Vinh Hậu lời , liền khỏi nheo mắt: “Nghe ý tứ trong lời của ngài, đợi thêm mấy ngày nữa sẽ kế hoạch gì?”
Mạnh Duẫn Tranh tự nhiên thể nào cho y kế hoạch, chỉ : “Đến lúc đó ngươi sẽ .”
Vinh Hậu mím môi: “Tốt nhất là các vị thật sự nắm chắc, nếu ...”
Nếu thì thể thế nào, y cũng dám .
Cứ như qua mấy ngày, sức lực của nhà họ Thành hồi phục, ngay cả thương thế của Thành Hiền cũng lên nhiều, lúc dậy còn vấn đề gì.
Ngay lúc Thành Võ càng thêm cảm thấy Vinh Hậu , định tìm cớ ngoài, Mạnh Duẫn Tranh thấy bên ngoài thành phủ tiếng rao lớn của bán hàng rong.
“Bán lá đây, ngày cuối cùng giảm giá, ngày mai trời mưa hàng nữa—”
Tiếng rao lớn, truyền đến bên Mạnh Duẫn Tranh nhỏ, nhưng may mà những canh gác trong thành phủ đều im lặng tiếng động, cả thành phủ lớn đều yên tĩnh, dù âm thanh bên ngoài cách khá xa, vẫn thể rõ.
Thân hình Mạnh Duẫn Tranh lập tức thẳng tắp, đây là mật hiệu bàn với Kỳ Liệt. Ngày cuối cùng cho thấy ngày mai sẽ hành động, trời mưa đại biểu cho bão táp sắp tới.
Chàng cùng Thư Dư , từ trong tóc lấy mấy cây trâm và lưỡi d.a.o, ánh mắt kinh ngạc của nhà Thành gia mà phân phát .
Trên nàng v.ũ k.h.í?
Thư Dư : “Lúc những đó lục soát, chỉ lấy trâm cài đầu xuống, phát hiện những thứ giấu trong b.úi tóc. Các vị đều cầm lấy, để phòng .”
Thành đại nhân kinh ngạc, nhanh ý thức điều gì đó, vội thấp giọng hỏi: “Các vị gì?”
“Tự nhiên là chạy trốn.”
Thành đại nhân trừng lớn mắt, đó ngước mắt lên nóc nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/man-cap-dai-lao-xuyen-thanh-nong-gia-nu-qbra/chuong-2362-co-sai-lech-so-voi-ke-hoach.html.]
Mạnh Duẫn Tranh : “Không , nóc nhà ai.”
Thành đại nhân thở phào nhẹ nhõm, đó nắm c.h.ặ.t cây trâm trong tay, vội vàng mở miệng: “Làm trốn? Dù nóc nhà ai, bên ngoài cũng là của chúng, chúng ngoài chính là vạn tiễn xuyên tâm.”
“Yên tâm, chúng .”
Thành đại nhân hiểu , ngài hỏi nhiều, chỉ thấp giọng : “Cần chúng gì, phối hợp thế nào, các vị cứ việc .”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mạnh Duẫn Tranh bảo trong phòng gần: “Trong chúng , công phu chiếm một nửa, lúc hành động các vị hãy theo chỉ huy của . Còn Thành phu nhân và các vị, hãy che chở cho Thành Hiền giấu ở phía , đợi chúng cửa, lập tức đóng cửa , bất kể ai cũng cho ...”
Chàng bắt đầu thiện kế hoạch, những khác gật đầu, ai nấy đều vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.
Mọi đều rõ ràng, đây thể là cơ hội duy nhất, nếu thành công, họ đều sẽ c.h.ế.t ở đây.
Đến chạng vạng, Thư Dư và Vinh Hậu gặp mặt một .
Không bao lâu , Vinh Hậu giấu tụ tiễn của Thư Dư và Mạnh Duẫn Tranh, túi t.h.u.ố.c của Triệu Tích, cùng với v.ũ k.h.í của Ứng Tây và Cheyenne trong tay áo mang . Còn v.ũ k.h.í của nhà Thành gia, y lấy . Vì thời gian giam giữ khác , v.ũ k.h.í cũng đặt ở cùng một nơi, nên y chỉ đưa cho hai thanh chủy thủ.
Sáng sớm hôm , Mạnh Duẫn Tranh một nữa đối chiếu kế hoạch hành động với , đó liền ở trong phòng sẵn sàng chờ địch.
Nam nhân nhà họ Thành chắn tất cả nữ quyến ở phía , Thành Hiền thầm hận thương, thể tham gia hành động.
Gần đến trưa, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân, đó là tiếng chuyện của Vinh Hậu và Thành Võ.
Chân mày Mạnh Duẫn Tranh nhíu , Thư Dư dậy: “Sao thế ? Sao Thành Võ đến đây?”
Điều sai lệch so với kế hoạch.