Mái Nhà Thuộc Về Chúng Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:36:04
Lượt xem: 591
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúng đưa 2.000 tệ mỗi tháng tiền sinh hoạt.
Bà chợ, nấu ăn, thanh toán điện nước gas, còn thì gom góp mua bảo hiểm và sách vở cho Lạc Lạc.
Từng khoản chi đều ghi rõ ràng.”
“Giờ tính giá thấp nhất thị trường, bảo mẫu kiêm giúp việc – 8.000 tệ/tháng, ai chê rẻ ?
Một năm 96.000 tệ, mười lăm năm là 1,44 triệu.”
“Bố, .” – ngẩng đầu, ánh mắt quét qua gương mặt thất thần của bố chồng.
“Các xem, tiền , nhà họ Chu ai sẽ trả?”
Tập hồ sơ và cuốn sổ tay bàn , như hai tảng đá lớn, đè nặng cả gian.
Hai đó còn lý lẽ hùng hồn, giờ như gà bóp cổ, phát lời nào.
Có lẽ cả đời họ từng thấy con lớn đến , càng từng nghĩ ngày, tình và công sức quy đổi thành những con rõ ràng đến .
Chu Dịch chằm chằm giấy tờ và sổ sách, ánh mắt mất tiêu cự.
Anh luôn nghĩ là trụ cột của gia đình .
hôm nay, những tờ giấy lạnh lùng cho : chỉ là nuôi.
khuôn mặt thất bại của ba họ, trong lòng chẳng hề hả hê.
Chỉ thấy một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, đến tê liệt.
“Cho nên,” – kết luận – “hoặc là, các ngay bây giờ.
Hoặc là, gặp ở tòa.
Đến lúc đó, thứ – đều sẽ là chứng cứ pháp luật.”
06
Bốn chữ “chứng cứ tòa” chính là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.
Gương mặt luôn cố giữ vẻ nghiêm trang, duy trì thể diện trưởng bối của bố chồng cuối cùng cũng sụp đổ.
Ông run rẩy chỉ tay , một lúc mới thốt vài chữ:
“Cô… cô đúng là… đàn bà độc ác!”
Mẹ chồng thì sụp xuống đất, gào t.h.ả.m thiết, đập đùi bồm bộp, miệng ngừng lặp lặp :
“Trời ơi, vô đạo quá … nhà thật bất hạnh…”
trong tiếng còn sự ngạo mạn và khí thế như ban đầu, chỉ còn sự yếu ớt giả vờ cứng cỏi.
Chu Dịch yên như tượng đá, hệt như linh hồn rút sạch.
Ánh mắt liên tục đảo qua giữa những sổ sách giấy tờ và gương mặt , trong mắt là tuyệt vọng dày đặc.
Anh hiểu .
Anh thua .
Và là thua .
chẳng buồn để ý đến màn kịch của họ, chỉ bước tới đỡ dậy, nhẹ nhàng :
“Mẹ, phòng , để họ ở đây một .”
Mẹ gật đầu, để mặc dìu .
Lúc ngang qua Chu Dịch, bà khựng một chút, môi mấp máy như gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng bước theo phòng.
đóng cửa , ngăn cách tất cả âm thanh hỗn loạn ngoài .
Mẹ cuối cùng chịu nổi nữa, ôm c.h.ặ.t lấy , bật nức nở.
“Tĩnh Tĩnh, xin con… là liên lụy con…” – bà đến mức khó thở.
ôm vai gầy guộc của , nhẹ nhàng vỗ lưng bà.
“Mẹ, đừng thế. Mẹ gì sai cả. Là con, là con đây quá yếu đuối, mới khiến chịu nhiều ấm ức như .”
“Nếu vì con, cũng kéo chuyện với Chu Dịch… Vậy sống đây hả con…”
“Mẹ yên tâm.” – giúp lau nước mắt, ánh mắt kiên định như thép.
“Dù , con cũng sẽ để thiệt thòi nữa.”
“Nhà , con, , Lạc Lạc – là đủ. Còn những khác… quan trọng.”
Có lẽ lời của tiếp thêm sức mạnh cho .
Tiếng của bà dần nhỏ .
Chúng ở trong phòng lâu.
Tiếng lóc ngoài cũng dần dần lặng xuống.
Rồi thấy phòng khách vang lên tiếng sột soạt, đó là tiếng bố chồng quát khẽ, và tiếng tranh cãi mơ hồ giữa ông và Chu Dịch.
Cuối cùng là tiếng cửa chống trộm mở , đóng sầm .
Cả thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
mở cửa phòng, thấy trong phòng khách giờ chỉ còn một Chu Dịch.
Bố chồng… .
Tập hồ sơ và sổ sách vẫn còn mở bàn , giống như tàn tích của một cuộc chiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-nha-thuoc-ve-chung-toi/chuong-4.html.]
Chu Dịch ghế sofa, lưng với , vai khẽ run.
bước tới, mặt .
Anh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe như thỏ, khuôn mặt đầy nước mắt.
Đây là đầu tiên thấy t.h.ả.m như .
“Tĩnh Tĩnh…” – nghẹn ngào.
“Em nhất định thế ? Nhất định khiến bố còn mặt mũi nào , khiến cả nhà thành kẻ thù ?”
Anh vẫn đang trách .
Đến lúc , vẫn cho rằng là do .
Là quá tuyệt tình.
Là khiến chuyện trở nên nghiêm trọng.
Lòng thương xót cuối cùng của , cũng tan biến sạch sẽ.
“Chu Dịch, nhầm .” – xuống , lạnh lùng.
“Không khiến họ mất mặt.
Là chính những gì họ , khiến họ còn mặt mũi.”
“Còn nữa, từ giờ trở , chúng còn là một nhà.”
“Anh và bố là một nhà.
, và Lạc Lạc – là một nhà khác.”
Anh bật dậy, kích động túm lấy vai :
“Em gì? Em … chia nhà với ?”
“Không chia nhà.” – bình thản gỡ từng ngón tay .
“Là ly hôn.”
“Mỗi câu hôm nay, đều là nghiêm túc.”
“Sáng mai chín giờ, gặp cửa cục dân chính.
Anh đừng đến trễ.”
Nói xong, xoay rời .
Anh từ lưng ôm chầm lấy , chôn đầu hõm cổ , giọng mang theo sợ hãi và cầu xin.
“Đừng mà… Tĩnh Tĩnh, đừng ly hôn…
Anh sai , sai …
Cho một cơ hội nữa, ?”
Nước mắt nóng hổi nhỏ lên làn da .
Nếu là đây, nhất định sẽ mềm lòng.
bây giờ, chỉ thấy chua chát.
“Cơ hội?” – giãy , chỉ lạnh lùng .
“Ngay khoảnh khắc bố tới sống chung, vui vẻ đồng ý – là tự tay vứt hết cơ hội .”
“Chu Dịch, ?
Điều khiến gục ngã là sự ích kỷ cay nghiệt của bố .
Mà là sự im lặng mặc nhiên và đương nhiên của .”
“Trong lòng , và – thể hy sinh bất cứ lúc nào, để ‘hiếu thảo’.
Hôm nay là cái phòng ngủ.
Ngày mai… thể là tất cả.”
“ dám cược.
Và cược nữa.”
gỡ mạnh tay , ngoái đầu .
đến cửa phòng , với câu cuối cùng:
“Tối nay, ngủ ở sofa.
Sáng mai, dọn đồ của .
Trước khi quyết định rõ – là theo đến cục dân chính, cắt đứt bộ đòi hỏi vô lý từ bố – thì phòng ngủ trong căn nhà , còn tư cách bước nữa.”
Nói xong, trở về phòng, khóa trái cửa.
Bên ngoài, vang lên tiếng nghẹn ngào đầy bất lực của Chu Dịch.
tựa lưng cánh cửa, từ từ xuống đất.
Khẽ thở một dài, dài.
Mười lăm năm hôn nhân, hình như đến hôm nay…
Đã đặt dấu chấm hết.
Không còn đau lòng.