Mami Đại Lão Chỉ Muốn Làm Heo Lười Cả Ngày - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:03:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm phu nhân giật , vô thức mắt về cánh cổng phía lưng.

 

Cảm thấy bà lúng túng, Thẩm Nhược Kinh lập tức xuống xe, chút do dự lao tới cổng, một chân đá bật cửa phòng, phóng thẳng trong.

 

Lâm phu nhân vững.

 

Xong !

 

Bà bỗng hối hận vì xử lý Sở Dũ sớm hơn; nếu sự thật bại lộ, bà và con gái chắc chắn sẽ kết cục !

 

Bà vội bước phòng, nhưng thấy… trong phòng trống , chẳng ai cả?

 

Lâm phu nhân sững sờ, hiểu chuyện gì đang xảy .

 

Thẩm Nhược Kinh liếc khắp nơi với ánh mắt sắc bén, khí trong phòng nồng mùi mồ hôi chua, đồ đạc lộn xộn; ngoài vài chiếc giường tạm chỉ một cái bàn gỗ và mấy chiếc ghế.

 

Trên bàn còn để hộp đồ ăn mang về nguội.

 

Ở góc phòng một sợi dây vứt đó, cửa sổ mở, bậu một dấu chân nhỏ…

 

Nhìn những vết tích , Thẩm Nhược Kinh nhanh ch.óng đoán : Sở Dũ chạy trốn!

 

Tim cô thắt , thật may.

 

Cô vốn tính bất ngờ ập tới khi Lâm phu nhân hạ cảnh giác để cứu Sở Dũ, nào ngờ hụt mất thời cơ!

 

Từ chi tiết thể thấy canh Sở Dũ năm gã rèn luyện võ nghệ, một đứa năm tuổi thể thoát khỏi tay họ.

 

Giờ thể Sở Dũ bắt , theo mức độ thận trọng của mấy đó, họ chuyển nơi giam giữ, chỉ là kịp báo cho Lâm phu nhân.

 

Thẩm Nhược Kinh hít lấy một .

 

Đã khó lắm mới dụ rắn chui , giờ đ.á.n.h rắn động cỏ.

 

Tình hình của Sở Dũ cực kỳ nguy hiểm!

 

Nghĩ nghĩ , cô chợt về phía Lâm phu nhân, bịt mũi hỏi: “Thằng mặt trắng ? Mày giấu ở chỗ nào?”

 

Lâm phu nhân do dự ngước mặt: “Mặt trắng gì?”

 

Thẩm Nhược Kinh nhếch cằm: “Đừng giả vờ, lén lút hẹn hò, chắc là tên mặt trắng nào đó.”

 

Lâm phu nhân cô, nửa tin nửa ngờ.

 

Thẩm Nhược Kinh tiếp tục khinh bỉ: “Dù mặt trắng thật thì cũng nuôi nó ở đây… Bà đến đây gì?”

 

Lâm phu nhân lạnh lùng : “Cô Thẩm, gì cần báo với cô chứ?”

 

Thẩm Nhược Kinh nạt, vẻ vô : “Chỗ bừa bộn, chắc chắn bà việc ! Nghe , nếu dám ức h.i.ế.p nữa…”

 

Cô giơ hai ngón tay quệt ngang mắt, hiệu: “ sẽ để mắt tới bà, bóc hết những chuyện bà lưng!”

 

Nói xong cô nhăn mặt như đạt mục đích, đá ngã ghế trong phòng bước .

 

Lên xe máy, cô siết c.h.ặ.t t.a.y lái.

 

Biết rõ nếu giờ mò xuống tìm dấu vết sẽ khả năng tìm thấy Sở Dũ, nhưng cô dám liều.

 

Con rắn hoảng, chỉ cần cô động thái khác thường, rắn thể tay với Sở Dũ bất cứ lúc nào.

 

“Vù…”

 

Cô phóng xe khỏi.

 

Chừng cô khuất trong con ngõ, Lâm phu nhân mới mở điện thoại gọi: “Gần đây tao tới quấy rầy nữa để tránh theo dõi, ? Đợi lệnh của tao, nếu thấy nguy, lập tức thủ tiêu!”

 

“Vâng.”

 

Ở một căn hầm âm u ngoài thành, năm tên bắt cóc quẳng Sở Dũ xuống đất: “… Thằng nhãi còn tỉnh táo, suýt nữa thì để nó chạy mất!”

 

Bọn chúng tức tối đá mạnh Sở Dũ.

 

“Bịch!” Sở Dũ va mạnh tường rơi xuống.

 

Hai tay nó trói , cả đau buốt, nhưng thằng nhỏ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, rên kêu.

 

*

 

Thẩm Nhược Kinh rời làng, dừng bên vệ đường.

 

Mắt cô nheo .

 

chắc màn diễn nãy qua mặt Lâm phu nhân , nên cần phủ thêm một lớp an cho mạng sống của Sở Dũ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mami-dai-lao-chi-muon-lam-heo-luoi-ca-ngay/chuong-23.html.]

Cô rút điện thoại gọi Lâm Uyển Như.

 

Giọng Lâm Uyển Như đầy chua chát: “Gọi gì?”

 

Thẩm Nhược Kinh khiêu khích: “Cô để cô ức h.i.ế.p là vì ghen tỵ ?”

 

Lâm Uyển Như chạm tự ái, gằn giọng: “Mày chỉ là dân nghèo, chẳng danh chẳng phận, tao ghen cái gì?”

 

“Ghen vì xưa nổi tiếng hơn cô, ghen vì xinh hơn cô; dù bây giờ, cô vẫn ghen hai đứa con còn cô chỉ một! Trong lòng Sở Từ Sâm, quan trọng hơn cô!”

 

Lâm Uyển Như gắt: “Đồ bậy bạ! Sở Từ Sâm cảm giác gì với mày cả!”

 

Thẩm Nhược Kinh định đáp thì thấy một chiếc xe đen tiến tới — cô gặp chiếc xe ở nhà họ Sở, đó là xe của Sở phu nhân, mà Sở phu nhân thiện cảm với cô.

 

Thật trùng hợp.

 

Cô mắt lóe: “À thế ? Đừng cúp máy, quà bất ngờ cho cô đây.”

 

Nói xong cô bật ga.

 

“Vù!”

 

Xe máy quẹo ngang, chặn chiếc xe đen.

 

Thẩm Nhược Kinh bước vội , mở cửa lao : “Sở…”

 

Chưa kịp thốt chữ “phu nhân” thì mặt cô chạm một khuôn mặt lạnh như băng — là Sở Từ Sâm!

 

Sở Từ Sâm theo dõi tin tức, tới đây tìm Sở Dũ, cau mày cô, ý: “Cô Thẩm, việc gì?”

 

Thẩm Nhược Kinh liếc qua màn hình điện thoại, vẫn diễn tiếp…

 

Giọng cô mềm mại: “Từ Sâm, định đón hai đứa nhỏ về chứ?”

 

Sở Từ Sâm mắt lạnh.

 

Hôm đến nhà Thẩm, cô còn vẻ lãnh đạm, giờ tự nhiên tìm đến… là cô cố ý câu kéo?

 

Sở Dũ sinh t.ử bất định, tinh thần tệ, lạnh lùng hỏi: “Cô gì?”

 

Thẩm Nhược Kinh phớt lờ thái độ , nịnh nọt: “ dẫn mấy đứa sống ở nhà Sở!”

 

Sở Từ Sâm ánh mắt lóe sát khí: “Không thể.”

 

Bộ mặt giả vờ nạn nhân, yêu nửa năm… hóa chỉ vì nhà Sở!

 

Thẩm Nhược Kinh tiếp: “Anh đồng ý là vì Sở Dũ ? nếu Sở Dũ gặp chuyện thì ?”

 

Sở Từ Sâm ánh sắc trầm xuống, cả xe như lạnh vì sát ý: “Ý cô là gì?”

 

“Trước đầu độc , xảy chuyện? Nếu nó c.h.ế.t, Sở Thiên Dã sẽ là thừa kế duy nhất! Lúc đó đến lượt cầu cho nhà Sở!”

 

Sở Từ Sâm nén giận, giọng bình tĩnh: “Sở Dũ sẽ c.h.ế.t!”

 

“Ừ? Vậy cứ cầu cho nó an suốt .”

 

Thẩm Nhược Kinh điện thoại, chọc thêm: “Từ Sâm, cân nhắc , ở nhà họ Sở, kể cả tiệc cũng sẽ mời Sở Dũ tham gia; yên tâm, nhỏ mọn.”

 

Sở Từ Sâm im lặng.

 

Sự im lặng khiến Lâm Uyển Như lo lắng: nhất định lưỡng lự vì vận mệnh Sở Dũ!

 

Không, cô để màn mưu của Thẩm Nhược Kinh thành công; càng cho cô dâu nhà họ Sở, trở thành !

 

Lâm Uyển Như cúp điện thoại, phắn luôn cho : “Mẹ, Sở Dũ sống, c.h.ế.t!”

 

*

 

Thẩm Nhược Kinh liếc cuộc gọi cúp, hành động hiệu quả. Cô thở phào.

 

Lúc đó Sở Từ Sâm đột nhiên mở miệng: “Được. Khi nào cô dọn đến nhà Sở?”

 

Thẩm Nhược Kinh trợn mắt.

 

Thấy cô ngạc nhiên, Sở Từ Sâm mặt, bài bản: vốn quyết đồng ý.

 

nghĩ đến khả năng Sở Dũ là con , nghĩ đến Chu Thiên Dã và Sở Tiểu Mông — nếu nhà Lâm dám bắt Sở Dũ, họ thậm chí thể những chuyện điên rồ hơn.

 

Vì an cho các con, nhượng bộ.

 

Giờ chắc cô vui sướng lắm, dọn ngay tối nay.

 

 

 

 

Loading...