Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 125: Không biết là không biết.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:45:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng mấy chốc, hai xong y phục đến chính sảnh, lão thái thái hai , bất lực : “Hai đứa rốt cuộc là nghĩ thế nào?”
“Con cưới Tần Nguyệt!”
“Ta gả!”
“Tại ?”
“Lấy lắm tại như , gả là gả!”
“Ta đây là lừa nàng, nhưng thực sự , nàng thể cho một cơ hội ?”
“Hừ, tại cho cơ hội?”
Thấy hai sắp cãi , lão thái thái vội quát: “Nguyệt nhi con im miệng, đừng nữa.”
“A nãi...”
Lão thái thái lườm Tần Nguyệt một cái, Tần Nguyệt hừ một tiếng, tựa lưng ghế.
Phiền c.h.ế.t !
“Lạc đại nhân, trong nhà ngài còn những ai?”
“Lão phu nhân cứ gọi con là Thanh Hàn là , trong nhà con phụ vương vẫn còn, còn kế mẫu, hai và một , nhưng những thứ đều quan trọng, hiện tại con là độc lập, con thể dọn ngoài bất cứ lúc nào, cần sống cùng một mái nhà với họ.”
“Tại ngài thích Nguyệt nhi, một cô gái nông gia như thế ?”
Lạc Thanh Hàn chớp chớp mắt, về phía Tần Nguyệt: “Thực lúc mới gặp, con chỉ thấy nàng dã man, là nữ t.ử đặc biệt nhất mà con từng gặp.”
Sau đó, nàng một vài kiến giải độc đáo khiến kinh ngạc, cảm thấy nàng căn bản giống một nữ t.ử nông gia...
Lại đó, trong những ngày chung sống kề cận, nhận yêu nàng...”
Tần Nguyệt nhắm mắt , giả vờ như thấy gì cả.
Chỉ là, trong lòng nàng hiện về cảnh tượng đầu gặp mặt.
Nghĩ đến việc y rõ ràng là cứu , nhưng vụng về hỏng chuyện, dẫm lên tay nàng.
Còn , nàng uống quá chén, chạy tới bổ đầu phòng, hôn cho y ngã nhào.
“Nguyệt nhi, Nãi nãi chỉ hỏi con một câu thôi, trong lòng con ?”
Tần Nguyệt chậm rãi mở mắt, liếc Lạc Thanh Hàn một cái, lắc đầu: “Con !”
Nghe thấy câu trả lời , lão thái thái cũng ngẩn : “Có là , là , là ?”
Biết rõ hôm nay nếu cho rõ ràng thì đừng hòng kết thúc, Tần Nguyệt dứt khoát buông xuôi: “Không là , thấy con cũng chẳng nhớ, thấy con cũng vui vẻ gì, nhưng nếu là , thì gương mặt của , vẫn thấy khá thuận mắt, cảnh ý vui, đó gọi là thích ?”
Lão thái thái chút ngây ngẩn, thế là thế nào?
nha đầu căn bản là vẫn khai khiếu mà!
Như thì còn quản cái gì nữa?
“Ta quản nữa, hai đứa tự mà !”
Dứt lời, lão thái thái dậy thẳng ngoài, để hai trợn mắt .
Một lát , Lạc Thanh Hàn lên tiếng: “Ta một cách đơn giản nhất để xác định trong lòng nàng , nàng dám thử ?”
“Cách gì?”
Tần Nguyệt dứt lời, Lạc Thanh Hàn chống tay lên bàn nhoài tới, trong nháy mắt hai gần trong gang tấc.
Đồng t.ử Tần Nguyệt khẽ co rụt , định lùi về thì Lạc Thanh Hàn : “Đừng động.”
Hơi thở ấm áp phả lên mặt, Tần Nguyệt chỉ cảm thấy ngứa ngáy.
Đây mà gọi là cách gì chứ?
Trợn mắt !
Càng Tần Nguyệt càng thấy phiền lòng: “Không thử nữa, cũng là rảnh rỗi quá mới cùng loạn.”
Nghe , lòng Lạc Thanh Hàn thắt , vội vàng : “Còn một cách nữa, rượu biểu ca đưa cho nàng, nàng còn ?”
Nghe thấy lời , khóe miệng Tần Nguyệt giật giật: “Có thì , nhưng mà...”
“Chúng cùng uống! Nếu uống xong mà nàng vẫn ý định hôn , sẽ quấy rầy nàng nữa!”
Hôn...
“Huynh chắc chắn chứ?”
“Ta thề, nếu nàng thật sự ý đó, sẽ quấy rầy nàng nữa!”
“Được!”
Cứ dây dưa mãi cũng cách, thà rằng dùng d.a.o sắc c.h.ặ.t đay rối, một dứt khoát cho xong.
Nàng đưa tay kéo Lạc Thanh Hàn tiểu thiên địa, tới căn lầu trúc nhỏ, Tần Nguyệt lấy từ trong túi trữ vật một vò rượu, cùng hai cái bát lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-125-khong-biet-la-khong-biet.html.]
“Mỗi một bát, uống xong đường ai nấy !”
Gà Mái Leo Núi
“Được!”
Hai bát rượu rót , khi hai cạn chén liền uống sạch sành sanh.
“Ực.”
Tần Nguyệt ợ một cái, tập trung tinh thần đề phòng.
Trước đây uống hai , nào cũng mơ.
Hôm nay, tin phòng mà vẫn còn mơ!
“Bạch.”
Lạc Thanh Hàn ngã gục xuống đất, sắc mặt ngày càng đỏ.
Tần Nguyệt đảo mắt một cái, định bụng dậy dạo xung quanh, chỉ là hai bước, tiếng “bạch” vang lên, nàng cũng ngã xuống đất.
Trên núi, Ngô Tiểu Sơn đang dẫn theo Phong Vô Trần và Lạc Thanh Linh dạo khắp nơi.
Đến khu vực lều trại, Lạc Thanh Linh gì cũng chịu nữa.
“Ta cần , trong nghỉ ngơi một lát!”
“Lạc cô nương, hiện giờ khu lều trại vẫn bắt đầu đón khách, còn nhiều chỗ thiếu sót, nếu cô mệt , chúng xuống núi thôi, trong thôn còn mấy tiểu viện đang để trống!”
“Ta cần!”
“Tiểu Sơn đừng khuyên nữa, vốn bướng bỉnh, chúng dạo phía .”
“Việc ... Vậy Lạc cô nương tự cẩn thận một chút, chuyện gì thì gọi một tiếng.”
Hai bao xa thấy tiếng thét ch.ói tai của Lạc Thanh Linh.
“Có chuyện gì ?”
Hai nhanh ch.óng , Ngô Tiểu Sơn là đầu tiên xông lều.
“Rắn, rắn...”
Nhìn theo hướng tay của Lạc Thanh Linh, Ngô Tiểu Sơn chộp một cái thật mạnh.
Rất nhanh, một con rắn hoa cỏ Ngô Tiểu Sơn bóp c.h.ặ.t bảy tấc xách ngoài, Lạc Thanh Linh mắt đỏ hoe theo phía .
“Chuyện là thế nào? Chỗ của các mà cũng để cho ở ? May mà c.ắ.n, nếu c.ắ.n, tuyệt đối sẽ tha cho các !”
Sau khi Ngô Tiểu Sơn vứt con rắn , liền mở lời: “Ta mới , khu lều trại vẫn đón khách, chờ đến lúc đón khách, chúng sẽ kiểm tra nghiêm ngặt.”
“Hừ, những thứ đó quan tâm, ngươi xem, bây giờ chuyện giải quyết thế nào đây?”
Ngô Tiểu Sơn gì.
Y thể giải quyết thế nào?
Y lời khó từ , kết quả vẫn là như .
“Nói chứ, giờ thành kẻ câm !”
Phong Vô Trần nhíu mày: “Đủ , nếu lửa giận thì trút lên , đừng tìm rắc rối nữa!”
“Ta đang tìm rắc rối ?”
“Ta lười quản , Tiểu Sơn, chúng !”
Phong Vô Trần nắm lấy Ngô Tiểu Sơn kéo về phía .
Ngô Tiểu Sơn ngẩn một lát, vội vàng bước nhanh theo, tránh để kéo ngã.
“Các ... Các quá ức h.i.ế.p ! Ta tìm đại ca đòi công bằng.”
Lạc Thanh Linh kêu gào, chạy thẳng xuống núi, nhưng vì váy quá rộng, chạy bao xa vấp ngã nhào.
Hai một cái, vội vàng tiến gần.
“Có ?”
“Oa oa, ngay cả cái con đường rách nát cũng bắt nạt ...”
Lạc Thanh Linh , đến tận Tần gia vẫn dừng .
“Đại ca, đại ca, đòi công bằng cho !”
Xông chính sảnh, Lạc Thanh Linh căn phòng trống , chút ngây .
“Đại ca ?”
Trong lầu trúc nhỏ, Lạc Thanh Hàn bừng tỉnh.
Y đưa tay xoa xoa đầu, liền thấy Tần Nguyệt ngã gục cách đó xa, chân mày khóa c.h.ặ.t, khóe miệng còn vương vệt m.á.u đỏ tươi.
Đồng t.ử co rụt , Lạc Thanh Hàn lồm cồm bò tới: “Tần Nguyệt tỉnh , Tần Nguyệt mau tỉnh , nàng đừng dọa ! Chỉ là một bát rượu thôi mà, thành thế ?”