"Ngọc Thụ, bếp lấy cho em lọ bột ớt đây."
"Anh ngay đây."
Sau một thời gian tiếp xúc, Hình Lị sai bảo Trần Ngọc Thụ vô cùng thuận tay, chẳng coi là ngoài, mà cũng cam tâm tình nguyện phục vụ.
Mục Thanh ôm mèo Tiến Bảo sách trong thư phòng, thấy động tĩnh ngoài sân liền ngó một cái thong thả xuống vuốt ve mèo.
Làm thịt xong, Hình Lị rửa tay cùng Trần Ngọc Thụ dạo, còn bảo trưa về ăn cơm.
Lâm Ngọc : "Đợi mớ thịt xong là hai đứa nó thể bàn chuyện đưa Ngọc Thụ về nhà ăn Tết đấy."
Mục Kế Đông mỉm : "Khỏi cần bàn, hôm qua lúc họp nghỉ giải lao, Sư đoàn trưởng Trần với , Ngọc Thụ xin phép ông Tết về huyện Mang Sơn."
"Ha ha ha, thì quá."
Các bậc tiền bối đều mong thành chuyện đại sự.
Giang San bắt đầu gom góp đồ để chuẩn quà mắt cho cháu trai đầu về nhà gái.
Nhà họ Hình gia đình tầm thường, quà cáp sơ sài quá thì tiện, việc chọn quà khiến Giang San đau hết cả đầu.
Cuối cùng Uông Lộ hiến kế, bảo bà mua mấy chiếc đùi lợn muối thượng hạng, vốn là đặc sản vùng , thể hiện sự coi trọng mà quá phô trương, là hợp lý nhất.
Giang San nghĩ nghĩ thấy đúng là , bèn mua thêm một ít đồ kèm theo, tạo thành một bộ quà mắt thật chỉn chu.
Những nhà thiết với nhà họ Mục đều nhà họ thích mua và ăn đùi lợn muối.
Dù Giang San nhà họ Mục mối mua đồ ngon nhưng cũng chẳng tiện hỏi thẳng, đành nhờ quen mới mua bốn chiếc đùi lợn muối xịn.
Hai chiếc quà mắt, một chiếc tặng nhà họ Mục, một chiếc biếu nhà Trương Gia coi như lời cảm ơn.
Tết năm nay, quả thực đáng để mong chờ.
Chiều ngày hai mươi lăm tháng Chạp, Mục Hồng Kỳ xin nghỉ phép sớm để đến nhà chú Ba. Khi tới nơi, hai chị em nhà họ Hình mặt ở đó. Lâm Ngọc mỉm : "Tối nay cháu chịu khó chen chúc với Hình Chiêu một chút, sáng mai chúng lên đường về quê luôn."
[MANG THEO CỦA HỒI MÔN XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 60 - CHƯƠNG 170]
"Dạ , thưa thím Ba.
À, cháu còn chuyện thưa với chú thím."
Mục Hồng Kỳ gãi đầu vẻ ngượng ngùng: "Cháu đối tượng ạ.
Sáng mai cháu mời chú thím qua nhà Mạnh Hiểu một chuyến.
Nếu gia đình bên đó ý kiến gì, cháu định đưa cô về quê ăn Tết cùng nhà luôn."
"Trời đất, cái thằng !
Chuyện đại hỷ như thế sớm cho thím ."
Mục Hồng Kỳ đỏ mặt: "Trước đây cô cho cháu .
Trưa nay cháu qua tìm, bảo là sắp về quê ăn Tết hỏi cô cùng , thế là cô mắng cháu một trận, bảo nhất định sang thưa chuyện với nhà cô ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-403.html.]
"Đối tượng của cháu tên Mạnh Hiểu hả?
Cô là gốc Nam Quảng ?"
"Vâng, cô là địa phương, nghiệp cấp ba xong thì về y tá tại bệnh viện quân đội ạ."
Mục Thanh tò mò hỏi xen : "Thế quen chị kiểu gì?
Đi khám bệnh gặp ạ?"
"Cái đó...
Mạnh Hiểu chơi với Trần Tĩnh, quen cô thông qua nhóm của Trần Tĩnh."
"Thế tại hai quen mà cho ai ?"
Chuyện Mục Hồng Kỳ nắm rõ: "Bố cô là giáo viên, gia giáo nghiêm khắc lắm.
Cô sợ vạn nhất đến ảnh hưởng đến danh dự, để bàn tán."
Lâm Ngọc bật : "Nói nghĩa là bây giờ xác định đến cuối đường nhỉ?"
Mục Hồng Kỳ ngây ngô: "Thím Ba , thím tay giúp cháu đấy."
"Được , vấn đề gì.
Sáng mai gặp nhà họ Mạnh ?
Chiều mai là chúng lên tàu về quê ."
"Dạ chứ ạ!
Để cháu báo với Mạnh Hiểu một tiếng."
Lâm Ngọc kịp gọi thì Mục Hồng Kỳ chạy biến như một làn khói.
Bà dậm chân sốt ruột: "Cái thằng ngốc , tay thế !"
Mục Kế Đông đang thu dọn củi gác mái : "Kệ nó em, lớn tưng đây , trong lòng nó tự tính toán chứ."
Vì chính thức đến thăm nhà nên Mục Hồng Kỳ đương nhiên dám đường đột xông thẳng nhà họ Mạnh.
Anh tạt qua cửa hàng cung tiêu mua một gói kẹo Đại Bạch Thố, bốc một nắm đưa cho đứa trẻ con nhà hàng xóm, nhờ nó gọi giúp.
Đứa bé cầm kẹo trong tay, thầm nghĩ: "Không cháu tiếp tay cho giặc , mà tại chú cho nhiều quá cơ!" Cất kẹo túi, đứa nhỏ lạch bạch chạy nhà họ Mạnh gọi .
Mạnh Hiểu đang giúp nấu cơm, tạp dề còn kịp cởi vội chạy ngoài.
Cô thừa là ai đang gọi .
Vài phút , Mạnh Hiểu cầm một túi kẹo Đại Bạch Thố bóc dở , cô liếc một cái hỏi: "Cái đến ?"