Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:49:35
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ nay về mỗi buổi chiều đến lớp sớm hơn cho , học dốt thì chăm chỉ ."

 

Trần Tĩnh và Thẩm Viên ngoài cửa, thấy thầy Hoắc nổi giận, liền nhét vội bức thư túi áo, lén lút chuồn mất.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Hoắc Dung Thời về phòng thư hồi âm cho Mục Thanh, xong ngoài cửa sổ, phương Bắc chắc sắp tuyết rơi , còn nhận thư .

 

Nhận chứ, nhận , gửi qua đường hậu cần thì cũng nhận hết.

 

Sau khi trình độ ngoại ngữ đạt đến mức nhất định, Mục Thanh dường như nghiện cái cảm giác thư bằng ngoại ngữ , cô còn đổi luân phiên các ngôn ngữ, về , nhiều quá khiến Trương Khâm, Thẩm Viên và Trần Tĩnh đều chẳng buồn tiếp chuyện cô nữa, chỉ mỗi Hoắc Dung Thời là vẫn bền bỉ hồi âm cho cô từng bức một.

 

Thời gian trôi như nước suối trong khe núi, chảy sông dài, chẳng về .

 

Lại một năm nữa đông qua xuân tới, qua những lá thư thường xuyên, Mục Thanh những mảnh ghép nhỏ nhặt trong cuộc sống và công việc của Hoắc Dung Thời.

 

Mùa hè năm bảy mươi, Mục Thanh nghiệp cấp hai, Hoắc Dung Thời nghiệp cấp ba.

 

Cô ở nhà chơi bời lêu lổng, còn Hoắc Dung Thời thì nhập ngũ lính.

 

Sau đó thường xuyên mấy tháng liền tin tức, bỗng chốc cho cô mười mấy lá thư gửi tới một lượt.

 

thương, lập công, chỉ trong vòng một năm, nhờ quân công mà leo lên chức Tiểu đoàn trưởng.

 

Còn chị Lệ, lính bao nhiêu năm nay cũng mới chỉ lên chức Tiểu đoàn phó.

 

chị Mục Thanh kể về Hoắc Dung Thời mà ngưỡng mộ thôi.

 

Mục Thanh mỉm thư, mở đến lá thư cuối cùng, một hồi, nụ mặt cô chợt nhạt dần.

 

Hoắc Dung Thời năng lực bản xuất chúng, kinh nghiệm tác chiến tiền tuyến, thạo hai ngoại ngữ.

 

Cuộc đàm phán ở phương Nam đem kết quả, máy bay bắt đầu ném b.o.m, Hoắc Dung Thời chọn Phó chỉ huy đội hành động đặc biệt, nước ngoài .

 

Mục Thanh chút hoảng hốt, tiếc rằng thể giống như cha xuống phía Nam mà chạy tới Mộc Gia Trại, tới núi Bát Vương.

 

Cô chỉ thể ở nơi xa cầu nguyện cho bình an.

 

Lâm Ngọc tin về Hoắc Dung Thời cũng lo lắng: "Nhà họ chỉ mỗi nó là con, ông bà nội và bố mà yên tâm cho nổi?"

 

"Thầy Hoắc ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-366.html.]

Lâm Ngọc nghiêm nghị lắc đầu: "Đừng xem thường Hoắc lão gia t.ử, cháu trai biền biệt bấy lâu nay, ông thể .

 

Chẳng qua là vì con cháu lo lắng nên mà thôi."

 

Từ mùa hè năm bảy mươi mốt đó, Mục Thanh bốn năm hai tháng nhận thư của Hoắc Dung Thời.

 

Thỉnh thoảng cô nhận thư của Trương Khâm và Trần Tĩnh.

 

Trương Khâm nghiệp cấp ba, đúng như ý nguyện công tác hậu cần, mỗi ngày bận rộn với mấy việc của mấy bà tổ dân phố, là chuyện vặt vãnh, ai cũng coi như chân sai vặt mà sai bảo.

 

Anh bảo, đúng là học vẫn nhất, học vui bao nhiêu!

 

Trần Tĩnh và Thẩm Viên khi nghiệp cấp ba, Trần Tĩnh bệnh viện y tá, Thẩm Viên công việc thu mua vật tư, thường xuyên theo đoàn xe chạy khắp nơi, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi.

 

Còn Mục Thanh, vài năm thời gian khiến cô từ một bé gái trưởng thành thành một thiếu nữ duyên dáng, chỉ cần cô ngang qua, ngay cả những hàng xóm quá quen thuộc cũng ngoái thêm cái nữa.

 

Mục Thanh sắp tròn mười lăm tuổi, chiều cao xấp xỉ , là một thiếu nữ cao một mét sáu mươi lăm.

 

Lòng yêu cái ai mà chẳng , ai mà ngắm cô thêm một chút?

 

"Chị Thanh Thanh, chị sang nhà bà nội Tần ạ?" Cô bé Chu Thắng Nam lon ton chạy .

 

"Ừ, em đừng bám đuôi chị, mau lớp học bài ."

 

"Còn sớm mà chị, muộn ."

 

Thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào thấy cô bé mới hai tuổi, năm nay đến tuổi học .

 

Đáng tiếc, mấy năm nay quân tẩu ở nơi đóng quân Thanh Tùng tổng cộng quá mười nhà, hai chị gái của cô bé còn bạn bè cùng học.

 

Đến lượt cô bé thì chỉ cô bé với thằng út nhà Lý Hồng Lệ hai đứa một lớp, đúng là chỉ cần ngáp một cái thôi cũng giáo viên gọi dậy một đoạn văn ngay lập tức.

 

Mục Thanh tặc lưỡi trong lòng, cô bé đặt tên là Chu Thắng Nam, thế mà cái điệu bộ chẳng mặn mà với việc học của cô bé hao tâm tổn trí ít, chỉ sợ phụ lòng cái tên đó.

 

"Chu Thắng Nam, cái con nhóc , đây ngay cho !"

 

Nghe thấy gọi tên cúng cơm, cô bé sợ đến run b.ắ.n , vội vàng chạy về, ôm lấy nũng nịu.

 

 

 

 

Loading...