Mái Hiên Hẹn Ước - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-05 08:53:12
Lượt xem: 16
Mùa thu năm đến sớm hơn thường lệ.
Gió từ phương bắc tràn về mang theo cái lạnh mỏng như lưỡi d.a.o giấu trong tay áo, sắc đến mức cắt da, nhưng đủ khiến rùng khi đêm xuống. Trong phủ Trấn Bắc tướng quân, đèn l.ồ.ng thắp lên từ sớm, ánh sáng vàng nhạt lay động trong gió, kéo dài những chiếc bóng mờ nền gạch xanh.
Tạ Hoài Viễn mái hiên phía đông, khoác áo giáp tháo, mũ trụ đặt hờ bên cạnh cột gỗ. Mái hiên cũ , sơn bong tróc, góc mái còn nứt một đường nhỏ, mỗi khi mưa lớn rỏ nước xuống thành từng giọt. nơi , đối với , giống như một mảnh ký ức ai chạm tới.
Hắn ngẩng đầu trời.
Mây xám nặng trĩu, ép thấp xuống thành kinh, giống như vận mệnh đang đè nặng lên vai sắp rời . Ngày mai, đại quân xuất phát. Thánh chỉ ban, ai trì hoãn. Biên cương phía bắc loạn lạc, man tộc liên tiếp quấy nhiễu, triều đình cần một trận thắng để trấn an lòng dân.
Còn , cần một chiến công.
Một chiến công đủ lớn, đủ nặng, để về xin cưới nàng.
“Hoài Viễn.”
Giọng nữ nhân vang lên phía , khẽ, nhưng thấy ngay lập tức, như thể cái tên khắc tim từ lâu.
Tạ Hoài Viễn .
Dưới ánh đèn l.ồ.ng, Lục Chiêu Nghi đó, khoác áo choàng lông mỏng màu trắng ngà. Gió thổi vạt áo khẽ lay, tóc nàng vấn gọn, chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng đôi mắt hôm nay mang theo chút gì đó khiến lòng bất an.
Nàng bước đến mái hiên, dừng mặt .
Khoảng cách chỉ vài bước, nhưng thấy như xa vạn dặm.
“Trời lạnh, trong?” Nàng hỏi, giọng dịu dàng, nhưng tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Tạ Hoài Viễn , nụ quen thuộc, nhưng hôm nay chút gượng gạo.
“Ta đây một lát. Ngày mai , sợ là… còn nhiều cơ hội.”
Lục Chiêu Nghi cúi đầu, gì.
Mái hiên im lặng, chỉ còn tiếng gió luồn qua kẽ mái, mang theo mùi gỗ cũ và lạnh của đêm thu.
Họ mái hiên bao nhiêu . Khi luyện võ về muộn, nàng mang canh đến chờ. Khi nàng mẫu trách phạt, lặng lẽ đây đợi nàng . Mái hiên nhỏ bé , che mưa che gió cho hai con trẻ tuổi suốt mấy năm trời.
Hôm nay, là cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-1.html.]
“Chiêu Nghi.” Hắn gọi tên nàng, giọng trầm xuống. “Đợi .”
Nàng ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên chút nước.
“Bao lâu?”
“Tối đa ba năm.” Hắn , chắc nịch, như đang thề trời đất. “Ba năm, nhất định khải . Khi đó, sẽ quỳ phủ thượng thư, xin cưới nàng về vợ.”
Lục Chiêu Nghi mỉm , nhưng nụ mỏng manh như sương sớm.
“Chàng đấy.”
“Ta từng nuốt lời với nàng.”
Nàng đưa tay, đặt lòng bàn tay một vật nhỏ. Đó là một miếng ngọc bội hình bán nguyệt, màu ngà cũ, khắc chữ “An”.
“Đây là ngọc mẫu để .” Nàng khẽ. “Chàng mang theo. Ngọc còn, còn.”
Tạ Hoài Viễn siết c.h.ặ.t ngọc bội trong tay, cảm giác lạnh buốt truyền da thịt, lan thẳng đến tim.
“Ta nhất định trở về.”
Hắn tháo từ cổ tay một sợi dây đỏ, buộc ngọc bội , đeo sát n.g.ự.c, lớp áo giáp nặng nề.
Gió thổi mạnh hơn.
Một giọt nước rơi xuống từ kẽ mái, rơi đúng giữa hai .
Lục Chiêu Nghi giọt nước , bỗng dưng thấy lòng hoảng loạn.
“Hoài Viễn… nếu—”
Nàng dừng , tiếp.
Hắn cúi đầu, trán chạm nhẹ trán nàng, giọng thấp, chỉ đủ cho hai .
“Không nếu. Ta nhất định sống mà về.”
Đêm , mái hiên cũ, hai lâu.
Không ai rằng, đó là cuối họ thấy khi còn tin rằng tương lai vẫn trong tay .