Chu Thắng Nam tới đây lúc nhỏ nhất, cô bé giống hai chị của , ký ức chị họ bắt nạt, từ nhỏ lớn lên trong môi trường tràn đầy yêu thương nên gan cũng to hơn hai chị nhiều.
Và đương nhiên, cũng nghịch ngợm hơn hẳn.
Mục Thanh mỉm , chẳng mấy chốc tới nhà họ Tần.
"Đến , hôm nay chúng gì đây nhỉ?"
Tóc bà cụ Tần bạc trắng cả , bà đó mỉm cô, hiền từ dịu dàng.
Mục Thanh nhẹ nhàng : "Tất cả theo bà ạ."
"Ha ha ha, đoán ngay là cháu sẽ thế mà.
Hôm nay chúng lên núi hái ít cành thông nhé, nhựa thông cháu đưa dùng hết ."
Mục Thanh bất lực: "Bà coi nó là nhang muỗi đấy ?"
Bà cụ : "Mùi nó thơm mà, rắc cả lên gối, ga giường, chăn màn giường nữa.
Dù cái mùi của cháu cũng thanh thoát, thế nào cũng thấy dễ chịu."
"Ông nội Tần giận ạ?"
"Ha ha ha, ông giận cũng chẳng gì ."
Lão đầu t.ử đây cằn nhằn với bà, ông là dân lính, suốt ngày cứ thơm phức, để thì mặt mũi nào nữa.
Bà cụ chẳng thèm ông, cứ coi lời ông như gió thoảng bên tai, dần dà, ông cụ Tần cũng chẳng buồn nữa.
Chỉ tự an ủi , chắc cái mùi ngoài ngửi nhỉ.
Đợi bà cụ khóa cửa xong, một già một trẻ thong thả bước khỏi khu tập thể.
Mấy năm trôi qua, trẻ con trong khu tập thể lớn, lớn cũng thêm tuổi.
Ngô Phụng Tảo hai bên thái dương lốm đốm bạc, bà cũng chẳng thèm giấu giếm, cứ để lộ một cách tự nhiên.
"Thanh Thanh, lên núi săn b.ắ.n ?"
"Cháu chào bà Ngô, hôm nay cháu săn, cháu đưa bà Tần dạo thôi ạ."
Ngô Phụng Tảo : "Mấy hôm cháu dẫn Chiêu Tài lên núi săn, chắc là nó mệt lử chứ gì."
"Dạ đúng , hôm nay nó vẫn còn đang bẹp ở nhà nghỉ ngơi ạ."
Ngô Phụng Tảo lớn.
Người già, ch.ó cũng già, Chiêu Tài cũng chẳng còn hiếu động như xưa nữa.
Nhìn bóng dáng một già một trẻ xa, Ngô Phụng Tảo thở dài một tiếng: "Chẳng Sơ Nhất bây giờ thế nào ."
Sơ Nhất là cháu gái lớn của Ngô Phụng Tảo, sinh năm năm mươi lăm, theo bố biền biệt bấy nhiêu năm, năm nay cũng hai mươi , đến tuổi gả chồng.
"Bà đừng lo lắng quá, con cháu tự phúc của con cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-367.html.]
Trong lòng Ngô Phụng Tảo vẫn bồn chồn, bà đang nghĩ là bảo ông Liêu nghĩ cách, dù con trai con dâu về thì ít nhất cũng đưa cháu gái về đây, tìm cho nó một nhà t.ử tế.
Dẫn theo bà cụ Tần nên Mục Thanh lên núi cao, chỉ tìm một cây thông mọc thấp ở chân núi, hái hai nắm cành thông mang về.
Bà cụ chút tiếc nuối: "Lão đầu t.ử nhà bây giờ chẳng cho lên núi nữa ."
"Ông nội Tần cũng là lo cho sự an của bà thôi ạ."
"Hừ, ông mà, việc cần lo thì chẳng lo, lo bò trắng răng."
Mục Thanh mỉm nhạt, tiếp lời.
Bà cụ chuyển sang chuyện khác, Mục Thanh ậm ừ đáp , hai thong thả về.
"Mục Thanh, thư của cháu ."
"Sớm thế giao thư ạ?"
Hồ Bình lau mồ hôi: "Tối qua chú việc ở huyện Thạch Ma, sáng sớm từ huyện qua đây luôn, chắc chắn là nhanh ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mục Thanh cứ ngỡ là thư của bọn Trương Khâm gửi tới.
thấy nét chữ trầm ẩn chứa sự sắc sảo phong bì, đây là...
Hoắc Dung Thời về !
Mục Thanh đưa bà cụ Tần về nhà xong liền vội vàng chạy biến về nhà xem thư.
Mấy năm liên lạc, qua từng nét chữ của , Mục Thanh bao giờ cảm nhận rõ rệt đến thế, còn là thiếu niên thích tỏ lớn nhưng vẫn còn đôi chút non nớt ngày nào nữa.
Anh thực sự trưởng thành !
Khu tập thể quân đội huyện Nam Quảng.
Nơi đây mưa thuận gió hòa, khí hậu ôn hòa khiến cây cối sinh trưởng nhanh.
Hoắc Dung Thời sải bước con đường về nhà, những hàng cây hai bên đường so với lúc rời vài năm cao lớn hơn nhiều.
Có lẽ vì cao nên tiếng vang xa, những con ve sầu bám cây râm ran ngớt, âm thanh ch.ói tai càng khiến lòng thêm phần bực bội.
Buổi chiều tà ở khu tập thể, khí vương chút ẩm của mồ hôi, mang cảm giác chẳng mấy dễ chịu.
Hoắc Dung Thời một tay nới lỏng chiếc cúc áo cùng, thong dong tản bộ về đến nhà.
“Con gái của ơi, nhớ con đến c.h.ế.t mất thôi.”
155
“Cái đồ con gái bất hiếu , già chẳng xa , thế mà con cũng chịu về thăm , lương tâm con ch.ó tha ?”
“Anh chị con ở nhà ngày nào cũng nhắc tên con, mà họ bận việc dứt .
Thân già chẳng sống bao lâu nữa, khi nhắm mắt xuôi tay chỉ đến thăm con một .”