MẠN CHÂU SA HOA - Chương 9.
Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:18:39
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
22
Ta Liễu Dung Dữ cách nào khiến phụ hoàng đồng ý cho từ quan.
Hoặc cũng thể phụ hoàng vốn suy yếu thế lực của Liễu gia. Liễu thái phó, chức vị cao nhất trong Liễu gia, chủ động xin từ quan đúng ý ông.
Liễu Dung Dữ đến Dao Hoa cung từ biệt .
“Tam công chúa, thần chỉ thể đưa đến đây. Con đường phía do tự .”
Nhìn mái tóc điểm sương hai bên thái dương của vì lao tâm quá độ, nghiêm túc cúi hành lễ thật sâu.
“Liễu đại nhân nhiều năm chăm sóc, Tiểu Liễu Nhi sẽ mãi ghi nhớ.”
Liễu Dung Dữ khẽ , chậu Mạn Châu Sa Hoa tặng.
Loài hoa xưa nay “hoa nở thấy lá, lá mọc thấy hoa”. Bây giờ đến mùa hoa nên chỉ những chiếc lá xanh.
Một lúc lâu , Liễu Dung Dữ nhẹ nhưng kiên quyết :
“Ta sẽ Giang Nam , đưa quan tài của mẫu con về Nam Cương.”
Ta gật đầu, phản đối.
“Mẫu phi vẫn luôn nhớ quê nhà. Nay thể trở về đất cũ, chắc bà cũng vui.”
Liễu Dung Dữ dường như ngờ đồng ý, chút kinh ngạc cảm kích.
“Đa tạ tam công chúa.”
Ngày rời thành, núi phía chùa Ngọc Hoa theo từ xa.
Không tặng cành liễu khi chia tay. Chỉ mong chuyến của bình an, nhiều niềm vui.
Vãn Thu lặng lẽ nắm lấy tay . Ta sang gượng.
“Lại chỉ còn ngươi ở bên .”
Lữ Đạo Vi nhét tay một nắm đậu phộng.
“Công chúa thì hạ quan ?”
Nỗi buồn trong lòng tan . Ta cũng học theo , ném một hạt đậu miệng.
“Trước ngươi là bán tiên.”
“Vậy bây giờ thì ?”
“Bây giờ là con khỉ sống.”
Lữ Đạo Vi nghẹn họng, chiếc mẹt tre đầy đậu phộng trong tay đến nghiêng ngả.
Ánh chiều mùa đông chiếu lên khuôn mặt phóng khoáng của .
Đó là sự tự do mà hâm mộ nhưng dám .
Ở phía xa, đoàn xe của Liễu Dung Dữ biến mất trong ánh hoàng hôn.
Lữ Đạo Vi cạnh theo, hiếm khi nghiêm túc thở dài.
“Vì bí mật đó cho ? Nếu cô , lẽ sẽ tìm cách ở .”
Ta nhẹ.
“Vì sống.”
23
Sau khi Liễu Dung Dữ rời , Liễu gia trong triều chỉ còn hai phe.
Giữa đại hoàng và Liễu quý phi ngầm đấu ngừng, những họ cũng tranh chấp ngày càng dữ dội.
Phụ hoàng vững như câu cá.
Ông thậm chí còn tâm trí tổ chức lễ cập kê cho , sẽ để chọn phu quân ngay tại buổi lễ, còn sai Khâm Thiên Giám chọn ngày lành.
Khi Lữ Đạo Vi mang ngày lành tính xong đến gặp phụ hoàng, cũng mang theo tin Trương giám chính c.h.ế.t.
Trương giám chính chỉ còn hai tháng nữa là cáo lão hồi hương, may rơi xuống ao mà c.h.ế.t đuối.
Ánh mắt phụ hoàng lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Tra cho trẫm!”
Không ông nhớ tới chuyện gì mà tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
Ta rót một bát t.h.u.ố.c an thần.
“Phụ hoàng bớt giận, long thể quan trọng.”
Ông nhận bát t.h.u.ố.c, nhưng ánh mắt rơi Lữ Đạo Vi đang .
“A Lữ, ngươi phò mã của trẫm ?”
Lữ Đạo Vi sững .
Ta nhắc phụ hoàng:
“Phụ hoàng hứa cho nhi thần tự chọn hôn sự.”
Phụ hoàng siết c.h.ặ.t bát t.h.u.ố.c.
“Trẫm hỏi A Lữ.”
Lữ Đạo Vi cúi .
“Thần quen tự do, e rằng dám trèo cao.”
Phụ hoàng thả lỏng, cúi đầu uống một ngụm t.h.u.ố.c.
“Vậy Lữ giám chính của trẫm . Nhân tiện bói một quẻ cho Trương lão giám chính.”
Phụ hoàng cái c.h.ế.t đột ngột của Trương giám chính là hung cát.
Ba đồng tiền của Lữ Đạo Vi rơi xuống thành quẻ Sơn Phong Cổ.
Quẻ Cấn Tốn, ý là sửa loạn, phục hưng suy bại.
Thần sắc Lữ Đạo Vi nghiêm trọng.
“Bệ hạ, chuyện trong loạn cơ.”
Ngay tối hôm đó, phụ hoàng ban cho Liễu quý phi một cây Như Ý khắc phượng.
“Nếu ái phi sinh cho trẫm hoàng t.ử, trẫm sẽ ban cho nàng phượng vị.”
Đại hoàng yên nữa, đích đến Dao Hoa cung lệnh:
“Đêm dài lắm mộng, ngươi nên tay sớm.”
Ta rót cho một chén .
“Thần một đề nghị hơn.”
Đại hoàng cẩn thận, uống.
“Đừng tìm cớ thoái thác.”
Ta như thấy, cúi đầu dùng nắp chén gạt bọt .
“Mùa đông sức khỏe phụ hoàng . Mà Liễu quý phi mang thai, vốn vất vả, mà vẫn ngày ngày ở bên hầu hạ.”
Ta dừng , giọng đầy ẩn ý.
“Đại hoàng đoán xem vì ?”
Đồng t.ử đại hoàng co .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/man-chau-sa-hoa/chuong-9.html.]
“Ý ngươi là phụ hoàng sắp...”
Ta lập tức cắt lời.
“Ta gì cả.”
Hắn cũng để ý.
“Vậy đề nghị của ngươi là gì?”
Ta cúi mắt nhấp một ngụm .
“Khâm Thiên Giám quan sát thiên tượng ban đêm, thấy Mộc và Hỏa cùng tụ, nên lập thái t.ử.”
Đại hoàng hài lòng rời .
Ta sang tên nội thị bình thường đang bên cạnh, mỉm .
“Đem thứ thái phó để tìm cách đưa cho Liễu quý phi.”
24
Ba ngày , tân giám chính Khâm Thiên Giám là Lữ Đạo Vi dâng tấu báo hiện tượng Mộc Hỏa hợp tú.
Phụ hoàng giữ kín .
quan triều ủng hộ đại hoàng liên tiếp dâng sớ xin lập thái t.ử.
Phụ hoàng tỏ thái độ.
“Trẫm đang lúc tráng niên, cần gì lập thái t.ử sớm?”
Ngay đó lật một vụ án cũ, rằng đại hoàng từng cấu kết với Trương giám chính, vu cho nhị hoàng t.ử là tai tinh rơi Thái Vi. Chỉ vì nhị hoàng t.ử đột nhiên bệnh c.h.ế.t nên âm mưu mới thất bại. việc mưu hại , tàn nhẫn vô đức như xứng thái t.ử.
Phụ hoàng nổi giận, nữa giam lỏng đại hoàng .
Đến ngày nguyên nhân thật sự cái c.h.ế.t của Trương giám chính đưa Càn Thanh cung, tiếng gầm của phụ hoàng gần như rung cả xà nhà.
Nhà Trương giám chính ba đời độc đinh. Con trai c.h.ế.t sớm, ông chỉ còn một đứa cháu nội nên nuông chiều hết mực.
Đứa cháu quen thói ngang ngược nhưng trời cao đất dày, đắc tội với nhị hoàng còn ngang ngược hơn, đ.á.n.h c.h.ế.t ngay ngoài phố.
Trương giám chính giận mà dám , cho đến khi đại hoàng tìm đến cửa.
Khoảng thời gian khi Liễu Dung Dữ rời , đại hoàng và Liễu quý phi đấu kịch liệt. Ta liền sai tiết lộ chuyện Thái Vi năm xưa cho Liễu quý phi.
Liễu quý phi theo manh mối điều tra, tìm mối thù cũ giữa Trương giám chính và nhị hoàng , thậm chí còn quan hệ qua giữa Trương giám chính và đại hoàng .
Đại hoàng hoảng sợ nên g.i.ế.c Trương giám chính để bịt miệng.
Còn thứ Liễu Dung Dữ để cho chính là chứng cứ đại hoàng cùng Trương giám chính hãm hại nhị hoàng t.ử.
Sau khi gầm thét một trận, phụ hoàng uống t.h.u.ố.c an thần càng nhiều càng gấp. Từ ba bát mỗi ngày biến thành bảy tám bát.
Thỉnh thoảng ông còn lẫn lộn.
Không gọi quý phi thành Thục phi thì cũng nhận nhầm Lữ Đạo Vi thành Trương giám chính.
Rõ ràng mấy đó chẳng giống chút nào.
Chỉ khi , dù nhận nhầm ông cũng chỉ gọi:
“A Châu.”
dù tức giận đến thế, phụ hoàng cũng chỉ đ.á.n.h đại hoàng hai mươi trượng.
Ta phụ hoàng đang chờ đứa trẻ trong bụng Liễu quý phi đời. Nếu đó cũng là công chúa thì chuyện sẽ bỏ qua nhẹ nhàng.
Lữ Đạo Vi ném một hạt đậu phộng miệng.
“Hoàng đế đưa cho bát tự của Liễu quý phi, bảo tính vận con cái của nàng.”
“Hôm nay ông chuyện lắp bắp. Ta khẩu hình, đoán mới hiểu .”
Ta “ừ” một tiếng ngoài cửa sổ.
Sấm xuân rền rền, Kinh Trập sắp đến.
Rắn độc cũng nên bò khỏi hang .
Nếu , bí mật trong bụng Liễu quý phi sẽ giấu nữa.
25
Ngày phụ hoàng tổ chức lễ cập kê long trọng cho , đại hoàng cũng tạm thả để dự yến.
Trong điện nến đỏ lay động, gương mặt đại hoàng nửa sáng nửa tối.
Hắn ngẩng đầu về phía , nơi Liễu quý phi đang cạnh phụ hoàng, vẻ kiêu sa rực rỡ. Ánh mắt u ám khó đoán.
Phụ hoàng chuyện càng lúc càng rõ. Liễu quý phi ghé tai sát miệng ông mới , mới lớn tiếng truyền .
“Bệ hạ , hôm nay những mặt đều là tuấn kiệt của Đại Lương. Nếu An Bình công chúa chọn trúng ai, bệ hạ sẽ ban hôn ngay tại chỗ.”
Trong tiếng ồn ào reo hò, Lữ Đạo Vi bước khỏi hàng .
Liễu quý phi che miệng .
“Hôm nay Lữ đại nhân trong danh sách phò mã do bệ hạ chọn.”
Lữ Đạo Vi tiếp lời mà chắp tay với phụ hoàng.
“Bệ hạ, thần phụng mệnh tính kỹ mệnh cách của quý phi nương nương nhưng vẫn hiểu. Hôm nay tướng mạo nương nương mới chợt hiểu .”
“Thảo nào nương nương mệnh con. Hóa đứa trẻ trong bụng long t.ử.”
Tiếng đùa trong điện bỗng im bặt.
Cả đại điện chìm tĩnh lặng.
Chỉ còn ánh nến lay động, chiếu những vẻ mặt khác của .
Đại hoàng phá vỡ im lặng.
“Vậy nàng m.a.n.g t.h.a.i cái gì?”
Giọng Lữ Đạo Vi bình thản như đang thời tiết.
“Tai họa.”
Một lời thốt , cả điện xôn xao.
Liễu quý phi đập mạnh bàn.
“Đừng bậy!”
Phụ hoàng cũng ánh mắt âm lạnh, lắp bắp mắng điều gì đó, nhưng tiếng rút kiếm của đại hoàng che lấp tất cả.
“Phụ hoàng, nhi thần thanh trừ gian thần bên cạnh!”
Thị vệ trong điện nhất thời hiểu chuyện, mệnh lệnh rõ ràng từ phụ hoàng nên chỉ chắn bảo vệ ông.
Đại hoàng thấy liền tăng tốc, cầm kiếm lao thẳng về phía Liễu quý phi.
Liễu quý phi hoảng loạn, liều mạng trốn lưng phụ hoàng.
Phụ hoàng tức giận đến cực điểm, lắp bắp hét lớn ném mạnh chén rượu trong tay về phía đại hoàng .
Đại hoàng nghiêng tránh.
“Choang!”
Chén rơi xuống đất, mảnh sứ văng tung tóe.
Cửa điện từ ngoài đạp mạnh mở tung.
“Thần, Liễu Dung Dữ, đến cứu giá chậm trễ!”