Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:17:14
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hình Lị đưa tay nhào nặn đôi gò má nhỏ của cô bé: “ là cô em gái nhỏ tâm lý nhất quả đất.”

 

Mộ Thanh nhíu mày, ghét bỏ liếc bàn tay chị: “Em mới rửa mặt xong đấy.”

 

Hình Lị ha hả: “Tay chị mới cọ nồi, phiền em rửa mặt nữa nhé.”

 

Đùa giỡn một hồi, Mộ Thanh ngoan ngoãn rửa mặt.

 

Hai chị em Hình Lị và Hình Chiêu mỗi bưng một bát mì trộn sốt nấm lớn, ăn một cách ngon lành.

 

Sau khi đ.á.n.h chén xong bát mì, Hình Chiêu còn múc thêm nửa bát nước mì, bữa cơm thế quả là mỹ mãn.

 

“Trưa nay ăn ở tiệm cơm nhân dân huyện Thạch Ma, cũng gọi một bát mì dưa chua mà chẳng tí váng mỡ nào, chỉ thấy vị muối với vị chua thôi.”

 

Mộ Thanh thích dưa chua muối ở vùng , chỉ vị chua chứ thơm, so với dưa muối ở huyện Mang Sơn thì kém xa.

 

Hai chị em Hình Lị sâu sắc đồng cảm: “Dưa muối mà cho hoa tiêu, ớt, đường phèn với đại hồi thì mà ngon ?”

 

Khóe môi Mộ Thanh nhếch lên: “Thực rau muối ở vùng cũng khá ngon mà.”

 

“Ha ha, em đang đến kim chi cải thảo ?

 

Không chỉ cải thảo , mấy thứ khác như Kết Cánh, củ cải khô cũng ngon lắm, quan trọng là mạnh tay cho gia vị cơ.”

 

“Mẹ em bảo sang năm nhà em cũng sẽ thử muối một ít.”

 

Thực Mộ Thanh sẵn cải thảo tươi, cả bột ớt, táo, lê...

 

chỉ thiếu vài vị gia vị khác nên mới bắt tay .

 

Vừa ăn chuyện trò, đến lúc ăn xong mà bố Mộ Thanh vẫn về.

 

Trong nồi đun bếp lò sẵn nước nóng, khi hai chị em Hình Lị rửa mặt mũi xong xuôi thì hai lớn mới lững thững trở về.

 

Thấy chiếc xe quen thuộc đậu ngoài sân, Lâm Ngọc đoán ngay: “Chắc chắn là đám trẻ Hình Lị tới .”

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trăng đêm nay sáng, tuyết đọng mặt đất cũng phản chiếu ánh sáng lấp lánh, Mộ Kế Đông rõ biển xe, : “Đây là xe của đơn vị.”

 

là ngốc, giờ ngoài xe công thì lấy xe cá nhân?

 

Nếu cá nhân mà mua xe, con gái chắc chắn sẽ đào vài củ nhân sâm đem bán để đổi một chiếc về cho xem.”

 

Hai vợ chồng bước nhà, quả nhiên thấy hai chị em.

 

“Chào Chú Mục, chào Lâm A Di ạ.”

 

“Ừ, hai đứa đến muộn thế?”

 

“Thôi đừng nhắc nữa ạ, tuyết đường dày quá, khó vô cùng, bọn cháu cứ sợ đường trơn lao xuống núi mất.”

 

“Nguy hiểm thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-326.html.]

Vậy lúc về hai đứa chú ý nhé.”

 

“Đi xe tải lớn thì dễ hơn chút, xe nặng đầm hơn nên dễ trượt như xe con ạ.”

 

Cũng chính vì mùa đông ở đây xe con ưa chuộng lắm nên họ mới dễ dàng nhờ vả mượn xe.

 

“Hai đứa ăn cơm ?”

 

“Dạ ạ, bọn cháu ăn mì trộn sốt nấm.”

 

“Vậy thì , mai nhà món gì ngon ngon ăn nhé.”

 

Mộ Thanh với : “Chị Lị mang hai con Phi Long sang ạ, bảo là thể dùng để nấu canh dưỡng sinh.”

 

“Được thôi, khi nào hai đứa về bác sẽ nấu cho mang theo, đem về cho ông bà ngoại nếm thử.”

 

Hình Lị nũng nịu: “Ông bà ngoại cháu ăn canh dưỡng sinh, cứ khen Lâm A Di mãi đấy ạ.”

 

Lâm Ngọc đáp: “Hợp khẩu vị là .”

 

Nói chuyện thêm một lúc, thấy thời gian còn sớm, khi sắp xếp chỗ ngủ, đều lên giường .

 

Hình Lị cạnh Mộ Thanh, thì thầm: “ , chuyện học của em chị hỏi trường .

 

Trường hợp đặc biệt như em thể đến trường đăng ký, bình thường cần lên lớp, cuối kỳ tham gia thi cử là .”

 

Mộ Thanh "ừ" một tiếng: “Em cũng đoán là , thời buổi trường học linh động lắm, chị xem bố em cũng lấy bằng nghiệp cấp ba đấy thôi.”

 

“Có bằng cấp là , chức vụ lên cao, cạnh tranh với những cùng cấp thì bằng cấp mới là ưu thế lớn.”

 

Mộ Thanh lặng lẽ gật đầu.

 

Từ vụ vớt cá ở sông Bạch Thủy, Mộ Thanh dần quen hơn với ở bộ phận hậu cần.

 

Đôi khi dạo cô bé ghé qua chỗ họ, ít chuyện phiếm, chẳng hạn như bố cô là bằng cấp cao nhất trong các Đoàn trưởng ở căn cứ Thanh Sơn Lĩnh.

 

Sư trưởng Liêu từng học tư thục, bằng cấp cụ thể để so sánh.

 

theo quan sát của Mộ Thanh, Sư trưởng Liêu coi như văn võ song , học vấn còn cao hơn cả ông bố bằng cấp hờ của cô.

 

Mộ Thanh hỏi nhỏ: “Chị Lị, chị quân ngũ từ lúc đang học đại học, mà giờ vẫn...”

 

“Em hỏi chị giờ vẫn chỉ là Liên trưởng chứ gì?”

 

Hình Lị mỉm : “Có nhiều nguyên nhân lắm, một là ông bà ngoại nỡ để chị mạo hiểm, đại công như Chú Mục thì khó thăng tiến.

 

Thứ hai là chị cầm s.ú.n.g thực sự, chứ hậu cần công tác văn thư.

 

Phụ nữ mà, cạnh tranh với đám đàn ông vốn dĩ chẳng mấy ưu thế .”

 

 

 

 

Loading...