MAI CHU KÝ - Chương 1.
Cập nhật lúc: 2026-03-19 19:02:32
Lượt xem: 83
1
Hoàng thượng xuất cung tuần hành, mang về một mỹ nhân.
Trong cung ngoài cung đều truyền tai , hoàng thượng vô cùng sủng ái Khương mỹ nhân.
Hậu cung hai năm mới.
Ngày Khương mỹ nhân nhập cung, chính tay hoàng thượng bế nàng đưa hậu cung.
Đường đường thiên t.ử hạ bế phi tần hồi cung, đãi ngộ như , năm xưa Từ phi cũng từng .
Có thể thấy hoàng thượng thật sự động lòng.
Trên đường thỉnh an hoàng hậu, mấy phi tần tụ thì thầm bàn tán, rằng Từ phi e là thất sủng.
“Thanh mai trúc mã thì ? Dựa tình nghĩa thuở nhỏ mà kiêu căng bao năm, cuối cùng vẫn ghét bỏ thôi.”
“Khương mỹ nhân trẻ , tài, Từ phi e là còn cơ hội xoay nữa.”
...
Ngọc Dung cũng thấy những lời .
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y, mắt đỏ hoe:
“Nương nương, họ thể bỏ đá xuống giếng như , hoàng thượng ghét bỏ , rõ ràng là ...”
Ta ngăn nàng :
“Ngọc Dung, cứ để họ .”
Các phi tần phát hiện , liền im bặt, sang một bên cho lệ, nhường đường cho .
Ta qua , Vinh tần khẽ lẩm bẩm:
“Từ phi thấy ?”
Lệ tần bóng lưng xa dần, khinh miệt:
“Nghe thấy thì ? Nàng quyền thế, giờ ngay cả sủng ái của hoàng thượng cũng mất , còn nên sóng gió gì ?”
“Năm xưa hoàng thượng thể giáng nàng từ quý phi xuống phi, giờ từ phi xuống tần cũng chẳng gì lạ, sợ gì chứ? Biết nàng còn gọi chúng một tiếng tỷ tỷ.”
Ngọc Dung c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Nàng đang thấy oan ức .
Ta kéo tay nàng, khẽ , nhưng đáy mắt chỉ còn một màu tro tàn.
“Không , Ngọc Dung.”
Ta còn quan tâm nữa.
2
Hôm nay gần như tất cả phi tần đều đến thỉnh an.
Chỉ thiếu Khương mỹ nhân.
Nghe là vì đêm qua quá mệt mỏi.
Hoàng thượng thương nàng , cho nàng nghỉ ngơi.
Các phi tần nhắc đến chuyện , khó tránh khỏi chút bất mãn.
“Quá mệt mỏi? Vậy Khương mỹ nhân đúng là vất vả .”
“Không vị Khương mỹ nhân rốt cuộc là thế nào, mà khiến hoàng thượng mê đắm như , Từ phi nương nương, thấy ?”
Lệ tần trong lòng vui, chỗ trút giận, liền sang chĩa mũi nhọn .
Ta dời mắt, đáp.
Ta từng gặp Khương mỹ nhân.
ngày thứ hai khi nàng nhập cung, hoàng thượng từng sai tổng quản thái giám đến truyền lời, Khương mỹ nhân mới đến, sợ nàng quen, bảo sang bầu bạn với nàng .
Từ đến nay đều là mới đến bái kiến cũ, nào chuyện cũ lấy lòng mới?
Ta cho rằng hoàng thượng cố ý khó , liền lấy cớ bệnh , bảo Ngọc Dung một chuyến.
Ngọc Dung trở về, dám , chuyện cũng dè dặt.
Nàng :
“Khương mỹ nhân đó, dung mạo vài phần giống ...”
“Trước đây mỗi năm vùng quan ngoại tiến cống, Đông châu chỉ ban riêng cho , giờ tất cả đều ban cho nàng .”
“Trong cung chúng , một phần cũng ...”
Ta sững một lúc lâu mới hiểu .
Khó trách thăm Khương mỹ nhân.
Hắn cố ý để thấy sủng ái nàng đến mức nào.
Cố ý khiến khó chịu.
Cố ý cho , đời thiếu kẻ thể thế .
Ngọc Dung ngẩng đầu, mắt đỏ hoe:
“Nương nương, cần gì như ? Chỉ cần chịu mềm lòng một chút, hoàng thượng sẽ , hai ân ái như xưa, chẳng ?”
Ta lắc đầu, tháo hết trâm ngọc đầu, tháo cả vòng tay, nhẫn tay đưa cho nàng.
“Đem đến cho Khương mỹ nhân, là tấm lòng của .”
Ngọc Dung hiểu, tưởng đang giận dỗi.
Thật .
Những thứ đó đều là Lý Tuân ban cho .
Đưa cho mới của , coi như trả cho .
3
Ngồi chờ gần nửa canh giờ, hoàng hậu mới dìu .
Ta lâu gặp nàng.
Đây là đầu tiên từ khi bệnh nặng, nàng hồi phục để tiếp nhận thỉnh an.
Nàng gầy gò tiều tụy, dựa giường, ánh mắt đờ đẫn xuống sàn, lời cũng nhẹ bẫng.
Đứa con của nàng c.h.ế.t, mang theo cả linh hồn nàng .
Giờ đây, nàng trông chẳng khác gì một c.h.ế.t.
Trước nàng như .
Trước , để áp một bậc, mỗi ngày nàng đều ăn diện kỹ lưỡng, sợ vượt qua.
Nhớ năm đó, ngày thứ hai khi nàng gả cho Lý Tuân thái t.ử phi, nàng đỏ mắt tìm đến , bắt quỳ xuống, chỉ thẳng mặt mà mắng:
“Từ Đông Châu, thái t.ử thích ngươi thì ? Ngươi chẳng qua chỉ là một trắc phi, trắc phi là gì, ngươi ?”
“Là !”
“Chỉ cần còn sống một ngày, ngươi mãi mãi là ! Mãi mãi quỳ chân một cách thấp hèn!”
Khi đó, đôi mắt nàng sáng rực, như .
Giờ đây tắt lịm.
Nàng đờ đẫn hết những lời cần .
Ánh mắt từ đầu đến cuối dừng bất kỳ ai, kể cả kẻ từng là đối thủ đội trời chung như .
Lòng c.h.ế.t như tro tàn, chắc cũng chỉ đến mà thôi.
4
Trở về tẩm cung, trong sân lâu.
Lâu đến khi trời tối mà cũng nhận .
Trên trời bắt đầu rơi những hạt mưa lất phất, lạnh buốt.
Ngọc Dung từ ngoài trở về, chậm rãi giương ô che cho , :
“Đêm nay hoàng thượng nghỉ ở chỗ Khương mỹ nhân .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-chu-ky-feib/chuong-1.html.]
Nàng lúc nào cũng cố chấp dò hỏi những chuyện , bất kể .
Tận đáy lòng, nàng tin rằng và Lý Tuân vẫn còn tình cảm, sớm muộn gì cũng sẽ lành.
Theo lời nàng, tình cảm của và Lý Tuân chỉ là “ bệnh”, bệnh sẽ ngày khỏi, còn nàng chính là thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh đó.
Sẽ khỏi .
Trái tim c.h.ế.t hai , thể hồi phục nữa.
Ngọc Dung… nàng chẳng gì cả.
Ta đưa tay, đón những hạt mưa rơi xuống.
“Mưa lạnh thật đấy, Ngọc Dung, ngươi còn nhớ ? Trước Thừa An thích dầm mưa, chạy khắp sân, mắng bao nhiêu .”
Ngọc Dung đáp:
“Nhớ chứ, mấy đại hoàng t.ử cũng ở đó, bọn họ…”
Nàng đến đây thì bỗng im bặt.
Đại hoàng t.ử là con của hoàng hậu, tên là Lý Thừa Trạch.
Ta và hoàng hậu như nước với lửa, mà hai đứa trẻ là bạn nhất.
Khi đó, Thừa Trạch thường đến tìm Thừa An chơi, trong sân lúc nào cũng náo nhiệt.
Đó là quãng thời gian rộn ràng nhất trong cung của .
Chỉ là một trận biến loạn trong cung, hai đứa trẻ đều c.h.ế.t.
Là Lý Tuân hại c.h.ế.t chúng.
Hắn rõ ràng hết, nhưng vì phá hỏng kế hoạch của , mặc cho phản quân xông cung tàn sát, khiến bọn trẻ mất mạng…
Ta dám nghĩ tiếp nữa, chỉ lặng lẽ mưa rơi ướt sân.
Ngọc Dung cũng ngẩn một lúc lâu, mới sực nhớ kéo trong.
cuối cùng vẫn nhiễm lạnh, đến nửa canh giờ sốt mê man.
Ngọc Dung hoảng hốt, chạy tìm hoàng thượng.
Nàng thật ngốc, tìm thì ích gì, Lý Tuân đang ôm ấp mới, còn để ý đến nàng.
Quả nhiên, nàng còn gặp mặt Lý Tuân đuổi .
Người nàng ướt sũng vì mưa, trở về còn chăm sóc .
Ta mê man, nắm lấy tay nàng, cứ gọi mãi tên Thừa An.
Ta mơ thấy con.
Đứa bé nhỏ xíu, ngay ngắn đèn, sẽ trở thành hiền thần trị thế, giúp phụ hoàng gánh vác.
Ta , nhưng nước mắt, nước mắt của cạn từ lâu .
Không qua bao lâu, bên ngoài hô: hoàng thượng giá lâm.
Ngọc Dung mừng rỡ, :
“Nương nương xem, hoàng thượng đến , nô tỳ mà, vẫn còn thương !”
Nàng chạy mở cửa, nhưng sững sờ.
Lý Tuân đến, còn dẫn theo Khương mỹ nhân.
Khương mỹ nhân thật .
Đi Lý Tuân, dáng vẻ e ấp, như một đóa lan tinh khiết, cánh hoa còn vương sương mưa.
Ngọc Dung nàng giống .
giờ già nua phai sắc, thể sánh với nàng .
Ta tỉnh táo hơn một chút, còn hành lễ.
Ta xuống giường, quỳ gối, cố giữ vẻ đoan trang, hỏi :
“Hoàng thượng đến?”
Từ khi Thừa An c.h.ế.t, đối diện , vẫn luôn giữ thái độ như một cái xác , cũng xa.
Lý Tuân , sắc mặt vốn , càng lạnh thêm vài phần.
Hắn im lặng một lúc, nắm tay Khương mỹ nhân, :
“Khương mỹ nhân bệnh, cần một bát m.á.u của thể hàn để t.h.u.ố.c. Trẫm nhớ Từ phi vốn chứng thể hàn.”
Ánh mắt rơi xuống đôi tay họ đan c.h.ặ.t, ngẩn .
Hắn vẫn còn nhớ thể hàn ?
Trước tay chân lạnh, sẽ ủ ấm cho , dùng lò sưởi.
Còn bây giờ, lấy m.á.u t.h.u.ố.c cho khác.
Ta khẽ , ánh mắt bình thản:
“Được thôi, bệnh , tỷ tỷ góp chút sức, cũng là điều nên .”
Ta tỏ dễ chịu như , nhưng Lý Tuân chẳng hề vui, ánh mắt lạnh lẽo, nắm tay Khương mỹ nhân bất giác siết c.h.ặ.t hơn:
“Từ phi quả thật rộng lượng.”
Ta cúi đầu thuận theo, cong môi, nụ càng sâu:
“Trong cung nuôi vô dụng, thần thể chút việc, giúp hoàng thượng giải ưu, là vinh hạnh của thần . Hoàng thượng cần bao nhiêu m.á.u? Thần lập tức lấy.”
“Nương nương!”
Ngọc Dung nhịn nữa, Lý Tuân:
“Hoàng thượng, nương nương còn đang sốt, thể lấy m.á.u của ? Người như chẳng là lấy mạng !”
Lý Tuân sững , trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc:
“Ngươi bệnh?”
Ta để ý đến , gắng gượng dậy, loạng choạng về phía bàn lấy d.a.o.
“Không bệnh, thể thần lắm, m.á.u của thần cũng lắm, Khương mỹ nhân dùng , chắc chắn t.h.u.ố.c đến bệnh trừ…”
“Từ phi, đủ !”
Lý Tuân hất văng cây kéo trong tay .
Hắn túm lấy tay , gần như bóp nát cổ tay:
“Ngươi từ chối ? Ngươi bệnh , cũng ?”
Ta , thật Ngọc Dung với ngươi, nhưng ngươi đuổi nàng .
.
Ta hưởng thụ cơn giận của , chỉ cần vui, thấy vui.
Ta về phía mỹ nhân yếu ớt .
Nàng thật trẻ.
Ta như thấy chính năm mười sáu tuổi, bất chấp tất cả về phía Lý Tuân.
Khi đó nắm tay :
“Đông Châu, hoàng cung là nơi ăn thịt , nhưng nàng bên cạnh, sợ nữa.”
Khi đó thật ngốc.
Ta chỉ tình thì uống nước cũng no, nào tình của đế vương là thứ lạnh lẽo nhất.
Ta rút tay , mỉm bước đến mặt Khương mỹ nhân, rút cây trâm ngọc cuối cùng đầu xuống, đưa cho nàng .
“Muội đầu đến đây, chỗ gì quý giá, chỉ thứ , nhận .”
Đó là một cây trâm ngọc Tụy đáng tiền.
Chính tay Lý Tuân .
Khi sẽ yêu thương cả đời, còn bây giờ lòng thuộc về khác, đồ của , cũng thể giữ nữa.
Khương mỹ nhân chút hoảng hốt, nên nhận .
Lý Tuân nhận cây trâm, sững trong chốc lát.
Sau đó lạnh, mang theo chút giận dữ:
“Ngươi nhất định như ? Được, thì như ngươi mong .”
Hắn ôm Khương mỹ nhân, nhận lấy cây trâm, cài lên tóc nàng :
“Quả nhiên trâm ngọc hợp với mỹ nhân, thứ để cho Từ phi đúng là phí của, từ nay ngươi cứ đeo mỗi ngày .”
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
Khương mỹ nhân hỏi gì đó, cuối cùng chỉ mỉm , một tiếng “”.