Ngày xuất quân, trời đổ mưa.
Không mưa lớn, chỉ là mưa bụi lất phất, nhưng đủ để con đường đá dẫn khỏi thành Trường An phủ một lớp ẩm lạnh mỏng như sương. Đại quân chỉnh tề xếp hàng từ lúc trời còn sáng hẳn, cờ xí phấp phới trong gió sớm, tiếng chiến mã dậm vóc trầm nặng như nhịp trống tiễn .
Tạ Hoài Viễn cưỡi ngựa đầu hàng tiên phong.
Áo giáp bạc khoác , vai mang phù hiệu Trấn Bắc quân, thanh trường thương dựng thẳng lưng. Dáng cao lớn, sống lưng thẳng tắp, gương mặt biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu và tối, như chôn giấu điều gì đó thể thành lời.
Trước cổng thành, dân chúng tiễn đông.
Có , ném hoa dại đường như một lời chúc sống sót, cũng kẻ chỉ lặng lẽ , ánh mắt mang theo sợ hãi. Chiến tranh đối với họ là khải ca, mà là danh sách những cái tên bao giờ về.
Tạ Hoài Viễn ai trong họ.
Ánh mắt xuyên qua màn mưa mỏng, dừng lâu ở một góc tường thành phía đông — nơi mái hiên cũ kỹ mà đêm qua .
Mái hiên trống .
Không ảnh quen thuộc khoác áo choàng trắng, ánh đèn l.ồ.ng dịu nhẹ, càng đôi mắt lặng lẽ theo .
Ngón tay siết c.h.ặ.t dây cương.
“Xuất phát!”
Tiếng quân lệnh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Đại quân chuyển động như một con mãnh thú khổng lồ, từng bước rời khỏi thành, bỏ phía là Trường An phồn hoa, bỏ cả những lời hẹn thề kịp thành giấy trắng mực đen.
Ba tháng , nơi biên cương phía bắc.
Gió cát thổi dữ dội, bầu trời xám xịt, mặt đất nứt nẻ vì vó ngựa và m.á.u tươi. Trận chiến kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm, man tộc ngừng dồn quân, đ.á.n.h như điên, giống như nuốt trọn cả phòng tuyến Đại Tề.
Tạ Hoài Viễn ngủ suốt hai ngày.
Mắt đỏ ngầu, giáp trụ dính đầy m.á.u — của địch, cũng của . Trường thương trong tay sứt một mảnh, nhưng mỗi vung lên vẫn sắc bén đến đáng sợ.
“Giữ cánh trái! Không để vỡ trận!”
Hắn gầm lên giữa tiếng c.h.é.m g.i.ế.c hỗn loạn, giọng khàn đặc. Máu b.ắ.n lên gương mặt, nóng rẫy, mùi tanh nồng xộc thẳng mũi.
lúc , một tín hiệu quen thuộc vang lên — ba tiếng tù và trầm thấp.
Tạ Hoài Viễn đầu.
Từ phía dãy núi thấp, một đội kỵ binh man tộc bất ngờ xuất hiện. Cờ đen, áo giáp xám, đội hình chỉnh tề đến mức bất thường. Đây quân ô hợp — là tinh binh.
Hắn chợt hiểu .
Bẫy.
hiểu thì muộn.
“Lui về! Lui—!”
Một mũi tên xé gió lao tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-2.html.]
Không ai thấy rõ mũi tên b.ắ.n từ , chỉ khi nó ghim vai trái Tạ Hoài Viễn, lực đạo mạnh đến mức khiến ngã khỏi lưng ngựa. Cả chiến trường như chững trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Đại nhân!”
Tiếng gọi thất thanh vang lên.
Tạ Hoài Viễn rơi xuống đất, bụi cát tung mù. Trong cơn đau dữ dội, vẫn kịp lăn tránh khỏi một nhát đao, chống thương dậy.
m.á.u chảy quá nhiều.
Trước mắt , bầu trời và mặt đất đảo lộn. Trong khoảnh khắc ý thức mờ dần, bỗng nhớ đến một đêm mưa bụi, nhớ đến mái hiên cũ, nhớ đến ngọc bội lạnh buốt n.g.ự.c.
“Ngọc còn… còn…”
Hắn khẽ.
Rồi tự tay rút con d.a.o ngắn giấu trong giày.
Không ai thấy rõ gì.
Chỉ thấy một lát , đội binh liều c.h.ế.t lao tới, g.i.ế.c sạch kỵ binh man tộc quanh đó. Khi họ tìm thấy Tạ Hoài Viễn, bất động giữa bùn m.á.u, n.g.ự.c áo nhuộm đỏ, thở yếu ớt đến mức gần như còn.
Ngọc bội n.g.ự.c vỡ đôi.
“Đại nhân… đại nhân còn mạch đập nữa…”
Tin dữ truyền về như gió lốc.
Ba ngày , chiến trường quét dọn. Trận , Đại Tề thắng t.h.ả.m, nhưng cái giá trả quá lớn. Trong danh sách t.ử trận, cái tên Tạ Hoài Viễn ghi ở dòng đầu tiên, chữ đậm và lạnh lùng.
Một cỗ quan tài đơn sơ đưa về Trường An.
Không t.h.i t.h.ể chỉnh, chỉ là áo giáp vỡ, mũ trụ méo mó, và một mảnh ngọc bội nứt.
Quan tài đặt trong từ đường Tạ gia, hương khói nghi ngút.
Chiếu thư truy phong ban xuống nhanh:
Trấn Bắc phó tướng quân, t.ử vì quốc, trung liệt khả phong.
Trong kinh thành, thở dài, tiếc cho một vị tướng trẻ.
Chỉ Lục Chiêu Nghi — khi tin — lặng lẽ lâu mái hiên cũ.
Mưa hôm đó rơi dứt.
Nàng đến khi áo ướt sũng, môi tái nhợt, nhưng vẫn rời .
Bởi nàng rằng —
chôn vùi cái tên t.ử trận …
thật vẫn còn sống.