Mami Đại Lão Chỉ Muốn Làm Heo Lười Cả Ngày - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:03:03
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ Lâm.

 

Sắc mặt Lâm Uyển Như trắng bệch, tinh thần uể oải, cả vô lực tựa đầu giường.

 

Tựa như từ lúc Thẩm Nhược Kinh xuất hiện ở buổi yến tiệc hôm đó, thể cô từng hồi phục nào.

 

Nghĩ tới chuyện cơ thể sẽ trở nên yếu ớt hơn nhiều, Lâm Uyển Như uất hận siết c.h.ặ.t nắm tay: “Mẹ, đến giờ Sở gia vẫn với chúng chuyện đứa nhỏ mất tích, bọn họ nghi ngờ gì ? Năm đó bác sĩ và y tá thật sự xử lý sạch sẽ chứ?”

 

Lâm phu nhân thoạt trấn định hơn nhiều: “Con yên tâm, chuyện năm đó sạch sẽ để dấu vết, những đó sớm đưa nước ngoài. Sở gia thông báo cho chúng , chắc là chuyện , chúng cứ vờ như gì, đừng để lộ sơ hở.”

 

Thực lúc chỉ mua chuộc bác sĩ chủ trị và y tá chính, khi sinh còn mấy y tá thực tập mới trường phụ giúp, bác sĩ chủ trị cần để ý tới họ.

 

Y tá thực tập đến tình trạng của sản phụ còn chẳng rõ, bệnh viện cũng lưu hồ sơ liên quan, dù lộ chuyện gì ngoài thì cũng chẳng cơ hội.

 

Lúc , hầu bưng bát t.h.u.ố.c Đông y bước : “Tiểu thư, đến giờ uống t.h.u.ố.c .”

 

Lâm Uyển Như ngửi thấy mùi đắng ngắt, dày lập tức cuộn lên từng trận, từ khi trúng độc, đường ruột dày của cô ăn mòn, mỗi ăn uống đều như t.r.a t.ấ.n.

 

gắng nhịn cơn đau, nuốt hết bát t.h.u.ố.c, nước mắt trào : “Sở Từ Sâm đúng là lương tâm! Con mất tích còn tâm trạng thu hồi lệnh nhắm nhà họ Thẩm. Nhất định là con hồ ly tinh Thẩm Nhược Kinh câu mất hồn !”

 

Nhìn dáng vẻ đau đớn của con gái, lòng Lâm phu nhân như xé nát: “Con yên tâm, vợ của Sở Từ Sâm chỉ thể là con! Giống như năm đó ba con chỉ thể cưới ! Mẹ thua, càng sẽ để con thua! Thẩm Nhược Kinh thì ? Xuất thấp kém, nhiều lắm cũng chỉ một con tình nhân thể lộ mặt!”

 

Ánh mắt bà thoáng qua một tia độc ác: “Sở gia thu hồi lệnh phong sát thì ? Không cần Sở gia, chẳng lẽ nhà họ Lâm chúng chơi c.h.ế.t bọn họ?”

 

*

 

Chợ.

 

Nghe lời cô gái mặt , Thẩm Nhược Kinh khẽ sững : “ chỉ hai đứa con.”

 

Cô y tá trẻ ngẩn : “Không ba đứa ? Chẳng lẽ nhớ nhầm ?”

 

Hồi đó cô mới nghiệp, đang thực tập ở bệnh viện, phụ đỡ đẻ.

 

Trong đám sản phụ ngày , Thẩm Nhược Kinh vô cùng khác biệt, chỉ vì cô nổi bật, mà còn vì cô một sinh tới ba đứa.

 

Cô y tá ấn tượng với cô sâu.

 

Ngón tay Thẩm Nhược Kinh khẽ siết , cả trầm mặc.

 

Năm đó khi mang thai, cô tự bắt mạch cho , quả thật là sinh ba, nhưng về bất kể là kết quả khám thai, liệu siêu âm, cho tới lúc sinh đều ghi là song sinh.

 

Khi đó cô còn tự giễu, quả nhiên “y giả bất tự y” – thầy t.h.u.ố.c tự chữa cho .

 

Thẩm Nhược Kinh bất chợt ngẩng đầu, vốn luôn bình thản giờ đây trong đôi mắt đào hoa phủ một tầng ánh sáng u tối: “Cảm ơn.”

 

Nói xong, cô bước hẳn trong chợ.

 

Cô y tá trẻ: ? Cảm ơn cái gì chứ?

 

Thẩm Nhược Kinh khắp một vòng chợ, nhưng vẫn tìm manh mối hữu dụng nào.

 

Cũng đúng, nếu đầu mối thì Sở gia sớm theo mà tìm đứa bé , bọn họ hạng dễ đụng .

 

Cuối cùng, Thẩm Nhược Kinh xách theo một chùm nho về nhà.

 

Xe dừng cổng, cô trong xe lâu, từ xa chỉ thấy cô tựa ghế, mặt chút biểu cảm, đang nghĩ gì.

 

Cuối cùng, cô cũng nhà.

 

Vừa bước , thấy giọng đầy phấn khởi của Thẩm Thiên Huệ: “Mẹ mới hỏi , Sở gia quả nhiên rút lệnh phong sát nhà . Có một công ty gọi điện tới, mời phỏng vấn đó~”

 

Cảnh Trinh khó hiểu: “ tới giờ vẫn thấy lịch đóng phim mới của ? Sao quản lý kịp nhận kịch bản?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mami-dai-lao-chi-muon-lam-heo-luoi-ca-ngay/chuong-21.html.]

Sở Thiên Dã sofa ôm điện thoại đếm tiền, buồn ngẩng đầu: “Ngoại, khi phong sát, các đoàn phim tìm vai cho ngoại vốn cũng nhiều lắm ạ? Để con nghĩ xem, cuối cùng ngoại đoàn chắc là hai tháng ?”

 

Cảnh Trinh: “...”

 

Ông bước tới mặt Sở Thiên Dã, cúi đầu liếc qua Sở Dũ trong thẻ ngân hàng của thằng bé, lập tức sững sờ: “Nhiều thế á? Tất cả là Sở gia cho cháu ?”

 

Sở Thiên Dã thở dài, mặt đầy vẻ tiếc nuối: “ đó, lúc nhật ký con nghĩ ba là Sở gia, tiền ít quá, sớm thế con hai trăm triệu luôn !”

 

“...”

 

Thẩm Thiên Huệ một chỗ do dự lâu, cuối cùng hạ quyết tâm bước ngoài: “Khởi nghiệp lập công ty thật sự là việc quá khó, phỏng vấn , vẫn nhẹ nhàng hơn.”

 

Huống hồ trong nhà giờ thu nhập, đúng là cách kiếm tiền nhanh nhất.

 

Thẩm Nhược Kinh nghĩ ngợi chốc lát, đặt nho lên bàn: “Con chở .”

 

Thẩm Thiên Huệ từ chối: “Chân con còn đau mà!”

 

“Không .”

 

Thẩm Nhược Kinh nhấc cái chân thương lên lắc lắc: “Khỏi , thôi.”

 

Con gái xưa nay một là một, Thẩm Thiên Huệ mấp máy môi, từ chối nữa, theo cô cửa.

 

Trên đường, thỉnh thoảng Thẩm Thiên Huệ liếc sang Thẩm Nhược Kinh, luôn cảm giác hôm nay con gái gì đó khang khác, bà cẩn trọng hỏi: “Kinh Kinh, chuyện gì con vui ?”

 

Sắc mặt Thẩm Nhược Kinh đổi: “Không .”

 

“...” Vậy nghĩa là .

 

Thẩm Thiên Huệ điều hỏi thêm, con cái lớn , cũng sẽ tâm sự của riêng .

 

Hai nhanh ch.óng tới nơi phỏng vấn, Thẩm Nhược Kinh đưa cửa.

 

Đây là câu lạc bộ lớn nhất Hải Thành, nhiều công ty chọn nơi để ký hợp đồng, khi hợp tác thành công còn thể tiện ghé ăn chơi chúc mừng.

 

Thẩm Thiên Huệ cảm thán một câu: “Không công ty nào sắp xếp phỏng vấn ở đây, chắc thực lực cũng tệ. Kinh Kinh, con chờ ngoài nhé.”

 

Nói , bà bước phòng phỏng vấn.

 

Thẩm Nhược Kinh đang định xuống sofa ngoài hành lang, chợt trong phòng vang lên tiếng của Thẩm Thiên Huệ: “Lâm phu nhân? Sao là bà?”

 

Ánh mắt Thẩm Nhược Kinh trầm xuống, bước tới cửa phòng.

 

Chỉ thấy Lâm phu nhân đang chễm chệ bên trong, hai bên là mấy vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn nhà họ Lâm, bà ngẩng cao đầu, với Thẩm Thiên Huệ: “Đã là hiểu lầm giữa các với Sở gia hóa giải, đương nhiên cũng "chăm sóc" nhiều hơn chứ? Nghe cô đang chạy khắp nơi tìm việc, bằng , cô tới tập đoàn nhà họ Lâm chúng nhé?”

 

Các lãnh đạo hai bên lập tức phụ họa: “Phu nhân mở lời thì chắc chắn thành vấn đề. Còn về chức vụ... Hậu cần thì ? Mỗi ngày chỉ cần phụ trách dọn dẹp nhà vệ sinh thôi! Lương , cho cô hai vạn, coi như đỉnh cao trong ngành hậu cần đó!”

 

Lâm phu nhân nghịch nghịch ngón tay: “Hai vạn đủ nuôi sống cả nhà các ? Bình thường một bộ nails còn tốn hơn thế, là… tăng thêm cho cô chút nữa nhé?”

 

Thẩm Thiên Huệ siết c.h.ặ.t nắm tay, hai lời, định .

 

Lâm phu nhân bật dậy: “Thẩm Thiên Huệ, cô còn ngạo khí cái gì? Cô đáng ơn vì cho cô cơ hội , nếu cô dựa mà lấy mức lương như thế?”

 

Thẩm Thiên Huệ thẳng lưng: “Mỗi tháng ký cho nhà họ Thẩm những hợp đồng trị giá cả triệu, còn hợp tác với tập đoàn Z, đó là dự án vài tỷ đều do chốt ! tin Hải Thành vẫn sẽ công ty trọng dụng tài!”

 

Lâm phu nhân khẽ bật khinh miệt: “Cô chọn nơi để phỏng vấn cô ? Bởi vì nhà họ Thẩm hẹn tập đoàn Z ký hợp đồng ở phòng bên cạnh... kìa, bọn họ tới !”

 

Theo hướng tay Lâm phu nhân chỉ, quả nhiên Thẩm Thiên Huệ thấy Thẩm Thái phu nhân hớn hở tới, giám đốc điều hành tập đoàn Z là Lộ Hồi cùng bước bên cạnh.

 

Lâm phu nhân ghé sát gần Thẩm Thiên Huệ: “Thấy ? Không cô, hợp tác giữa nhà họ Thẩm và tập đoàn Z vẫn tiếp tục. Vậy nên đừng tự coi là cái rốn vũ trụ nữa, nếu nhà họ Thẩm, cô là cái thá gì?”

 

 

 

 

Loading...