Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-01-23 00:54:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thanh liếc bố một cái, ý bảo: Con bảo mà, sống ở nơi đông đúng là chẳng chút nào.

 

Mục Kế Đông chống nạnh: "Con gái?"

 

Mục Thanh bưng một chậu cá nấu dưa chua nóng hổi nghi ngút khói: "Chỉ còn chừng thôi, đống sẵn hồi ăn hết sạch ."

 

"Đóng cửa, đóng cửa mau!

 

Ăn xong hẵng , kẻo con sợ nhà bên cạnh ngửi thấy mùi."

 

Mục Thanh khẽ nhếch môi: "Lúc ăn thì mùi lớn lắm, chỉ lúc nấu mùi mới nồng thôi."

 

Mục Kế Đông bưng bát đũa xuống: "Cũng chẳng thể chuyển ngay một sớm một chiều .

 

thấy nhà nghĩ cách giải quyết chuyện ăn uống thôi.

 

Có cái bếp mà tùy ý nấu món thích thì còn thể thống gì nữa?"

 

"Có cách đấy ạ.

 

Chúng lên núi nấu ăn, món nào bất tiện thì nhân cơ hội thật nhiều cất , ăn chỉ cần lấy là xong, càng tiện."

 

Mục Kế Đông thấy cách : "Ngày mai cả nhà lên núi, bố một căn nhà gỗ của thợ săn, lên đó mà nấu nướng."

 

"Có bếp bố?"

 

"Có chứ, hồi trời còn lạnh, chúng tuần tra ngang qua còn đó nghỉ ngơi nửa ngày mà."

 

"Bố và đều chỗ đó, liệu khác cũng đến ?"

 

"Không , chỗ đó hẻo lánh lắm, chúng cũng là tình cờ phát hiện thôi.

 

Bây giờ thời tiết ấm áp , tuần tra ngang qua cũng chẳng dừng ."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Đằng nào ở nhà cũng chẳng việc gì, khi cả ba bàn bạc xong xuôi, sáng sớm hôm , Lâm Ngọc cho gà ăn xong liền sang nhà họ Liễu bên cạnh, nhờ Vương Thẩm trông nom hộ mấy con gà vịt trong hai ngày tới.

 

"Cám trộn sẵn để hết trong bếp , cửa bếp khóa, phiền chị đến giờ thì cho chúng ăn hộ với."

 

"Trời ạ, cả nhà chị định xa ?"

 

Lâm Ngọc mỉm : "Vâng, nhà Kế Đông khó khăn lắm mới đợt nghỉ, chúng định đưa con gái dạo một chuyến."

 

"Ngày mai cũng chẳng xe thành phố mà?"

 

"Không thành phố ạ, chúng định lên ngọn núi phía chơi một chuyến."

 

Vương Thẩm bảo: "Nhà chị đúng là thú vị thật, đầu thấy nghỉ phép rủ lên núi chơi đấy.

 

Chắc còn ngủ núi nữa nhỉ, chuyện chẳng dễ dàng ."

 

Vương Thẩm đồng ý giúp việc cho gà vịt ăn, còn bảo cả Chiêu Tài và Tiến Bảo bà cũng sẽ trông giúp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-339.html.]

 

"Chiêu Tài và Tiến Bảo thì cần ạ, lát nữa chúng mang theo cả."

 

"Được , lên núi nhớ chú ý an nhé."

 

Mục Thanh từ nhà họ Liễu về, thu dọn đồ đạc xong xuôi, Mục Kế Đông quẩy một chiếc sọt lớn để che mắt, tay cầm cung tên, dẫn vợ con lên núi.

 

Mục Thanh chút phấn khích, chuyện chẳng giống như dã ngoại ?

 

Uông Phượng Tảo từ phía bộ phận hậu cần về, từ xa thấy gia đình ba nhà họ Mục cổng lớn, bà về đến nhà liền tò mò hỏi một câu: "Họ thế nhỉ?

 

thấy Đoàn trưởng Mục còn cõng theo một cái sọt lớn nữa."

 

Vương Thẩm : "Nói thì cũng đầu thấy chuyện lạ như , hai vợ chồng dắt con gái lên núi ở hai ngày.

 

Chung quanh đây rừng rú hoang vu, họ quả là chẳng sợ đụng thú dữ.

 

trong núi vùng lợn rừng đấy, cái giống da dày thịt béo, đụng là phiền phức to."

 

"Đoàn trưởng Mục đúng là đàn ông , đối xử với vợ con thực sự chê ."

 

"Chứ còn gì nữa."

 

Vào sâu trong núi, Mục Thanh thu chiếc sọt lớn lưng bố gian, Mục Kế Đông dắt tay vợ: "Cẩn thận chân đấy."

 

"Ông yên tâm, ủng , tiện lắm."

 

Mục Thanh lẽo đẽo theo bố : "Bố ơi, lâu thế?"

 

Mục Kế Đông hì hì : "Bố về hai ngày con mới hỏi, bố cứ tưởng con sẽ hỏi cơ đấy."

 

Nguyên là Mục Kế Đông và đồng đội thực hiện nhiệm vụ theo đúng kế hoạch ban đầu, nhưng đó phía hòn đảo phía Đông xảy giao tranh, các lãnh đạo để đề phòng bất trắc dặn dò họ tuần tra kỹ lưỡng hơn, tránh để xảy sai sót.

 

"Chỗ vùng giáp biên giới, các đơn vị ở phía Bắc áp lực mới lớn.

 

Nghe hai bên đều dàn quân , lỡ chẳng may s.ú.n.g cướp cò là khi đ.á.n.h to đấy."

 

Đến đây , Mục Kế Đông cũng thêm nhiều tin tức nội bộ.

 

Phía Bắc tuy giống như biên giới Tây Nam giáp ranh với mấy nước, chỉ một nhà thôi nhưng cũng khó nhằn lắm.

 

Năm ngoái, ngoài Thanh Tùng Lĩnh, còn lập thêm mấy tuyến phòng thủ nữa, chứng tỏ các lãnh đạo sớm chuẩn .

 

Tại cần những khả năng tác chiến rừng rậm, lẽ đây chính là nguyên nhân.

 

Gọi những như họ đến đây, chỉ đơn thuần là để tuần tra.

 

Lâm Ngọc nhíu mày: "Mùa đông các ông tuần tra đủ vất vả , còn quản cả những việc ?"

 

 

 

 

Loading...