Mái Nhà Thuộc Về Chúng Tôi - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:37:11
Lượt xem: 417
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:37:11
Lượt xem: 417
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
10
chặn của cô chồng, thế giới lập tức yên tĩnh hẳn .
dãy cuộc gọi nhỡ còn điện thoại, bộ đều là của Chu Dịch, nhưng gọi một cuộc nào.
gì, chẳng qua cũng chỉ là những lời sáo rỗng đến chai cả tai.
và cứ lang thang bên ngoài đến tận chiều tối. dẫn bà xem phim, ăn món miền Nam mà bà yêu thích.
Nhìn gương mặt rạng rỡ nhẹ nhõm mà lâu thấy, góc lòng vốn lạnh lẽo cứng nhắc vì hôn nhân cũng dần mềm vài phần.
Đây mới là cuộc sống.
Chứ là cái nhà giam mang tên “gia đình” , nơi chỉ tranh cãi, nhẫn nhịn và mài mòn từng chút một.
Tám giờ tối, chúng mới về đến nhà.
Vừa mở cửa, một mùi thơm nức mũi của đồ ăn lập tức ùa .
Chu Dịch mặc tạp dề, thò đầu từ bếp, mặt niềm nở lấy lòng:
“Về ? Anh món sườn chua ngọt và cá rô hấp mà hai con em thích nhất đấy, mau rửa tay, sắp ăn .”
Phòng khách cũng dọn dẹp sạch sẽ, gối và chăn bày bừa ghế sofa giờ xếp ngăn nắp, gạt tàn bàn cũng đổ , còn xịt cả nước thơm phòng.
Anh giống như một đứa trẻ phạm , đang sức bù đắp.
Mẹ chút luống cuống, theo phản xạ sang .
biểu cảm gì, giày xong liền kéo thẳng phòng:
“Mẹ, chúng mệt , nghỉ ngơi . Cơm ăn nữa.”
Nụ mặt Chu Dịch lập tức cứng đờ.
Anh vội vàng chạy khỏi bếp, chắn mặt chúng :
“Tĩnh Tĩnh, đừng như mà… Anh… sai . Cả ngày hôm nay nghĩ thông suốt, tất cả là của , là xử lý , là để em và em chịu ấm ức.”
Anh bắt đầu xin .
Thái độ vô cùng hạ , giọng cũng chân thành.
Nếu là đây, thấy dáng vẻ của , lẽ mềm lòng.
giờ đây, chỉ thấy nực .
“Chu Dịch, sai.” – –
“Anh chỉ là hiếu thảo thôi. Anh hiếu thảo với cha , thấy họ nuôi vất vả, nên họ hưởng phúc lúc về già.
Lỗi duy nhất của là cưới nhầm – một đứa con dâu bất hiếu, một đàn bà độc ác luôn tính toán tình và công sức bằng tiền bạc.”
đem nguyên xi những lời mắng c.h.ử.i của bố chồng hôm , trả cho .
Mặt lập tức trắng bệch.
“Anh ý đó! Tĩnh Tĩnh, bố chỉ là miệng lưỡi nặng thôi, chứ họ ác ý gì …”
“Có ác ý do , mà là do cảm nhận của và quyết định.” – cắt lời –
“Mười lăm năm qua, từng quan tâm đến cảm nhận của chúng ?
Bây giờ đến mức ly hôn , mới quan tâm ? Muộn .”
thêm gì nữa, kéo định về phòng.
Anh sốt ruột, túm lấy tay , giọng cũng lớn hơn:
“Thẩm Tĩnh! Em rốt cuộc ! Anh xin , bố cũng , em thể cho một cơ hội!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-nha-thuoc-ve-chung-toi/chuong-7.html.]
Em cứ nhất quyết phá nát cái nhà mới lòng ?”
“Vì Lạc Lạc! Em nghĩ cho , nghĩ cho thì thôi, ít nhất em cũng nghĩ cho Lạc Lạc một chút ?
Nó sắp thi cuối cấp , lúc ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến nó lớn! Em hủy hoại cả đời con ?”
Cuối cùng, vẫn đem con lý do.
Đó là con át chủ bài cuối cùng, cũng là thứ mà cho là hữu hiệu nhất.
dừng bước, từ từ , gương mặt đang đỏ bừng vì kích động của .
“Chu Dịch, dùng Lạc Lạc lá chắn ?”
“Đây lá chắn! Đây là sự thật!” – lớn tiếng –
“Có đứa trẻ nào sống trong gia đình đơn ? Em ích kỷ như , chỉ nghĩ đến bản , em từng hỏi ý kiến Lạc Lạc ? Nó chúng ly hôn ?”
Anh to, chắc chắn.
Đến mức quên mất — cửa thư phòng đang mở.
Chu Lạc đang ở trong đó bài tập.
gì, chỉ liếc mắt về phía thư phòng.
Chu Dịch cũng dường như nhận điều gì, lập tức cứng họng, thoáng lộ vẻ hoảng loạn.
Cánh cửa thư phòng kéo mở.
Chu Lạc ở cửa, tay vẫn cầm b.út. Cậu chúng , sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt mang theo sự trầm tĩnh vượt quá tuổi.
“Bố.” – cất giọng khàn khàn –
“Bố cần lấy con cái cớ.”
Mặt Chu Dịch lập tức chuyển sang màu gan lợn:
“Lạc Lạc… con… con thấy hết ?”
“Nghe hết .” – Chu Lạc gật đầu, bố, mà bước đến bên cạnh , nắm lấy tay .
Lòng bàn tay của con, ấm áp và khô ráo.
“Mẹ, con ủng hộ .”
Chỉ năm từ đơn giản, nhưng như sấm sét giữa trời quang, giáng thẳng xuống đầu Chu Dịch.
Anh loạng choạng lùi một bước, dám tin con trai :
“Lạc Lạc… con gì? Con ủng hộ con ly hôn?”
“.” – Chu Lạc ngẩng đầu, thẳng bố, ánh mắt sợ hãi, chỉ sự bình tĩnh khiến xót xa.
“Bố, mười lăm năm qua là bà ngoại mỗi sáng dậy lúc sáu giờ nấu bữa sáng cho con, đưa con học.
Là ông bà nội trong miệng bố, khi con sốt cao đang đ.á.n.h bài rời .
Mười lăm năm qua là bà ngoại họp phụ cho con, khi con bắt nạt là đầu tiên xông đến trường.
Còn bố thì ? Khi con cần bố nhất, bố luôn công tác, tiếp khách, gọi điện chỉ ‘Bố ’.
Mười lăm năm qua, đầu gối bà ngoại vì việc nhà mà viêm khớp, hễ trời mưa là đau.
Còn ông bà nội? Họ thậm chí còn nhớ nổi món ăn bố thích nhất là gì.”
“Vậy nên, khi họ đến sống ở đây dưỡng già, đuổi bà ngoại khỏi căn phòng bà sống mười lăm năm, bố nghĩ con nên ủng hộ ai?”
Lời của Chu Lạc như từng lưỡi d.a.o sắc bén, từng nhát cứa tim Chu Dịch.
Những điều cố tình phớt lờ, cho rằng đáng kể — hóa trong lòng con trai, khắc sâu đến thế.
Chu Dịch sụp đổ.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.