Mami Đại Lão Chỉ Muốn Làm Heo Lười Cả Ngày - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:03:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Trinh chậm rãi thu biểu cảm mặt.

 

Hoạt động thương mại vốn là chuyện mà bất kỳ minh tinh nào cũng sẽ nhận; những buổi thế thường chỉ cần nghệ sĩ đẩy bánh kem , hát đôi ba câu chúc mừng, vài lời khách sáo mời nhập tiệc.

 

Dẫu thời đại , minh tinh còn xem thường như loại “hát xướng chi nhân” của ngày xưa nữa.

 

Vậy mà câu “diễn con khỉ chọc ” của Lâm Uyển Như, rõ ràng là cố tình nhục ông…

 

Không… là đang nhục Thẩm Thiên Huệ và Thẩm Nhược Kinh!

 

Cảnh Trinh yên tại chỗ, thoáng chốc động đậy.

 

Phía , trợ lý do quản lý sắp xếp đẩy nhẹ ông: “Này, đừng quên Trần dặn gì. Khách hàng là thượng đế, diễn con khỉ thì chứ? Mau lên!”

 

Anh Trần chính là quản lý của Cảnh Trinh.

 

Cảnh Trinh vẫn im như tượng.

 

Các phu nhân nhà giàu nhịn mà lên tiếng:

 

“Ngôi nhỏ thật điều!”

 

“Mau biểu diễn , chúng còn đầu tư cho !”

 

“Bỏ tiền mời đến, cứ như trời trồng ?”

 

“…”

 

Trong tiếng xì xào, phu nhân họ Lâm bỗng : “Uyển Như, con cũng thật khờ. Vị chính là chồng cô Thẩm, cha của Thẩm tiểu thư đấy.”

 

Một câu khiến bừng tỉnh, ánh mắt lập tức dồn sang Thẩm Thiên Huệ, từng cúi đầu che miệng .

 

Chuyện Thẩm Thiên Huệ “lấy chồng là minh tinh” ai ai cũng . Trước đây Cảnh Trinh chỉ đóng phim, tham gia thương vụ, còn khiến thấy cũng .

 

giờ phút , thế nào cũng thấy… mất mặt cho bà.

 

Lâm Uyển Như sụp đổ tâm lý; khiến Thẩm Nhược Kinh mất mặt, cô chẳng cần giữ hình tượng dịu dàng cao quý nữa, lập tức lạnh: “Ồ, trùng hợp thật. Vậy thì… khỏi diễn khỉ nhé…”

 

Giọng chuyển sắc bén: “Diễn kịch tình huống . Mẹ sẽ Lão Phật Gia, còn thái giám? Chúc thọ cho một màn!”

 

bật : “Nô tài chúc thọ chủ t.ử… quỳ xuống ?”

 

Điều còn sỉ nhục hơn việc diễn con khỉ!

 

Cảnh Trinh nào kẻ ngu. Bị nhục thế , ông lập tức định : “ nhận việc nữa.”

 

trợ lý kéo , quát nhỏ: “Ông ? Chúng ký hợp đồng , ông cũng ký ! Sao đến lúc lật lọng? Mau xin khách hàng!”

 

Cảnh Trinh thẳng lưng: “Rõ ràng họ quá đáng!”

 

“Trên hợp đồng phối hợp yêu cầu của khách. Đen trắng. Cảnh Trinh, ông chỉ là một diễn viên nhỏ, đừng giở thói ngôi ! Tin , công ty phong sát ông ngay, ông khỏi đóng phim luôn?”

 

Cảnh Trinh nghẹn , nữa.

 

Đôi mắt đào hoa cụp xuống, tránh né ánh của vợ, lẽ sợ bà mất mặt vì .

 

ai để ý, trong đáy mắt ông vụt qua một tia sát khí lạnh lẽo.

 

Trợ lý còn đang mắng:

 

“Hơn nữa, nếu ông bước qua cánh cửa , sẽ bồi thường vi phạm hợp đồng! Gấp mười ! Hai trăm nghìn… ông trả nổi ?”

 

“Chúng trả !”

 

Thẩm Thiên Huệ bật dậy.

 

Gương mặt dịu dàng thường ngày giờ mang theo sự giận dữ. Bà bước nhanh giữa sảnh, nắm lấy tay Cảnh Trinh.

 

Cảnh Trinh sợ bà mất mặt, rút tay về, nhưng bà giữ c.h.ặ.t.

 

Thẩm Thiên Huệ chắn mặt ông, bình thản đối diện trợ lý:

 

“Về với công ty , ông chấm dứt hợp đồng.”

 

Trợ lý dám quát Cảnh Trinh, nhưng dám chọc giới nhà giàu.

 

Hắn trừng mắt với Cảnh Trinh một cái, co đầu mà .

 

Cảnh Trinh cúi mặt, vẫn dám ai. Đến khi Thẩm Thiên Huệ buông tay, tim ông thắt , bà ghét bỏ ông

 

ngay đó, tay bà vòng khuỷu tay ông.

 

Thẩm Thiên Huệ thẳng, ung dung quanh:

 

“Xin giới thiệu, đây là chồng . Anh là diễn viên. Hôm nay đường đột, xin phép cáo lui.”

 

Rồi bà sang:

 

“Nhược Kinh, chúng .”

 

Thẩm Nhược Kinh giọng lạnh nhạt: “Chờ chút.”

 

Cô sải bước đến mặt Lâm Uyển Như.

 

Lâm Uyển Như giật , nhíu mày: “Thẩm Nhược Kinh, cô định gì… Á! Buông !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mami-dai-lao-chi-muon-lam-heo-luoi-ca-ngay/chuong-27.html.]

 

Thẩm Nhược Kinh nắm tóc cô , đập mạnh xuống đất!

 

“Bộp!”

 

Lâm Uyển Như choáng váng, ngã sõng soài, nắm đ.ấ.m của Thẩm Nhược Kinh như mưa rơi xuống mặt, khiến cô sưng tím chỉ trong chốc lát!

 

Từ lúc thấy Sở Dũ t.r.a t.ấ.n, ngọn lửa trong lòng Thẩm Nhược Kinh từng tắt. Giờ lấy danh “ cha báo hận”, cô cứ thế trút thẳng xuống.

 

“Nhanh! Kéo cô !”

 

Phu nhân họ Lâm gào lên, gọi đám bảo vệ xông .

 

lúc , Thẩm Nhược Kinh buông tay.

 

Đây chỉ mới là chút lãi suất.

 

còn hữu dụng, cô vẫn cần nhờ bác sĩ chữa trị cho Sở Dũ.

 

Bảo vệ lao đến, Thẩm Nhược Kinh lùi hai bước, ung dung ngoài tầm với.

 

Phu nhân họ Lâm chỉ cô: “Được lắm! Giữa thanh thiên bạch nhật còn dám đ.á.n.h ! Gọi công an! báo công an!”

 

Lời dứt, phu nhân họ Sở, từ nãy vẫn im lặng, dậy:

 

“Phu nhân Lâm, chỉ là mấy đứa nhỏ giận dỗi cãi vã chút thôi, cần gì đến công an?”

 

Phu nhân Lâm: ?

 

Phu nhân họ Sở tiếp:

 

“Xem như nể mặt . Nhà các hôm nay thật sự quá đáng, trách tay cũng chẳng oan.”

 

“…”

 

Ai dám trái ý phu nhân họ Sở chứ?

 

Phu nhân Lâm đành nghiến răng: “Cút!”

 

Trên đường về.

 

Thẩm Thiên Huệ lái xe, Cảnh Trinh ghế phụ, mắt sáng như cô: “Vợ ơi… em đang nghĩ gì đó?”

 

Thẩm Thiên Huệ dịu giọng: “Em đang nghĩ… hai trăm nghìn thì tìm mượn chắc . Còn bồi thường bao nhiêu?”

 

Cảnh Trinh: “Một triệu!”

 

Thẩm Thiên Huệ: ???

 

Cảnh Trinh nhẹ nhàng: “Em tiền, nhưng nhà tiền.”

 

Từ hàng ghế , Thẩm Nhược Kinh ngẩng lên đúng lúc thấy:

 

“Là Tiểu Dụ đấy.”

 

Thẩm Thiên Huệ bó tay: “Anh tính xin tiền cháu ? Đừng mơ!”

 

Cảnh Trinh: “Anh là ông ngoại của nó mà!”

 

“Nó là kiểu chỉ , cháu nó cũng vô ích.”

 

“…”

 

Thẩm Nhược Kinh khẽ co khóe môi, ngắt lời hai : “Con tiền.”

 

Cả xe lập tức im bặt.

 

*

 

Lâm gia.

 

Chờ khách khứa hết, Lâm Uyển Như vội vàng chạy xuống mật thất.

 

Thấy Sở Dũ đang nôn từng ngụm m.á.u lớn, cầm , cô hoảng loạn:

 

“Sao còn gọi bác sĩ? Mau cứu nó !”

 

“Không gọi!” Phu nhân Lâm bước , gương mặt âm trầm Sở Dũ: “Lúc , chỉ cần động tĩnh, là xảy chuyện ngay! Nhà họ Sở đang lật tung cả Hải Thành tìm nó. Nếu để họ phát hiện, tất cả chúng đều xong!”

 

Lâm Uyển Như gào lên: “ cứ nó c.h.ế.t như ? Nó c.h.ế.t , Sở Từ Sâm sẽ cưới Thẩm Nhược Kinh mất!”

 

Phu nhân Lâm siết c.h.ặ.t nắm tay: “ chúng thể mạo hiểm. Con hiểu, nó c.h.ế.t … còn hơn để nó phát hiện.”

 

Sở Dũ sàn, thở yếu dần, m.á.u nôn chẳng còn sức.

 

Đôi mắt nhắm từng chút một.

 

“Dì xinh bảo giả bệnh… nhưng thật , … bệnh nặng thật …”

 

Có lẽ… sắp c.h.ế.t nhỉ.

 

Kiếp … liệu thể con của dì ?

 

 

 

 

Loading...