Hai chị em chuẩn đầy đủ, sáng sớm hôm mượn một chiếc xe.
Họ đến đây cũng hơn hai năm, tuy giờ cả hai mới chỉ là Đại đội trưởng nhỏ, nhưng nể mặt ông bà ngoại, bỏ tiền xăng thì việc mượn một chiếc xe vẫn trong tầm quan hệ.
Vân ngoại công dậy muộn, mở cửa thì chỉ thấy cái đuôi xe, biến mất hút.
"Hừ, cái con bé Hình Lị , bao giờ thấy nó đối với như thế.
Nhà họ Mục đến là nó xoắn xuýt chạy ngay.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Sáng sớm khỏi cửa cũng chẳng thèm chào ông già một tiếng."
Vân ngoại bà : "Thế chẳng .
Tính tình Hình Lị thế nào ông còn lạ gì, nếu với nó thì ông bảo nó nhiệt tình thế ?"
"Hình Lị sốt sắng đến nhà họ Mục như , chỉ thể là nhà họ Mục vốn dĩ đối xử với nó ."
Hơn nữa, hai vợ chồng già nhà họ Hình và nhà Lão Nhị Hình gia vẫn đang ở nhờ nhà đấy thôi.
Nhắc đến Mục Kế Đông, hai vợ chồng già Vân gia tuy gặp mặt nhưng ít tin tức về , đặc biệt là hai năm gần đây, thăng quan tiến chức nhanh đến mức ch.óng mặt.
Dù là dựa công trạng mà lên, nhưng hạng như Mục Kế Đông cả nước dám là duy nhất, thì cũng là cực kỳ hiếm thấy.
Quan trọng hơn là Mục Kế Đông xuất nông dân, bản lĩnh thực thụ, ai bắt bẻ lầm gì.
Trong thời đại nhạy cảm thế , xuất của chính là chiếc ô bảo vệ nhất.
Vân ngoại công miệng thì cằn nhằn nhưng trong lòng cũng ghi nhớ: "Liêu Xương Lĩnh là thế nào chúng đều thấy, đó là bản lĩnh, tính tình cương trực.
Mục Kế Đông là hạng dựa thực lực để vươn lên, việc trướng ông là nhất ."
"Phó Sư trưởng là ai?"
"Bà đấy, Lão Tần, lão già đó tuổi tác tương đương với chúng , nếu ông cứ khăng khăng chiến đấu ở tuyến đầu thì giờ thủ tục nghỉ hưu cũng ."
"Ông cũng là tuổi tương đương chúng , Lão Tần thể nghỉ hưu , còn chúng bao giờ mới nghỉ?"
Vân ngoại công thở dài một tiếng: "Đợi thêm chút nữa , đợi vài năm nữa xem , ít nhất cũng đợi Hình Lị và Hình Chiêu thăng tiến thêm chút nữa."
Những năm , hai ông bà luôn vạch kế hoạch thêm vài năm nữa nghỉ hưu, về thành phố Vân Đài ở cùng con gái, hoặc đến viện dưỡng lão ở huyện Mang Sơn tĩnh dưỡng cũng .
Sự đời khó đoán, hai năm qua xảy bao nhiêu chuyện, vì cháu gái và cháu trai nên hai năm cũng khó mà nghỉ .
mà , Hình Lị và Hình Chiêu hai ông bà Vân gia chỗ dựa, nếu công trạng thì tốc độ thăng chức dù bằng Mục Kế Đông thì chắc cũng chẳng kém là bao.
hai ông bà nỡ, nỡ để con cháu mạo hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-311.html.]
Hình Lị mấy xin đến những nơi nguy hiểm đều Vân Lão Gia T.ử gạt .
Hình Lị và Hình Chiêu thực cũng hiểu nguyên do ông bà ngoại , họ lẳng lặng chấp nhận, cũng hề hỏi thẳng mặt.
Chiếc xe chậm chạp lăn bánh đến huyện Thạch Ma, băng qua phố huyện để hướng về phía Thanh Tùng Lĩnh.
Đêm qua tuyết rơi, tuyết mặt đất phủ một lớp dày cộm, Hình Lị lái xe càng thêm cẩn thận, chỉ sợ xe lật xuống sườn núi.
Xuất phát từ sáng sớm, mãi đến hơn bốn giờ chiều hai chị em mới tới trạm trú quân Thanh Tùng Lĩnh.
Lái xe trong, lính gác cổng kiểm tra danh tính xong mới cho họ qua.
Cửa xe hạ xuống, Hình Chiêu tì cánh tay lên cửa xe hỏi: "Đồng chí, cho hỏi khu gia đình đường nào ạ?"
"Các tìm ai?"
"Tìm nhà Mục Đoàn trưởng."
"À, tìm Mục Đoàn trưởng mới đến hả, từ đây , rẽ trái rẽ , tính từ ngoài trong thì nhà thứ hai chính là nhà ông ."
"Cảm ơn nhé!"
Hình Lị lái xe , thấy chỉ sân của hai nhà phía ngoài là tuyết dọn sạch, còn cả dãy nhà bên trong đều ở.
"Nghe bảo ở đây đóng quân cả một sư đoàn, mà chỉ hai gia đình theo quân thôi ?"
"Thường thôi mà, nơi hẻo lánh và lạnh giá thế , bình thường mấy ai cam tâm tình nguyện dắt díu cả già trẻ lớn bé đến đây ở?"
Xe dừng cổng ngôi sân thứ hai, Hình Lị nhảy xuống xe, thở một luồng trắng xóa.
"Thanh Thanh, chị đến thăm em đây."
Mục Thanh đang sách, thấy tiếng gọi liền sang : "Ai gọi con thế ?"
"Để xem."
Lâm Ngọc đặt cuộn len xuống, bước xuống khỏi giường lò mở cửa.
Vừa mở cửa, Lâm Ngọc : "Là hai chị em cháu , lâu lắm mới gặp."
"Chào Lâm A Di ạ." Hình Lị và Hình Chiêu rạng rỡ chào hỏi.
Mục Thanh cũng : "Chị Lị, Hình Chiêu."
"Ha ha, hai ba năm gặp, Thanh Thanh cao thế ."