Mái Nhà Thuộc Về Chúng Tôi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:37:40
Lượt xem: 470

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh vịn tường, từ từ thụp xuống, hai tay ôm đầu, phát tiếng nức nghẹn ngào như một con thú dồn đường cùng.

, lòng hề gợn sóng.

Biết thế , còn .

kéo tay Chu Lạc, với :

“Mẹ, chúng phòng thôi.”

Lúc ngang qua Chu Dịch đang co ro sàn, dừng , câu cuối cùng:

“Chu Dịch, xem , đến con cũng rõ hơn .

Cái nhà , phá, mà là chính tay đập nát.”

11

Sự ủng hộ của Chu Lạc giống như một liều t.h.u.ố.c trợ tim, giúp gạt bỏ chút do dự cuối cùng trong lòng.

Tối hôm đó, , và Chu Lạc, ba chúng chen chúc trong căn phòng nhỏ của . Mẹ giường, và Chu Lạc tấm t.h.ả.m cạnh giường, ai gì cả, nhưng sự hiện diện của tạo nên một sự an ủi thầm lặng.

Ngoài phòng khách, tiếng của Chu Dịch kéo dài lâu, cuối cùng dần dần tan biến, thứ rơi tĩnh lặng như c.h.ế.t.

, giữa , còn khả năng cứu vãn.

Sáng hôm , vẫn đưa Chu Lạc học như thường lệ, đến công ty việc.

nghĩ rằng khi mắng một trận, chính con trai “dạy dỗ”, bố chồng hẳn sẽ yên lặng vài ngày.

đ.á.n.h giá quá thấp mức độ trơ trẽn của họ.

Buổi trưa đang ăn cùng đồng nghiệp, lễ tân công ty đột nhiên gọi điện đến.

“Chị Thẩm Tĩnh, sảnh hai ông bà lớn tuổi là bố chồng của chị. Họ đặt lịch nên bảo vệ cho lên, hiện giờ họ đang lì ở sảnh chịu .”

Tim bỗng trầm xuống một nhịp.

Họ mà cũng tìm đến công ty của !

Đồng nghiệp thấy sắc mặt , lo lắng hỏi:

“Có chuyện gì ?”

“Không .” – đặt đũa xuống, dậy –

“Nhà chút việc, xuống xử lý chút.”

thang máy xuống sảnh tầng một.

Từ xa thấy bố chồng đang ghế sofa ở đại sảnh. Mẹ chồng thì đang chỉ trỏ mặt lễ tân, nước miếng văng tứ tung. Bố chồng thì mặt đen như đáy nồi, hai tay khoanh n.g.ự.c, dáng vẻ như chất vấn ai đó.

Người qua trong sảnh nhiều, ít ánh mắt tò mò đang dừng ở họ.

hít một thật sâu, bước gần.

“Các đến đây gì?” – giọng lạnh băng.

Vừa thấy , chồng như thấy cứu tinh, lập tức nhảy bật dậy khỏi sofa, túm lấy tay , bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.

“Tĩnh Tĩnh ơi! Cuối cùng con cũng xuống ! Con mau với họ , chúng là cha con, gì! Chúng nhớ con trai nhớ cháu nên mới đến thăm thôi, họ cho chúng lên chứ!”

Kỹ năng diễn xuất của bà hôm nay tiến bộ thêm một bậc. Nước mắt liền, giọng t.h.ả.m thiết, nét mặt đầy bi thương. Ai còn tưởng phạm tội tày đình gì.

Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.

“Đó là chồng cô ? Sao giữa sảnh công ty thế?”

“Nghe giống như con dâu cấm cho gặp con trai với cháu.”

“Giới trẻ bây giờ đúng là bất hiếu…”

những lời xì xào , khuôn mặt “đau khổ đến tận cùng” của chồng, trong lòng chỉ thấy lạnh buốt.

Họ phá hoại công việc của .

Họ nghĩ rằng, chỉ cần gây chuyện tại nơi việc, khiến mất mặt, sẽ vì sợ ảnh hưởng đến tiền đồ mà nhún nhường.

“Mẹ, đây là công ty, cái chợ.” – cố rút tay , nhưng bà giữ c.h.ặ.t.

mặc kệ!” – bà bắt đầu lăn lộn –

“Hôm nay nếu cho gặp Chu Dịch, cho gặp Lạc Lạc, thì cả! cứ đây ! Cho bộ công ty xem, mấy đối xử với già thế nào! Nhìn xem cái con dâu lòng rắn rết bắt nạt hai ông bà già neo đơn chúng !”

Bố chồng cũng phụ họa theo bên cạnh:

“Thẩm Tĩnh, chúng chuyện t.ử tế với cô, cô . Cô ép chúng như ! Nếu hôm nay cô cho chúng một lời giải thích, chúng sẽ lên gặp lãnh đạo của cô, rõ hết việc cô !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mai-nha-thuoc-ve-chung-toi/chuong-8.html.]

Lời đe dọa trắng trợn khiến từ bỏ ý định lý lẽ với họ.

tranh cãi nữa, rút điện thoại , ngay mặt họ, bấm của giám đốc hành chính công ty.

“Giám đốc Vương, là Thẩm Tĩnh của phòng thiết kế. Hiện tại ở sảnh tầng một hai lớn gây rối, tự xưng là nhà , ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự và hình ảnh công ty. Phiền chị cử hai bảo vệ xuống ‘mời’ họ ngoài. Nếu họ hợp tác, ủy quyền cho chị báo cảnh sát, cứ họ cố tình gây rối.”

Giọng to, nhưng đủ để chồng đang túm tay và bố chồng bên cạnh rõ ràng.

Mẹ chồng lập tức im bặt, bà thể tin nổi những lời đó phát từ miệng .

Khuôn mặt hằm hè của bố chồng cũng cứng đờ.

Họ nghĩ sẽ sợ, sẽ thỏa hiệp, sẽ vì sĩ diện mà đưa họ lên để dỗ dành.

Họ ngàn vạn ngờ gọi bảo vệ, thậm chí là gọi cả cảnh sát.

Chưa kịp phản ứng , hai bảo vệ cao lớn tới.

“Xin hai vị, đây là khu vực việc, mời hai vị rời khỏi ngay lập tức.” – giọng bảo vệ lịch sự, nhưng thái độ thì cứng rắn.

“Các dám gì! Chúng là bố nó! Thử động xem!” – chồng định giở chiêu cũ.

lạnh lùng :

“Nếu hai còn , sẽ yêu cầu bảo vệ trích xuất đoạn camera , cộng thêm ghi âm cuộc gọi báo cảnh sát, gửi hết cho lãnh đạo đơn vị của Chu Dịch và tổ dân phố bên nhà cũ. Để cùng xem, hai chiếm nhà con dâu mà đến tận công ty loạn như thế nào.”

“Cô… cô dám !” – bố chồng giận đến run rẩy cả .

“Thử xem dám .” – thẳng ông , nhường một bước.

Câu chính là đòn đ.á.n.h gục cuối cùng.

Họ là sẽ .

Dưới ánh ngày càng nhiều của , sự kiên quyết thương lượng của bảo vệ, bố chồng cuối cùng cũng chấp nhận thất bại. Mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng gần như là chui rút khỏi công ty sự “hộ tống” của bảo vệ.

Nhìn bóng lưng nhếch nhác của họ, thấy hả hê, chỉ thấy chán ghét và mệt mỏi.

Chuyện còn là mâu thuẫn gia đình nữa.

Đây là quấy rối, là công kích.

, gật đầu với cô lễ tân vẫn còn đờ đẫn và giám đốc Vương tới:

“Xin , phiền công ty.”

Giám đốc Vương là một phụ nữ trung niên hiểu chuyện, bà vỗ nhẹ vai :

“Không , nhà ai cũng nỗi khổ riêng. Em xử lý , dứt khoát. Mau ăn trưa .”

gật đầu, thang máy.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng , như rút cạn sức lực.

dựa vách thang máy lạnh lẽo, đưa một quyết định.

nhất định đưa và Lạc Lạc tạm thời rời khỏi nơi đó.

Nơi đó, còn là nhà nữa, mà là một chiến trường. Và thể để họ tiếp tục cuốn làn đạn .

12

về đến nhà thì trời tối hẳn.

Chu Dịch ở nhà.

Đĩa sườn chua ngọt hôm qua nấu vẫn đặt bàn, ai động tới. Mỡ đông một lớp trắng đục, lạnh buồn.

chần chừ, bê cả đĩa đổ thẳng thùng rác.

Mẹ đang bên bàn học, kiểm tra bài cho Chu Lạc. Thấy về, bà ngẩng lên hỏi:

“Hôm nay con?”

lắc đầu, nhẹ.

“Không , con xử lý xong .”

gì thêm về chuyện ở công ty. Mẹ vì nhà mà vất vả hơn nửa đời , lo thêm nữa.

Ăn cơm xong, gọi Chu Lạc phòng.

“Lạc Lạc, với con một chuyện.”

cố giữ giọng nhẹ nhất thể.

“Dạo trong nhà nhiều việc. Mẹ đưa con và bà ngoại ngoài ở tạm vài hôm, đổi khí. Mẹ thuê một căn hộ gần trường con, sạch sẽ, an ninh . Con thấy ?”

Chu Lạc đặt sách xuống, một lúc gật đầu.

Loading...