Lần đầu đặt chân tới đây, chỉ cảm thấy quân khu quá đỗi to lớn.
Những quân khu từng qua, Nam Quảng là nơi nhỏ bé, Thanh Tùng Lĩnh cũng là nơi nhỏ bé, quân khu thành phố Vân Đài thì lớn hơn một chút, nhưng cũng tùy là so với ai.
Mục Kế Đông chống nạnh quanh, so với quân khu huyện Bạch Thủy thì quân khu thành phố Vân Đài cũng chỉ coi là nơi nhỏ bé mà thôi.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hồ Bình ló đầu khỏi cửa kính xe hỏi : "Khi nào thì ông về?"
"Mấy giờ các ông chạy chuyến tối?"
"Mấy ngày nay đang vận chuyển vật tư nên cả ngày đều xe về Thanh Tùng Lĩnh, chuyến muộn nhất chắc tầm bốn năm giờ chiều."
Mục Kế Đông vẫy vẫy tay, Hồ Bình hộ tống xe rời .
"Đồng chí cho hỏi, nhà Sư trưởng Vân Lập Tâm đường nào ạ?"
"Nhà Sư trưởng Vân , lối , thẳng, hết đường thì rẽ, sẽ thấy một cái sân lớn, cửa hai cái cây, đó hỏi tiếp.
Những cấp Sư trưởng đều ở trong đó cả."
"Cảm ơn đồng chí."
"Không gì."
Gia đình ba xách đồ theo chỉ dẫn.
Mục Thanh tiên phong phía , vài bước bỗng khựng .
"Con gái, tiếp con?"
Đang tới là một đàn ông trẻ tuổi trong bộ quân phục, dáng cực kỳ cao lớn và điển trai.
Là Hoắc Dung Thời!
Hoắc Dung Thời mỉm tiến gần: "Cháu chào chú Mục, chào dì Lâm ạ."
Mục Thanh hừ nhẹ một tiếng, chỉ chào bố cô, bộ nhận cô chắc?
Hoắc Dung Thời bước đến bên cạnh cô: "Để xách giúp cho."
Nói đưa tay đón lấy túi d.ư.ợ.c liệu trong tay Mục Thanh.
Cô ngước một cái: "Người gì mà cao quá trời."
Hoắc Dung Thời khẽ đáp: "Đều là của , là nên cao quá thế ."
Lâm Ngọc lườm con gái một cái: "Sao con năng thế hả."
Rồi bà sang với Hoắc Dung Thời: "Tiểu Hoắc, cháu ở huyện Bạch Thủy thế ?"
"Bố cháu phái cháu đến huyện Bạch Thủy để gặp hai chú, cháu cũng mới đến ngày hôm qua thôi ạ."
Đầu óc Mục Thanh bỗng chốc trở nên tỉnh táo, lúc Hoắc Dung Thời thấy thuận mắt hơn hẳn.
Cuối cùng cô cũng chịu ban cho một nụ .
Khóe môi Hoắc Dung Thời nhếch lên, trong lòng thấy vui lạ lùng.
Hoắc Dung Thời hỏi Mục Thanh , cô đáp là đến nhà Sư đoàn trưởng Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-382.html.]
" chỗ đó."
Hoắc Dung Thời phía dẫn đường, dừng cổng một ngôi nhà: "Đây chính là nhà Sư đoàn trưởng Vân."
Mục Thanh nhướng mày: "Sao đây là nhà họ Vân?"
Hoắc Dung Thời chỉ tay sang sân nhà bên cạnh: "Tối qua nghỉ ở nhà kế bên."
Hóa là .
Trong lúc hai đang trò chuyện, cánh cửa nhà bật mở, một bà cụ tóc bạc phơ bước .
Mục Thanh đoán đây hẳn là bà ngoại của chị Lị, nhưng cô vẫn đang phân vân, nên xưng hô thế nào cho phép.
"Các cháu từ rặng Thanh Tùng tới ?
Đây là Mục Thanh ?"
Mục Kế Đông vội vàng nở nụ : "Dạ , đây là con gái em, Mục Thanh.
Nhà em sang từ sớm, lúc nãy tới cứ sợ bác nhà."
Vân Lão Thái Thái ha hả: "Mối quan hệ hai nhà còn thiết hơn cả bà con thích, các cháu cứ tới lúc nào cũng , nhà lúc nào cũng ."
"Đừng đó nữa, mau nhà ."
Bà cụ nhiệt tình chào đón họ cửa, chợt thấy Hoắc Dung Thời thì khựng : "Cậu cũng là nhà họ Mục ?
Sao nhà chị chỉ một mụn con gái thôi?"
Dứt lời, bà về phía Mục Kế Đông.
Anh vội giới thiệu ngay: "Đây là Hoắc Dung Thời, từ huyện Nam Quảng sang, quan hệ với nhà em thiết."
Hoắc Dung Thời mỉm chào hỏi: "Cháu đến huyện Bạch Thủy từ tối qua, ở nhờ nhà Lão Cao bên cạnh.
Lúc cháu tới trời muộn nên kịp sang chào bác, mong bác đừng trách."
"Ồ, là thế.
cứ thắc mắc mãi, ở quân khu từng thấy thanh niên nào khôi ngô tuấn tú như ."
Vân Lão Thái Thái vốn dĩ vẫn luôn để mắt tìm đối tượng cho cháu gái, nên mấy trẻ tuổi trong quân khu đều bà dò hỏi cả lượt .
Bà cũng chẳng ngốc, thấy Hoắc Dung Thời là đoán ngay vì mục đích gì mà tới.
Mời nhà, bà cụ thong thả rót nước: "Mục Đoàn trưởng, xem xem trưa nay ăn gì nào?"
"Ấy c.h.ế.t, bác đừng gọi , cứ gọi con là tiểu Mục thôi, con dám nhận ."
Vân Lão Thái Thái mỉm , xua tay: "Anh cứ xuống , đừng cuống lên thế."
"Để con cho ạ." Lâm Ngọc đỡ lấy bình rót nước.
Dù đây là đầu hai nhà gặp mặt, nhưng nhờ nhà họ Hình cầu nối, chỉ qua vài câu chuyện phiếm, bầu khí dần trở nên thuộc.
Lâm Ngọc chủ động nhận việc bếp núc, còn bảo chiều nay sẽ hầm canh dưỡng sinh.