Mái Hiên Hẹn Ước - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:38:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đêm mưa tuyết , Lục Chiêu Nghi ngã bệnh.

Ban đầu chỉ là sốt nhẹ, ho khan từng cơn, nhưng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, bệnh tình chuyển nặng đến mức nàng thể rời khỏi giường. Khuôn mặt vốn thanh tú nay tái nhợt như giấy, môi còn chút huyết sắc, cả gầy đến mức xương cổ tay lộ rõ làn da mỏng.

Lục phu nhân túc trực bên giường, suốt đêm chợp mắt.

“Chiêu Nghi, con uống thêm chút t.h.u.ố.c .” Bà khẽ gọi.

Lục Chiêu Nghi mở mắt, ánh mờ đục, mất một lúc mới nhận mặt. Nàng khẽ lắc đầu, môi mấp máy nhưng phát thành tiếng.

Nàng uống.

Thuốc thể giữ mạng nàng thêm vài ngày, nhưng thể giữ thứ sớm c.h.ế.t trong tim.

Đại phu liên tục, kê hết phương t.h.u.ố.c đến phương t.h.u.ố.c khác, nhưng mỗi bắt mạch đều chỉ thở dài. Ông thẳng, chỉ uyển chuyển dặn dò “giữ tinh thần thư thái”, “tránh xúc động”.

Những lời , với Lục gia, như tiếng chuông báo t.ử mơ hồ.

Thế nhưng hôn sự vẫn thể trì hoãn.

Triệu gia đính sính lễ, ngày lành chọn, thiệp cưới phát. Nếu lúc đổi ý, chỉ là thất lễ, mà còn là đắc tội với một vị quan tam phẩm đang sủng ái.

“Chờ con bé khỏe hơn vài hôm gả.” Lục phu nhân cầu xin.

Lục thượng thư trầm mặc lâu, cuối cùng chỉ một câu:

“Không kịp nữa .”

Ba chữ , giống như đinh đóng nắp quan tài.

Ngày thử áo cưới dời thẳng thành ngày xuất giá.

Trong phòng tân nương, ánh đỏ trải khắp nơi. Hỉ phục treo ngay ngắn giá gỗ, thêu uyên ương, thêu hoa văn cát tường, từng mũi chỉ đều mang theo lời chúc phúc của ngoài.

Lục Chiêu Nghi đỡ dậy.

Nàng bộ hỉ phục lâu.

“Đẹp ?” Nha cẩn thận hỏi.

Nàng gật đầu.

“Đẹp.”

Đẹp đến mức ch.ói mắt.

Nha thở phào, nghĩ rằng tiểu thư cuối cùng cũng thông suốt. Không ai rằng, trong khoảnh khắc , Lục Chiêu Nghi còn cảm nhận đau buồn nữa.

Giống như một chiếc dây đàn kéo căng quá lâu, đến lúc đứt thì còn phát âm thanh.

Đêm ngày xuất giá, Lục Chiêu Nghi xin ngoài một lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-5.html.]

Lục phu nhân do dự lâu, cuối cùng vẫn gật đầu. Bà , nếu cho , e rằng bà sẽ hối hận cả đời.

Lục Chiêu Nghi khoác áo choàng, nha dìu đến mái hiên cũ.

Gió đêm đầu đông lạnh buốt, mang theo mùi đất ẩm và lá khô. Mái hiên vẫn đó, cũ kỹ, lặng lẽ, giống như từng đổi.

Nàng xuống bậc thềm.

Không nữa.

Sức nàng cho phép.

“Hoài Viễn.” Giọng nàng nhẹ. “Ngày mai .”

Nàng lấy từ trong tay áo một chiếc khăn tay trắng, đặt lên bậc đá. Trên đó là mảnh ngọc bán nguyệt còn — nửa của ngọc bội năm xưa.

“Ngọc vỡ .” Nàng . “ vẫn giữ.”

Gió thổi, thổi bay vài cánh lá khô lăn sân.

“Ta trách .” Nàng khẽ , giống như đang tự thuyết phục . “Chiến trường vốn là như … chỉ là đợi .”

Nàng tựa lưng cột gỗ, nhắm mắt .

Một lúc lâu, nàng mới mở mắt.

“Kiếp … thôi .”

Sáng hôm , kinh thành rộn ràng tiếng trống hỉ.

Hồng phiến trải dài từ Lục phủ đến Triệu phủ, đèn l.ồ.ng đỏ treo cao, tiếng chúc tụng vang khắp nơi. Lục Chiêu Nghi hỉ phục, đội khăn trùm đầu, từng bước dìu ngoài.

Nàng chậm.

Mỗi bước, như đang đến một nơi xa lạ .

Cùng thời khắc , tại biên cương phía bắc.

Trong đêm tối, một kho lương lớn của man tộc bốc cháy dữ dội. Lửa đỏ rực cả một vùng núi, khói đen cuồn cuộn, khiến quân địch hỗn loạn như ong vỡ tổ.

Người dẫn đường cho đội tập kích, phủ áo đen, hiệu rút lui đúng lúc.

Trước khi , ngọn lửa thêm một .

Trong ánh lửa , nắm c.h.ặ.t mảnh ngọc vỡ trong tay, tim bỗng nhói lên một cơn đau rõ nguyên do.

Hắn rằng —

ở nơi cách ngàn dặm,

một con gái đang tiếng trống hỉ đưa khỏi cuộc đời .

Loading...