Mái Hiên Hẹn Ước - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:34:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôn kỳ định đầu đông.

Tin tức lan nhanh trong kinh thành, giống như một giọt mực rơi chén nước trong, dù ai lớn tiếng, nhưng ai cũng . Lục gia gả nữ nhi cho Triệu gia, là chuyện môn đăng hộ đối, thêm Triệu đại nhân đang thánh thượng trọng dụng, trong mắt ngoài, đó là một mối lương duyên đáng ngưỡng mộ.

Chỉ một , đó là con đường lối thoát.

Lục Chiêu Nghi ngày hôn kỳ, là do nha thì thầm báo . Nàng chỉ gật đầu, hỏi thêm điều gì. Giống như thể tin tức vốn sẵn trong lòng nàng từ lâu, chỉ chờ một ngày thành lời.

Từ đó, trong phủ treo đèn đỏ.

Thợ may liên tục, vải vóc đỏ thẫm xếp đầy gian phòng phía tây. Ánh đỏ quá rực, đến mức khiến nhức mắt. Lục Chiêu Nghi chỉ liếc một , để ánh mắt dừng lâu thêm một khắc.

“Tiểu thư, thử áo cưới một .” Nha nhỏ giọng khuyên.

“Để .” Nàng đáp.

Sau là khi nào, nàng .

Đêm đến, gió lạnh hơn .

Lục Chiêu Nghi khoác áo choàng mỏng, bước mái hiên cũ. Trời mưa, nhưng sương dày đặc, rơi xuống mái ngói thành từng giọt lạnh buốt. Nàng mái hiên, bàn tay đặt lên cột gỗ sờn, cảm nhận từng vết nứt quen thuộc.

Nơi , từng là chốn che mưa.

Giờ đây, chỉ còn che gió.

“Hoài Viễn…” Nàng gọi khẽ, như sợ đ.á.n.h thức chính . “Chàng … ba năm.”

Gió thổi qua, hồi âm.

Cơ thể nàng ngày một yếu.

Ăn ngon, ngủ yên, mỗi sáng tỉnh dậy đều cảm thấy như qua một giấc mộng dài mệt mỏi. Lục phu nhân con gái gầy từng ngày, trong lòng xót xa, nhưng vẫn chỉ thở dài.

“Gả , sẽ khác.” Bà , giống như đang tự trấn an chính .

Lục Chiêu Nghi , sẽ khác.

Bởi những thứ một khi mất, thì ” nữa.

Trong khi đó, ở một nơi cách kinh thành xa, phía tây bắc biên giới.

Một căn lều thấp dựng giữa khe núi, ánh lửa bập bùng.

Người đàn ông tấm da thú mở mắt .

Ánh lửa phản chiếu trong mắt , lạnh lẽo và sâu thẳm, còn nét thiếu niên của ngày . Vết thương vai trái khép miệng, nhưng để một vết sẹo dài, xí.

Hắn còn tên.

Ít nhất, với thế gian bên ngoài, cái tên Tạ Hoài Viễn c.h.ế.t.

“Ngươi tỉnh .” Một giọng khàn vang lên.

Người đàn ông đầu. Trước mặt là một lão binh tóc bạc nửa đầu, ánh mắt sắc bén như sói già. Đây là kéo khỏi đống x.á.c c.h.ế.t ngày hôm , cũng là duy nhất còn sống.

“Quân … thắng ?” Hắn hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-4.html.]

“Thắng.” Lão binh gật đầu. “ cái giá nhỏ.”

Người đàn ông nhắm mắt .

“Ta c.h.ế.t.” Hắn , giọng bình thản đến đáng sợ. “Chỉ c.h.ế.t, bọn chúng mới tin rằng mũi nhọn gãy.”

Lão binh lâu.

“Ngươi , một khi con đường , sẽ thể đầu.”

“Ta .”

Hắn mở mắt, đưa tay chạm n.g.ự.c.

Ngọc bội vỡ đôi vẫn đó, bọc trong vải thô. Dù nứt, nhưng từng rời khỏi .

“Ta còn việc .”

Việc gì, .

trong lòng , một gương mặt từng phai.

Những tháng đó, cái tên Tạ Hoài Viễn biến mất . Trên biên cương, chỉ đến một bóng lặng lẽ xuất hiện trong các đội thám báo, dẫn đường trong đêm, đ.á.n.h úp kho lương của địch biến mất dấu vết.

Không ai là ai.

Chỉ , nơi qua, quân man tộc dần rối loạn.

Trong khi , ở kinh thành, ngày hôn kỳ càng lúc càng gần.

Lục Chiêu Nghi bắt đầu ho m.á.u.

Không nhiều, chỉ một vệt nhạt khăn tay, nhưng đủ khiến nha sợ hãi. Lục phu nhân mời đại phu đến xem, đại phu chỉ lắc đầu.

“Ưu tư tích tụ, khí huyết suy kiệt.” Ông . “Cần tĩnh dưỡng.”

Tĩnh dưỡng.

Hai chữ , với nàng, giống như một lời vô nghĩa.

Đêm ngày thử áo cưới, Lục Chiêu Nghi đến mái hiên.

Trời đổ mưa tuyết đầu mùa.

Nàng đó, tránh, để tuyết rơi lên vai áo, tan thành nước lạnh buốt. Mái hiên che đầu, nhưng che gió, càng che nỗi lạnh trong tim.

“Ngày mai… .” Nàng , như đang báo cho một chắc chắn thấy.

“Nếu còn sống… thì về sớm một chút.”

Gió thổi mạnh, đèn l.ồ.ng rung lên kẽo kẹt.

xa, xa, một đàn ông đang siết c.h.ặ.t mảnh ngọc vỡ trong tay, tim đập loạn nhịp rõ vì vết thương cũ vì điều gì khác.

Hắn rằng —

thời gian của nàng… còn nhiều.

Loading...