Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-01-23 00:54:16
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói trắng , huyện Bạch Thủy chính là sân của quân đội.

 

Huyện Bạch Thủy tổng cộng bao nhiêu ?

 

Quân đội bao nhiêu ?

 

Huyện Bạch Thủy dựa quân đội mà phát triển, hình thành nên tình trạng cũng gì lạ.

 

"Không huyện trưởng ?"

 

"Hì hì, một huyện thể huyện trưởng ?"

 

Anh tài xế : "Vấn đề , hiện tại huyện trưởng huyện Bạch Thủy là quân nhân xuất ngũ, lên huyện trưởng cũ từ năm sáu sáu."

 

Chậc chậc, ngẫm kỹ mốc thời gian , quả thực thâm thúy.

 

Mục Thanh đoán, lẽ vì nơi quá hẻo lánh, những kẻ đang tranh đấu ngoài thèm để mắt đến cái xó xỉnh , nếu cũng chẳng thể phát triển như thế.

 

Lâm Ngọc ăn bánh bao nghĩ, may mà con gái đốc thúc bố nó lính, cái nơi rừng rú sống còn tự tại hơn cả ở Mục Gia thôn chứ.

 

Ăn no bụng, Lâm Ngọc ôm con gái, để cô gối đầu lên đùi : "Hôm nay con ngủ trưa, ngủ một lát ."

 

Mục Thanh ngáp một cái, tựa dần .

 

như lời Hồ Bình , khi về đến nhà trời sập tối, còn bước sân thấy tiếng mèo kêu ch.ó sủa trong nhà.

 

Đặc biệt là Chiêu Tài, nó sủa "váng váng váng" dữ dội.

 

"Đừng sủa nữa, chẳng về đây ."

 

Lâm Ngọc mở cửa, Chiêu Tài lập tức xông , suýt chút nữa Lâm Ngọc ngã ngửa.

 

"Chiêu Tài!" Mục Thanh nghiêm giọng quát một tiếng.

 

"Ư ư~" Chiêu Tài dường như sai, cụp đuôi ngừng cọ cọ chân Lâm Ngọc.

 

"Biết , đừng như thế nữa." Lâm Ngọc xoa xoa đầu ch.ó, bước nhà .

 

Đống đồ lặt vặt mua hôm nay dọn dẹp , thịt cứ để đó vội, đợi hái đủ nấm mới bắt đầu .

 

Lâm Ngọc với con gái: "Mong trời mau mưa, mưa xong nấm núi mới mọc ."

 

"Thời tiết nóng lên, mưa nhiều, chừng đêm nay mưa luôn đấy."

 

Nửa đêm, Mục Thanh đang ngủ say, lờ mờ thấy mái nhà tiếng lộp bộp, cô lật , ông trời quả là nể mặt thật.

 

Mưa suốt một đêm, mặt đất đầy bùn nhão, buổi sáng hai con khỏi cửa.

 

Ngủ trưa dậy, hai con mới xỏ ủng, đội nón, địu gùi lên núi.

 

Nhà đối diện, Lý Hồng Lệ theo đầy ngưỡng mộ: "Nhà chị chuẩn đầy đủ thật đấy, em chẳng chuẩn gì cả, giờ lên núi chỉ nước chân đất."

 

Lâm Ngọc với cô : "Chúng ở Tây Nam, bên đó mưa nhiều, ủng thì sống nổi, trong nhà lúc nào cũng sẵn, lúc thì mang theo luôn."

 

Lúc ngoài ngang qua nhà họ Liêu, bọn họ cũng chuẩn ủng, tác phong của Ngô Phượng Tảo, bà cũng giống sẽ lên núi hái nấm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-349.html.]

Thanh Tùng Lĩnh chỉ mấy hộ gia đình bọn họ, giờ chỉ hai con họ lên núi, nấm núi chẳng hái bao nhiêu thì hái bấy nhiêu .

 

Mục Thanh hớn hở lên núi, mới vài bước phát hiện phía hái qua .

 

"Ai hái qua nhỉ?"

 

"Bọn Hồ Bình ?"

 

"Chắc thế."

 

"Không , chúng lối ."

 

Mục Thanh theo sang lối khác, bên nấm mới mọc nhiều vô kể, hai con chuyên chọn những cây nấm kích cỡ để hái.

 

Cái to quá lấy vì già, cái nhỏ quá cũng lấy vì lười cúi lưng.

 

Cả buổi chiều hai con hái mấy sọt, thật là tuyệt vời.

 

Lâm Ngọc đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng mỏi: "Tạm thế thôi, dù cũng hái hết, mai đến."

 

"Vâng ạ."

 

Hai con xuống núi, bắt gặp một lão bà bà đang địu một gùi nấm đầy ắp tới.

 

Lâm Ngọc thiện chào hỏi, lão bà bà : " cô, cô là Lâm Ngọc ."

 

"Bà cháu ạ?"

 

Lão bà bà : "Chúng ở cùng một khu gia binh, cô cho ."

 

Lâm Ngọc: "..." cháu bà.

 

Lão bà bà tự giới thiệu: "Nhà họ Tần, nể mặt cái già , con bé nhà cô gọi một tiếng Bà nội Tần chắc vẫn nhận ."

 

Lâm Ngọc vội vàng : "Bà chính là vợ của Tần phó sư trưởng ạ?

 

Thật ngại quá, cháu nhận ."

 

Tần lão thái thái ha hả: "Chúng gặp bao giờ , cô nhận là chuyện bình thường."

 

"Cả chúng đều đang mang đồ nặng, thôi đừng đây tán gẫu nữa, về ."

 

"Vâng, bà ạ."

 

"Vậy khách khí nữa nhé."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Lúc Tần lão thái thái mới đến khu gia binh Lâm Ngọc , vốn định đến thăm hỏi, nhưng Ngô thẩm t.ử bà cụ thích tiếp lạ nên bà mới .

 

Sau Tôn Diễm và Lý Hồng Lệ đến cũng tới nhà họ Tần chào hỏi.

 

Lâm Ngọc trong lòng lấy lạ, vốn tưởng là một bà cụ khó gần, hôm nay qua thấy tính tình cũng đấy chứ.

 

Mục Thanh đưa kết luận hai ngày tự bác bỏ.

 

 

 

 

Loading...