Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:16:51
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thẩm Viên, cãi ?

 

Dám đem tớ so với mèo với ch.ó."

 

Thẩm Viên ha hả: "Là tự chuốc lấy đấy chứ."

 

Những lớn tiễn chân cũng chậm rãi về.

 

Uông Lộ với Hoắc Lão Thái Thái: "Lâm Ngọc , chúng chẳng còn uống canh dưỡng sinh nữa."

 

Hoắc Lão Thái Thái hiền từ: "So với canh dưỡng sinh, thấy canh ấm và canh đông trùng hạ thảo cũng ."

 

Lên xe khuân vác hành lý cần đến Mẫu Thanh, cô ôm Tiến Bảo sang một bên, Chiêu Tài cũng ngoan ngoãn xổm bên cạnh cô.

 

Sau khi hành lý khuân hết lên tàu, Lâm Ngọc tới đón con gái.

 

"Tiến Bảo cũng buộc dây , con cứ dắt nó , ôm gì cho mệt."

 

"Không mệt ạ, đợi bao lâu ."

 

Mèo vốn thích chạy nhảy lung tung, Mẫu Thanh sợ sơ sẩy một cái nó chạy mất khỏi tàu thì chẳng tìm , nên buộc dây cho Tiến Bảo giống như Chiêu Tài.

 

Lâm Ngọc hạ thấp giọng dặn: "Trong toa của chúng còn khác, con lấy đồ ăn thức uống thì chú ý một chút, đừng để ai nhận sơ hở."

 

Mẫu Thanh một tiếng: "Con sẽ lấy từ trong ba lô ạ."

 

Lâm Ngọc vỗ vỗ ba lô, thấy tiếng động lạ, bà qua là ngay: "Ai đưa kẹo Đại Bạch Thố cho con thế?"

 

Mẫu Thanh chạy lẹ vài bước: "Mẹ nhanh lên, tàu sắp chạy kìa."

 

Lâm Ngọc đuổi theo con gái: "Con liệu hồn đấy, đừng hễ để mắt tới là ăn thêm kẹo."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

"Vâng , con ạ."

 

Từ phía Tây Nam đến vùng Đông Bắc, Mẫu Thanh trải nghiệm quá trình đổi từ những chiếc áo đơn tay dài sang áo bông dày sụ.

 

"Con gái, mau xuống ăn cơm , một lát nữa là đến ga ."

 

Mẫu Thanh rúc sâu trong chăn, chẳng chui chút nào.

 

Lâm Ngọc khâu xong hai mũi cuối cùng, bảo con gái: "Xuống đây mau, khâu cho con đôi găng tay lông thỏ , bảo đảm ấm áp luôn, mau xuống thử xem."

 

Lúc , Lão Trương Đại Nương tặng mấy đôi lót giày.

 

Rảnh rỗi tàu mấy ngày qua, Lâm Ngọc đóng cho con gái một đôi ủng da, giờ khâu thêm đôi găng tay.

 

Mẫu Thanh ôm lấy đôi găng tay mềm mại, cảm giác những ngón tay thò khỏi chăn ấm bắt đầu ấm sực lên.

 

Mẫu Kế Đông đưa cho con gái một cái bánh bao, đưa chén nước cho cô: "Ba pha cho con một ly sữa đây, ăn kèm .

 

Đợi tới nơi, kêu con món ngon cho ăn."

 

Chu Kiệt ở giường bên : "Đoàn trưởng, ngờ cũng mặt tinh tế thế đấy."

 

Mẫu Kế Đông vỗ vỗ giường: "Cái thằng , đừng ngủ suốt thế, xuống cho giãn gân cốt ."

 

"Tuân lệnh!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-304.html.]

Mẫu Thanh liếc một cái.

 

Anh theo ba cô từ khi ông còn là đại đội trưởng, giờ theo đến tận Đông Bắc, rõ ràng là ba cô vô cùng tin tưởng.

 

Toa tàu và toa bên cạnh đều ở, cho dù Mẫu Thanh canh nóng, cơm dẻo canh ngọt cũng dám lấy ăn, mấy ngày qua dựa cơm nước và bánh bao tàu để duy trì.

 

thì cũng sắp đến nơi .

 

Chuyển tàu hai , cuối cùng cũng đến huyện Thạch Ma.

 

Từ đây đến khu đóng quân ở núi Lạc Đằng còn gần hai trăm cây nữa.

 

Lúc xuống tàu, một cơn gió lạnh lùa tới khiến cô rùng một cái.

 

cái rùng , cô cảm thấy khí thật trong lành.

 

Mấy ngày nay nhốt trong toa tàu, mũi cô quá quen với đủ loại mùi hỗn tạp, giờ ngửi thở thanh khiết của thiên nhiên, thật sự dễ chịu.

 

Lâm Ngọc ôm con gái lòng: "Đầu lạnh ?

 

Trách nghĩ tới, con tạm dùng khăn mặt quấn đầu , hôm nào cho con chiếc mũ lông thỏ."

 

"Dạ."

 

Mẫu Kế Đông chạy liên hệ xe cộ.

 

Biết mấy ngày nay sẽ tới, khu đóng quân chuẩn sẵn sàng từ sớm.

 

Mười phút , hai đàn ông mặc áo bông quân nhu màu xanh lục, đội mũ cùng màu tới.

 

Họ giọng địa phương, trao đổi vài câu bắt tay giúp khuân đồ.

 

Lúc vẫn đến buổi trưa, Mẫu Thanh đoán, đại ý họ là sợ buổi chiều tuyết rơi nên về khu đóng quân mới ăn trưa.

 

Mẫu Thanh cứ ngỡ đường xá sẽ gập ghềnh lắm, thực tế đúng là xóc nảy, nhưng vì xe chạy chậm nên cảm giác rõ rệt.

 

Nấp trong lòng , cô cũng chẳng thấy gió thổi lạnh là bao.

 

"Gâu gâu gâu!"

 

"Chiêu Tài đừng sủa, một lát nữa là tới nơi ."

 

Chẳng từ lúc nào, Mẫu Thanh .

 

Khi cô tỉnh dậy thì tới nơi.

 

"Đây chắc là Đoàn trưởng Mẫu , mời lối ."

 

"Anh khách sáo quá, cứ gọi tên là Mẫu Kế Đông .

 

Đây là vợ và con gái , Thanh Thanh, mau chào chú con."

 

Mẫu Thanh lễ phép chào một tiếng: "Cháu chào chú ạ."

 

Người nọ ha hả: " là Hồ Bình, phụ trách hậu cần ở khu .

 

 

 

 

Loading...