Mami Đại Lão Chỉ Muốn Làm Heo Lười Cả Ngày - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:03:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lỗ thông khí chỉ lớn bằng nắm tay, tường dày, nên ít.

 

Ánh sáng trong phòng tù mù, từ góc độ chỉ trông thấy một góc phòng, kèm theo tiếng mơ hồ của đám đang chơi bài “đấu địa chủ” vọng .

 

Chẳng lẽ cô tìm nhầm chỗ?

 

Ý nghĩ lóe lên, liền một tiếng “bịch”, tiếp đó cơ thể nhỏ bé của Sở Dũ như một bao tải quăng xuống đất, xuất hiện ngay trong tầm mắt cô.

 

Từ đây thể thấy bịt mắt, tay chân đều trói, môi khô nứt, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc đầy đau đớn.

 

“Bóp c.h.ế.t mày!”

 

“Đồ vô dụng!”

 

“Rác rưởi!”

 

Giọng Lâm Uyển Như cuống cuồng, đầy tức tối vang lên theo

 

Đồng t.ử Thẩm Nhược Kinh co siết , l.ồ.ng n.g.ự.c như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, khiến cô suýt thở nổi.

 

chắc Sở Dũ con , nhưng thấy thằng bé thành thế , cô đau giận, hận thể xé nát Lâm Uyển Như, thứ còn bằng cầm thú!

 

lý trí ít ỏi còn sót kéo cô : manh động.

 

Sở Dũ mới năm tuổi, sức phản kháng, nguy hiểm thể ập đến bất cứ lúc nào!

 

Cô hít sâu một , dồn hết chú ý quan sát từng chi tiết trong phòng.

 

kỹ. Ghi nhớ hết.

 

Chờ cứu Sở Dũ , cô sẽ bắt Lâm Uyển Như và những kẻ từng hại thằng bé trả giá… gấp nghìn !

 

Lâm Uyển Như dám nán lâu, trút xong cơn tức thì vội vàng mở cửa rời , bỏ mặc Sở Dũ thoi thóp đất, l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ vẫn phập phồng.

 

“Xem nó còn sống ? Đừng để con đàn bà điên đ.á.n.h c.h.ế.t, đúng là quá độc ác!”

 

Trong tiếng bọn bắt cóc bàn tán, bước tới, tháo dải băng mắt Sở Dũ, kiểm tra thở: “Chưa c.h.ế.t.”

 

Cơ thể nhỏ bé lật qua, cái đầu nhỏ hướng đúng về phía lỗ thông khí.

 

Đôi mắt phượng đẽ của thằng bé mất sạch ánh sáng, đáng thương như một con ch.ó con vứt bỏ. khoảnh khắc tiếp theo, Sở Dũ thấy cô!

 

Hốc mắt Thẩm Nhược Kinh đỏ lên. Cô đưa tay dấu im lặng.

 

Sở Dũ khép môi , mắt nhanh ch.óng hoe đỏ, nước mắt rưng rưng.

 

lúc , cô tầng vọng lên tiếng cửa mở – Lâm Uyển Như rời .

 

Thẩm Nhược Kinh nghiến răng, một ký hiệu mà cô cũng chắc thằng bé hiểu , nhảy khỏi tường, bám theo Lâm Uyển Như.

 

Trong mật thất.

 

Sở Dũ ngoài. Nghĩ đến động tác của “dì xinh ”… bỗng ho sặc dữ dội, “phụt” một ngụm m.á.u tươi.

 

Đám bắt cóc giật : “C.h.ế.t tiệt, đừng nó sắp c.h.ế.t đấy nhé? Mau gọi bác sĩ!”

 

*

 

Thẩm Nhược Kinh và Lâm Uyển Như một một biệt thự, hướng về đại sảnh.

 

Bất ngờ, Thẩm Nhược Kinh liếc thấy ở góc hành lang phía một bóng dáng cao lớn… là Sở Từ Sâm!

 

thoáng qua Lâm Uyển Như, ánh mắt lóe lên, lập tức bước về phía Sở Từ Sâm.

 

Sở Từ Sâm đang nhíu mày suy tính.

 

Anh tới Thẩm Nhược Kinh, xác định Sở Dũ vẫn còn an .

 

vẫn thể manh động…

 

Đang nghĩ, bỗng một giọng trầm mềm mỏng vang lên lưng : “Từ Sâm, hóa ở đây~”

 

Sở Từ Sâm: ?

 

Anh ngẩng đầu, thì thấy Thẩm Nhược Kinh đang bước đến với vẻ mặt đầy nhiệt tình?

 

Sở Từ Sâm lạnh mặt, nhưng đuôi mắt liếc thấy bóng Lâm Uyển Như đang ló ở khúc rẽ, rõ ràng tiếng gọi của Thẩm Nhược Kinh thu hút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mami-dai-lao-chi-muon-lam-heo-luoi-ca-ngay/chuong-26.html.]

 

Ánh mắt phượng của tối , tiếp:

 

“Em thích đến , thế mà mãi chịu đón em về nhà họ Sở… là vì Sở Dũ ?”

 

Cô thích … Sở Từ Sâm khựng.

 

Vậy nên cô mới dựng nên câu chuyện yêu nửa năm?

 

Anh kịp đáp, Thẩm Nhược Kinh áp sát gần, giọng khẽ khàng mà câu dẫn:

 

em hình như nó gặp chuyện . Nếu nó… còn nữa, còn từ chối em ?”

 

Hương t.h.u.ố.c thanh nhẹ cô len mũi , khiến cả cái nóng mùa hè cũng dịu xuống.

 

Người luôn tránh nữ sắc như Sở Từ Sâm khẽ đỏ vành tai, theo phản xạ lùi , nhưng thấy Lâm Uyển Như đang , chợt vươn tay, kéo eo cô sát .

 

Thẩm Nhược Kinh chỉ định “tung hỏa mù” bằng lời , ngờ eo siết mạnh, cả ngã chúi n.g.ự.c .

 

Ngay đó, giọng trầm thấp vang lên: “Nếu Sở Dũ thật sự chuyện… sẽ cưới em.”

 

… Đồ đàn ông thúi! Sở Dũ thành như thế, mà còn nghĩ đến chuyện ?

 

Thẩm Nhược Kinh rủa thầm, hề thấy sắc mặt Sở Từ Sâm cũng đang lạnh xuống.

 

Để cứu Sở Dũ, đành tạm diễn theo. Anh chỉ sợ cô thật sự động lòng… Chờ cứu xong, rõ với cô ngay.

 

Hai mang tâm tư riêng, ôm .

 

Rơi mắt Lâm Uyển Như, đôi đến ch.ói mắt.

 

Gương mặt Thẩm Nhược Kinh đến mức cô cũng thể giả vờ chê, còn Sở Từ Sâm thì tuấn mỹ vô song, cạnh tương xứng, thậm chí còn rạng rỡ hơn.

 

Lâm Uyển Như siết c.h.ặ.t t.a.y, tim đau như d.a.o xoáy. Cô lao tới, cắt ngang:

 

“Thẩm tiểu thư, Sở , phía còn tiết mục đặc sắc đang đợi hai đấy!”

 

Thẩm Nhược Kinh nhướng mày, khóe môi cong lạnh: “Vậy ? Từ Sâm, chúng xem thôi.”

 

Sở Từ Sâm: “… Được.”

 

Hai rời , mỗi một hướng.

 

Thẩm Nhược Kinh đến gần Lâm Uyển Như thì điện thoại cô reo. Cô liếc , máy, hạ giọng giận dữ:

 

“Bệnh thì gọi bác sĩ!… Không đưa đến bệnh viện, nó sống!”

 

Nghe cô , Thẩm Nhược Kinh cúi mắt, ánh thản nhiên.

 

Không ngờ thằng bé thông minh đến thể hiểu ký hiệu của cô và giả bệnh thoát

 

Lâm Uyển Như dặn thêm vài câu cúp máy, bấu c.h.ặ.t nắm tay, cô căm hận:

 

“Thẩm Nhược Kinh, sẽ để cô bước nhà họ Sở! sẽ cho cô thấy, một kẻ hèn mọn thì mãi xứng với hào môn như chúng !”

 

Vừa dứt lời, cô đổi mặt, bước hội trường:

 

“Mẹ, hôm nay là sinh nhật , con còn chuẩn một món quà đặc biệt!”

 

vỗ tay “tách tách”.

 

Ngay lập tức nhạc vang lên, vài vũ công hát nhảy tiến .

 

Một đàn ông dáng cao, tuấn nhã, tay đẩy chiếc bánh kem tiến , là Cảnh Trinh!

 

Ban đầu ông còn mỉm dịu dàng, nhưng thấy Thẩm Thiên Huệ đang ở bàn, thấy Thẩm Nhược Kinh cạnh Lâm Uyển Như, nụ môi ông lập tức cứng đờ.

 

Lâm Uyển Như mỉm :

 

“Xưa mừng thọ đều gọi đào hát lên diễn. Thời nay thì tìm mấy ngôi nhỏ đến góp vui. Thiên vương ảnh đế thì mời nổi, nhưng bọn hạng mười tám thì thiếu gì? Mẹ, con bao trọn ông một ngày, ông gì cũng !”

 

Nói sang Cảnh Trinh, giọng sắc lạnh:

 

nhớ ông là diễn viên đúng ? Vậy diễn cho xem vai khỉ ! Chỉ cần chọc , tiền thưởng gấp đôi!”

 

 

 

 

Loading...