MẠN CHÂU SA HOA - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:17:14
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Ngày hôm , phụ hoàng phong Hộ Quốc công chúa, ban thực ấp ba nghìn hộ.
Đại hoàng cuối cùng cũng hiểu .
Khi gặp ở Hoằng Văn quán, lạnh.
“ là Hộ Quốc công chúa. Liễu gia bỏ tiền dẹp loạn, cuối cùng thành công lao phúc trạch của .”
Ta mở cuốn Tôn T.ử binh pháp bàn.
“Ta thể phù hộ giang sơn Đại Lương, đại hoàng vui ? Đừng quên cũng họ Tiêu.”
Đại hoàng khẩy.
“Ta chỉ tò mò tam từ khi nào bản lĩnh lớn như , tay còn vươn Khâm Thiên Giám. Nhị hoàng đoản mệnh của còn bản lĩnh .”
Ta ngẩng đầu.
“Ý trời khó đoán, cũng ngờ phúc khí lớn như .”
Đại hoàng giật cuốn sách trong tay , xé đôi.
“Tam nhất thật sự phúc khí . Nếu thì nên thêm Nữ Đức, Nữ Giới .”
Nói xong ném sách ngoài cửa sổ phất tay áo bỏ .
Ngay đó nội thị bước báo rằng Liễu thái phó bận dẹp loạn Hà Tây, gần đây thể đến Hoằng Văn quán dạy học.
Ta gật đầu tỏ ý , dậy nhặt sách.
Sáng sớm một trận mưa, hành lang còn đọng nước. Quyển sách rơi đúng một vũng bùn, ngâm đến bẩn thỉu.
Chỉ một dòng ghi chú do còn lờ mờ thấy:
【Mượn xác hồn, công tâm là thượng sách.】
Ta khựng , khẽ tiếng.
Trở về Dao Hoa cung, Lương quý nhân đang dẫn cung nữ bày biện để bánh khất xảo cho đêm Thất Tịch.
Thấy , bà vui vẻ .
“Công chúa hôm nay về sớm thế? Y phục mới cho lễ Khất Xảo chuẩn xong. Con thử ?”
Mỗi dịp lễ tết, Thượng Y giám đều chuẩn y phục cho công chúa theo quy chế. Lương quý nhân giống như một bình thường, nhất định tự tay may cho một bộ áo lót trắng giản dị.
Ta cũng .
“Tất nhiên thử . Tay nghề của quý nhân là giỏi nhất. Trong cung ai sánh .”
Thay xong y phục mới, Vãn Thu đang b.úi tóc cho bỗng gương rơi nước mắt. Lương quý nhân bên cạnh cũng thoáng sững sờ.
“Công chúa thật sự càng ngày càng giống nương nương.”
Ta khép mắt , ép xuống cảm giác cay nơi khóe mắt, với họ.
“ , sắp lớn .”
Lương quý nhân cũng vội nở nụ .
“Năm tam công chúa của chúng sẽ cập kê . Mấy ngày nữa đến lễ Nữ nhi, chúng cầu khéo cho thật , mong công chúa gả .”
Ta đáp, chỉ liếc chậu Mạn Châu Sa Hoa bên cửa sổ.
Hoa đỏ yêu dị như m.á.u, đến thê lương.
Đêm xuống, cầm b.út thư cho Liễu Dung Dữ, nhờ lúc rảnh giúp điều tra lai lịch của Lữ Đạo Vi.
Con chim bói cá vỗ cánh bay khỏi Dao Hoa cung trong màn đêm.
đến sáng hôm nó vẫn .
Vãn Thu thức trắng cả đêm, cứ liên tục. Mỗi trở đều bất lực lắc đầu.
Cuối cùng nàng thụp chiếc l.ồ.ng chim trống .
Vẻ sốt ruột và tuyệt vọng giống hệt Vọng Xuân năm năm .
Ta cạnh Vãn Thu, mặt trời mọc lên, nhưng Thái Bạch vẫn còn thấy rõ bầu trời.
Cuối cùng hạ quyết tâm trong lòng.
Lấy cớ cầu phúc cho Đại Lương và phụ hoàng, xin phụ hoàng cho phép đến chùa Ngọc Hoa ngoài kinh thành, trai giới lễ Phật ba ngày.
Sau đó trong kinh bắt đầu lan truyền một lời tiên đoán của thuật sĩ:
“Thái Bạch ban ngày thường hiện, thì nữ chủ sẽ hưng thịnh.”
11
Ba ngày trở về cung, đại cung nữ của Liễu Thục phi mang tới một hộp quà, là quà Thất Tịch do đại hoàng chuẩn cho .
Lời của đại cung nữ khách sáo.
“Hôm nay là lễ Nữ nhi. Nương nương chúng con gái, nên mời tam công chúa cùng dùng bữa tối.”
trong hộp quà là ba chiếc lông đuôi của chim bói cá.
Lúc hoàng hôn, dẫn Vãn Thu đến Minh Hoa cung.
Việc dẹp loạn Hà Tây tiến triển thuận lợi, Liễu gia góp sức nhiều. Trong triều liên tiếp dâng sớ xin lập Liễu Thục phi hoàng hậu.
Vì Minh Hoa cung treo đầy đèn l.ồ.ng phượng màu, tôn quý rực rỡ.
Liễu Thục phi nắm tay , mỉm hỏi han.
“Lâu gặp, An Bình đúng là càng lớn càng xinh . Không công t.ử nhà nào phúc cưới con.”
Ta cũng khẽ .
“Tất cả đều do phụ hoàng quyết định.”
Khi trăng lên khỏi tường cung, Liễu Thục phi cuối cùng cũng nhắc đến thái t.ử Bắc Yên. Bà trẻ tuổi tài giỏi, văn võ song , dung mạo cũng tuấn.
Bà còn sai thị nữ mang tranh chân dung của tới.
“An Bình, con xem .”
Ta cúi mắt.
“Nương nương, An Bình còn nhỏ.”
Thục phi khẽ phe phẩy quạt lụa.
“Không nhỏ nữa, năm cập kê . Bây giờ định với Bắc Yên, đó từ từ lễ chuẩn , sang năm thành hôn là .”
Giọng bình thản.
“Như hình như giống lời phụ hoàng .”
Thục phi còn trả lời thì giọng đại hoàng vang lên từ ngoài rèm.
“Tam cần lo, bên phụ hoàng thái phó giúp.”
Hắn vén rèm bước , ánh mắt sắc lạnh .
Ta hờ hững cúi mắt.
“Ta gả cho , nên cũng cần lo.”
Sắc mặt đại hoàng thoáng cứng . Hắn lạnh giọng gọi nội thị ngoài rèm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/man-chau-sa-hoa/chuong-4.html.]
“Tam chịu uống rượu mời, hoàng đành thêm cho một món ăn.”
Trên khay của nội thị là một con chim bói cá vặn gãy cổ.
Ta mặt .
“Trời đất đức hiếu sinh. Sát sinh tích phúc.”
Đại hoàng hài lòng.
“Nếu bắt con súc sinh , suýt nữa lừa qua . Đáng tiếc Lữ chủ bạ là như , thể để một nữ nhân sai khiến.”
“Tam thích tích phúc, Bắc Yên cũng thích danh tiếng phúc trạch của . Muội ngoan ngoãn lời thì tất cả chúng đều .”
“Nếu , chỉ thể đem con chim c.h.ế.t giao cho phụ hoàng, để ông kỹ xem Hộ Quốc công chúa của tay vươn dài đến .”
Ta cố để giọng trở nên cứng nhắc.
“Tất cả tùy đại hoàng quyết định.”
12
Trở về Dao Hoa cung, hỏi Vãn Thu:
“Đã rõ ?”
Vãn Thu gật đầu, mài mực cầm b.út, tỉ mỉ vẽ chân dung Liễu Thục phi.
Ta việc gì nên sân xem Lương quý nhân cùng cung nữ thi xâu kim khất xảo.
Ánh trăng như dải lụa bạc, chiếu sáng cả sân.
Những thiếu nữ đang độ xuân thì khéo léo đưa tay, nhanh ch.óng xâu những sợi chỉ ngũ sắc qua cây kim chín lỗ.
Lương quý nhân kéo tay .
“Công chúa cũng thử .”
Ta vội lắc đầu từ chối.
Đôi tay của thể khuấy động phong vân, nhưng bắt nó xâu kim luồn chỉ thì đúng là khó.
Lương quý nhân che miệng , cầm một nút thắt ngũ sắc bàn đặt tay .
“Cái gọi là ‘Tương Liên Ái’, công chúa giữ lấy.”
Trong tiếng , trăng lên tới giữa trời.
Mọi đang định giải tán thì Liễu Dung Dữ đột nhiên đến Dao Hoa cung. Lương quý nhân vội dẫn cung nữ lui .
Mấy ngày gặp, đuôi mắt Liễu Dung Dữ nhuốm chút mệt mỏi. Hắn liếc nút “Tương Liên Ái” trong tay gọi:
“Tiểu Liễu Nhi.”
“Trong kinh xuất hiện một lời tiên tri, rằng Đại Lương sắp nữ chủ hưng thịnh. Ta tạm thời chặn tin , nhưng sớm muộn hoàng đế cũng sẽ thấy.”
“Ta thấy Lữ chủ bạ mới đến Khâm Thiên Giám dường như ác ý với con. Ta sẽ tìm cách để ngày mai đến Dao Hoa cung một chuyến, con thử dò xem nghĩ gì.”
Ta lắc đầu từ chối.
“Lời tiên đoán đó là do tung .”
Liễu Dung Dữ sững . Trong đôi mắt lạnh bỗng bùng lên ngọn lửa âm ỉ.
“Con điên ? Khó khăn lắm mới khiến hoàng đế nghi ngờ con.”
Ta chăm chú biểu cảm của .
“Ta thể tranh một để lên vị trí đó ?”
Liễu Dung Dữ khựng . Ngọn lửa trong mắt tắt dần, trở thành mặt hồ sâu trong đêm.
“Con là con gái, hà tất con đường nguy hiểm như . Chỉ c.ầ.n s.ai một bước là con sẽ mất mạng.”
Lúc mới hiểu vì từ đầu đến giờ, luôn vô thức bí mật với .
“ đó vốn là mệnh của .”
Ta khẽ , ngẩng đầu Thái Bạch trời.
“Nó ở ngay đó, tránh cũng tránh .”
Giọng Liễu Dung Dữ chút khàn.
“Con thể rời khỏi Đại Lương.”
Ta “ồ” một tiếng.
“Cho nên ngươi mới gả sang Bắc Yên?”
Liễu Dung Dữ thoáng ngạc nhiên.
“Con ?”
Hắn hạ thấp giọng, dịu dàng khác thường.
“Tiểu Liễu Nhi, tra kỹ. Thái t.ử Bắc Yên quả thực là nhân vật đáng gờm.”
Ta chỉ lặng lẽ , gì.
Ánh mắt Liễu Dung Dữ tối , trong giọng chút van nài.
“Tiểu Liễu Nhi, mẫu con chỉ mong con sống . Nếu con bước lên con đường đó, chắc bảo vệ con.”
“Vậy nếu đến Bắc Yên, ngươi thể bảo vệ chu ?”
Giọng Liễu Dung Dữ trở nên mơ hồ.
“Con là công chúa Đại Lương, phúc vận trong . Hoàng thất Bắc Yên tự nhiên sẽ tôn trọng con.”
“Phúc vận?”
Ta bật .
“Đại nhân tra rõ lai lịch của Lữ Đạo Vi ? Một thuật sĩ quê mùa từ đến, bừa vài câu, mà thái phó đại nhân cũng coi như chân lý ?”
Liễu Dung Dữ im lặng một lúc.
“Chỉ cần còn sống một ngày, Đại Lương vẫn là hậu thuẫn của con. Bắc Yên tuyệt đối dám bạc đãi con.”
Ta hồi lâu, đột nhiên mỉm . Nụ giống hệt mẫu phi, luyện gương bao nhiêu .
“Mẫu phi năm đó cũng từng sủng ái nhất lục cung. kết cục thì ?”
Câu giống như tiếng sét đ.á.n.h mắt Liễu Dung Dữ. Mặt hồ sâu bỗng dậy sóng, gió nổi mưa giông. Chỉ còn một chiếc thuyền cô độc vẫn cố chèo về phía .
Ta như hề thấy, quyết khuấy tung mặt hồ thành sóng dữ.
“Hay là Liễu gia của ngươi cần một đồng minh như Bắc Yên?”
Con thuyền đang cố tiến lên cuối cùng đ.â.m đá, cuồng phong xé nát. Liễu Dung Dữ lặng, môi còn chút huyết sắc.
Hắn , ánh mắt trống rỗng, giọng đau đớn.
“Ta dốc sức trong triều nửa đời, vì Liễu gia...”
Liễu Dung Dữ tiếp. Hắn chỉ ngẩng đầu dải ngân hà đầy trời. Hai bên dòng sông , Ngưu Lang và Chức Nữ đang từ xa.
Hắn lâu.
Lâu đến mức tưởng sẽ gì nữa.
Cuối cùng khàn giọng.
“Như ý con , tam công chúa.”