lục Viễn châm điếu t.h.u.ố.c, ngón tay vẫn còn run vì kiệt sức: " nhớ thập niên 80, do thiếu nguồn hiến tặng tự nguyện, nội tạng t.ử tù trở thành nguồn cung cấp chính cho cấy ghép tạng. Lúc đó nhà nước còn quy định, t.ử tù nhận xác hoặc gia đình từ chối nhận xác thể tự nguyện hiến xác cho cơ sở y tế; hoặc gia đình đồng ý hiến xác hoặc nội tạng cho cơ sở y tế sử dụng."
Vừa dứt lời, cả Ellie và Đường Điềm đều kinh hãi.
Ellie thể tin nổi: "Nội tạng t.ử tù dùng cho sống á? Tù nhân chịu ?" Tù nhân ở đây đa là án chung khi giảm từ t.ử hình, gi.ết phóng hỏa, tội ác tày trời, gì chuyện tù vài năm là giác ngộ cống hiến cho xã hội chứ.
Lục Viễn nhạt: "Em hỏi đúng trọng tâm đấy. Trong cảnh tù đày, khó đảm bảo t.ử tù tự nguyện hiến tạng. Mọi hiểu chứ?"
Anh giảm tránh, thật trong cảnh đó, tự nguyện chỉ trời đất và bản đó .
Chữ ký giấy tờ chắc do chính tay họ ký.
" đến năm 2004 quy định bãi bỏ , vì vấn đề nhân quyền." Lục Viễn thấy vẻ mặt hai bèn bổ sung thêm.
Đường Điềm im lặng, nghĩ thầm nếu phạm tội nghiêm trọng, ch.ết mà giúp ích cho sống thì cũng coi như chuộc chút lầm.
Lục Viễn tiếp về cái tên từ Chương Hoài: "Cao Bằng, Cao Băng gì đó, như tên ."
"Là nhớ mãi quên, là ai?" Đường Điềm linh cảm cái tên quan trọng.
Lục Viễn lắc đầu. Ba nghỉ ngơi xong, về phía ngôi nhà mà Ellie nhắc đến.
Vượt qua con dốc nhỏ trạm gác, nơi nhiều năm lui tới, cây cối rậm rạp như rừng nguyên sinh. Nhìn xuống , một ngôi nhà hai tầng màu trắng lấp ló tán cây xanh, nếu Ellie tới đó thì dễ bỏ qua.
Lục Viễn tiếp tục dẫn đường, cỏ dại cao quá đầu cứa da thịt ngứa đau, chân tay ai cũng đầy vết xước nhỏ, nhưng họ chẳng bận tâm, rảo bước đến ngôi nhà.
Ngôi nhà hai tầng, tường ngoài vốn màu trắng, qua ba mươi năm lớp sơn bong tróc, phủ đầy rêu xanh và dây leo.
Mới là buổi chiều nhưng trong rừng sâu âm u, cộng thêm cây cối rậm rạp che khuất ánh mặt trời khiến nơi đây tối tăm u ám.
Đường Điềm đưa đèn pin cho hai , vẫn giữ đội hình cũ, Lục Viễn đầu, Ellie ở giữa, Đường Điềm bọc hậu.
Đẩy cửa bước , mùi ẩm mốc xộc lên mũi, Lục Viễn ho vài tiếng, phẩy tay mặt: "Đi thôi."
Ánh đèn pin loang loáng xác định phương hướng. Bên trong bài trí y hệt một bệnh viện thu nhỏ, quầy lễ tân, phòng bệnh, văn phòng, đầy đủ tiện nghi.
Lên tầng hai một phòng phẫu thuật, Ellie bỗng túm c.h.ặ.t cánh tay Lục Viễn: "Chính là chỗ đó!"