Nhà cũng đứa cháu nội, cho hai đứa trẻ chơi với ."
" , con gái chị chừng mười tuổi nhỉ, học ?
Ở đây ít mở trường học, việc học hành của con bé cũng là vấn đề đấy."
Lâm Ngọc bật : "Cháu nó đến mười tuổi , tháng tám năm nay mới tròn tám tuổi.
Học hành thì cái con bé nó chẳng thích đến trường, học nhảy lớp thôi, kỳ bắt đầu lớp sáu ."
Ngô Phượng Tảo kinh ngạc: "Giỏi thế cơ ?"
"Ha ha ha, trẻ con mà chị, vì để đến trường mà bảo nó gì nó cũng chịu hết."
Ngô Phượng Tảo bảo: "Vào nhà chơi chút , ngoài lạnh lắm."
Lâm Ngọc xua tay: "Thôi ạ, nhà đang khách, về ngay đây."
"Chờ chút."
Ngô Phượng Tảo nhanh chân chạy nhà, một lúc bưng một bát đồ : "Đây là bánh quẩy chiên cho cháu nội, chị mang về ăn thử, nếu thích thì cứ sang lấy."
"Dạ, cảm ơn chị nhiều."
"Đừng chị chị em em nữa, thấy tuổi cô cũng tầm tuổi con dâu , tên Ngô Phượng Tảo, cô cứ gọi một tiếng Ngô Thẩm cũng nhận ."
Ngoài trời quá lạnh, chào hỏi vài câu xong Lâm Ngọc liền dẫn con gái về.
Gian chính, hai bình rượu cạn gần hết, Mẫu Thanh cũng định lấy thêm, các món chính bắt đầu bưng lên!
Tửu lượng của Hoàng Huân cũng thường, lúc mặt đỏ gay.
Nhìn mâm cơm món thịnh soạn, thầm cảm thán trong lòng: Gia thế của vị Đoàn trưởng Mẫu cũng gớm thật, ngày đầu tới đây bày mâm cơm thế đãi khách.
Mẫu Kế Đông cầm đũa: "Toàn em cả, đừng khách sáo, cứ ăn nhiệt tình , đừng để thừa món nào nhé!"
"Ha ha ha, tụi em sẽ khách sáo với Đoàn trưởng ."
Bữa cơm thịt, bánh mì trắng cơm gạo tẻ, ăn thật sảng khoái.
Lúc thấy gì, đến lúc dậy mới thấy bụng căng tròn, cứ khuỳnh chân .
Rượu lời , đều là em, Hoàng Huân đem hết ngóc ngách, quy tắc ở vùng núi Lạc Đằng kể sạch cho Mẫu Kế Đông .
Chu Kiệt nháy mắt với đoàn trưởng, những thông tin thì bữa rượu thịt đáng giá.
Trò chuyện cũng hòm hòm, nhóm Chu Kiệt về ký túc xá, Hoàng Huân cũng cùng.
Lâm Ngọc dọn dẹp bát đĩa: "Thế nào ?"
Mẫu Kế Đông lấy tay xoa mặt cho tỉnh táo, xoa đến mức da mặt đỏ ửng: "Khó đấy em ạ.
Một sư đoàn mà chỉ sáu trung đoàn, phạm vi tuần tra rộng kinh khủng, dễ dàng như ở Nam Quảng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-308.html.]
Mùa hè , chứ mùa đông tuyết trong rừng sâu đến thắt lưng là chuyện thường, tuần tra trong rừng chẳng việc nhẹ nhàng gì.
"Anh cứ thử xem , các lãnh đạo sắp xếp như chắc chắn là ý đồ cả."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mẫu Kế Đông gật đầu: "Lúc em uống rượu, em và con gái ngoài ?"
"Vâng, sang biếu nhà hàng xóm bốn cái bánh bao, cũng tặng một bát bánh quẩy.
Tiếp xúc qua thấy bác cũng là hiểu chuyện."
"Cạnh nhà là gia đình Sư trưởng Liêu.
Hoàng Huân lúc nãy Sư trưởng Liêu tiền đồ rộng mở lắm, cũng vì tránh họa nên mới từ Kinh Đô lặn lội lên Đông Bắc đấy."
"Tránh họa gì thế ?"
"Phu nhân của Sư trưởng xuất từ gia đình địa chủ, ngày xưa nhà mấy cái nhà máy, ăn lớn lắm."
Lâm Ngọc thốt lên: "Thế chẳng còn nghiêm trọng hơn nhà em ?"
Mẫu Kế Đông bảo: "Nhà Sư trưởng Liêu cũng dạng .
Nghe kẻ đến tận nhà quấy nhiễu, Sư trưởng dùng quan hệ dẹp sạch ."
Thế mới , xuất và nhân mạch lúc nào cũng ích.
Nếu thấy ích thì hẳn là vì đối tượng bạn cầu cứu thấy bạn giá trị nên tay thôi.
Hai vợ chồng chuyện, dọn dẹp xong xuôi, Mẫu Kế Đông hỏi: "Con gái em?"
"Sang gian phụ bên Tây .
Lúc nãy nó gian chính một vòng về đốt lò phòng bên đó ngay."
Mẫu Kế Đông : "Chắc chắn là thấy nhóm Chu Kiệt xếp bằng giường sưởi nên nó ngứa mắt đấy."
Lâm Ngọc lau tay: "Anh mau đốt lò gian phụ bên Đông .
Gian chính qua , giường sưởi ai cũng lên , em cũng chẳng thích nghỉ ngơi ở đó."
"Được , , em nghỉ , để cho."
Khóe môi Lâm Ngọc khẽ nhếch lên, bà bưng hai chiếc ghế đẩu, hai vợ chồng cùng cạnh bếp đốt lửa.
"Em thấy đống củi ở góc tường nhà chắc đủ đốt đến mùa xuân ."
"Trong chỗ Thanh Thanh còn nhiều củi khô lắm, cứ lấy mà dùng, nếu thiếu thì bảo hậu cần chở tới."
Ở đây chỉ hai hộ gia đình, bộ phận hậu cần cũng sẵn lòng chiếu cố một chút.
Mẫu Thanh ngủ một mạch đến hơn ba giờ chiều mới bò dậy, đầu óc còn váng vất vì ngủ quá nhiều.